Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 485: Trăng máu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:11
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở mắt?

Đó là c.h.ế.t nhắm mắt.

Yến Tam Hợp khỏi nhíu mày, hạ giọng hỏi: "Ngươi đưa đến đây để gì?"

Không ai trả lời nàng.

Yến Tam Hợp xổm xuống, thẳng đôi mắt mở trừng trừng , dùng giọng dịu dàng nhất, từ tốn hỏi: "Đến đây nào, hãy cho , trong lòng ngươi còn điều gì buông bỏ ?"

Yến Tam Hợp vươn tay , định phủ lên đôi mắt của Chu lão gia nữa.

"Quạ... quạ..."

Con quạ đen cây đột ngột cất tiếng kêu t.h.ả.m thiết mà hề báo . Yến Tam Hợp theo phản xạ ngẩng đầu lên .

Chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt nàng lập tức biến đổi kinh hoàng.

...

Trong hầm băng, gian tĩnh lặng đến mức rõ cả tiếng kim rơi.

Mọi nín thở, dán mắt đám sương đen bí ẩn .

Thời gian trôi qua từng giây từng phút nặng nề.

Sắc mặt Lý Bất Ngôn ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Lâu quá .

Tại Yến Tam Hợp vẫn thoát ?

Không lẽ xảy chuyện gì ?

Nàng theo bản năng sang Tạ Tam gia, ngờ cũng bắt gặp ánh mắt lo lắng của đang hướng về phía .

Bốn mắt đầy lo âu.

Đôi mày kiếm của Tạ Tri Phi nhíu chặt : Tình hình thế nào ?

Lý Bất Ngôn lắc đầu bất lực, bàn tay vô thức đặt lên chuôi thanh nhuyễn kiếm quấn quanh thắt lưng.

Thấy Yến Tam Hợp mãi khỏi đám sương đen, Tạ Tri Phi lo lắng đến tột độ. Giờ thấy Lý Bất Ngôn chuẩn rút kiếm, càng hoảng hốt như sét đ.á.n.h ngang tai.

Hắn vội vàng móc con d.a.o găm trong , chằm chằm Lý Bất Ngôn hiệu: Bây giờ ?

Lý Bất Ngôn bây giờ?

Tình huống quái đản nàng gặp bao giờ !

Nàng c.ắ.n môi, hiệu bằng mắt: Chờ .

Chờ thêm chút nữa. Nếu Yến Tam Hợp vẫn , hai chúng sẽ liều xông cứu.

Tạ Tri Phi hiểu ý, căng thẳng gật đầu.

Ánh mắt của hai Chu gia và Tạ Nhi Lập đều tập trung mặt, hề phát hiện điều gì bất thường xung quanh.

Chỉ Tiểu Bùi gia mặt cắt còn giọt máu, tay run rẩy móc từ trong n.g.ự.c một cái móng lừa đen sì, cả rúc kỹ lưng Lý Bất Ngôn như con rùa rụt cổ.

Mẹ kiếp, may mà ông đây còn thủ sẵn chiêu . Lát nữa mà xác c.h.ế.t vùng dậy thì ông sẽ ném cái thứ mặt Chu lão gia ngay.

vẫn thấy yên tâm lắm.

Nhỡ cái móng lừa đen vô dụng thì ?

Thôi, nên rút lui cho chắc ăn. Lên gọi Chu Thanh và Hoàng Kỳ xuống đây hỗ trợ cái .

Nghĩ là , Tiểu Bùi gia rón rén lùi phía một bước.

Vừa định bỏ chạy thì ánh mắt bỗng thu hút bởi một thứ gì đó. Đôi mắt từ từ mở to, mở to, mở to hết cỡ vì kinh hãi...

Hả? Hắn thấy cái quái gì thế ?

Có cái gì đó đang chảy tảng băng?

Tiểu Bùi gia run rẩy, nhích sang bên cạnh hai bước nhỏ để cho rõ.

Hắn run rẩy vươn một ngón tay . Run rẩy quệt thử thứ chất lỏng đó tảng băng, đưa lên mắt kỹ.

Hồn! Bay! Phách! Lạc!

"... Máu!"

Gần như cùng lúc đó, Tạ Tri Phi kìm lòng nóng như lửa đốt, rút phắt d.a.o găm lao vút về phía .

Cũng trong khoảnh khắc đó, thanh nhuyễn kiếm của Lý Bất Ngôn vung lên, đ.â.m thẳng màn sương đen.

Và cũng ngay lúc đó, đám sương đen đang bao phủ lấy Yến Tam Hợp bỗng nhiên tan biến sạch sẽ.

"Ái chà..."

Lý Bất Ngôn vội vã xoay cổ tay, thu kiếm kịp thời.

Nàng suýt chút nữa thì ngộ thương Yến Tam Hợp, trong lòng hú vía tức giận, đầu mà hét lên với kẻ lưng: "Ngươi hét cái quỷ gì thế hả? Câm mồm ngay cho bà!"

Tạ Tri Phi lao tới quá mạnh, theo quán tính xông thẳng đến bên cạnh Yến Tam Hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-485-trang-mau.html.]

Hắn vội vàng quét mắt kiểm tra từ đầu đến chân nàng, thấy tay chân vẫn lành lặn, chỉ sắc mặt trắng bệch thì trái tim đang treo lơ lửng mới chịu rơi xuống lồng ngực.

C.h.ế.t tiệt, sợ c.h.ế.t .

Tâm ma của Chu lão gia là cái gì ?

Yến Tam Hợp xoay cổ một cái cho đỡ mỏi, bắt gặp ánh mắt lo lắng tột độ của nam nhân, nàng nhẹ nhàng thốt : "Tâm ma của Chu lão gia là..."

"Máu... máu... tảng băng đang chảy m.á.u kìa... nhiều m.á.u quá..."

Tiểu Bùi gia hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cả chồm lên lưng Lý Bất Ngôn đang gần nhất, bám chặt như sam.

Sao băng đá thể chảy m.á.u ?

Mọi đầu , tất cả đều trợn tròn mắt kinh hãi.

Cả hầm băng trắng toát bỗng chốc biến thành một màu đỏ lòm, nước băng tan chảy ròng ròng, trông y hệt như đang chảy m.á.u tươi.

Tạ Nhi Lập sợ đến mức bủn rủn chân tay, ngã bệt xuống đất.

Tạ Tri Phi sợ biến cố, cần suy nghĩ, vòng tay ôm chặt Yến Tam Hợp lòng che chở.

Hai Chu gia thì móc la bàn, kẻ thì rút bùa chú phòng thủ.

Chỉ Lý Bất Ngôn là thể nhúc nhích .

Tiểu Bùi gia như con bạch tuộc tám vòi bám dính lấy nàng, mặt mũi chôn chặt hõm cổ nàng dám ngẩng lên.

Người cử động nhưng mắt vẫn thấy.

Nàng thấy cánh tay đen sì của Chu lão gia tấm ván cũng đang dần chuyển sang màu đỏ rực, giống như bên trong mạch m.á.u đang căng phồng lên, sắp sửa nổ tung b.ắ.n m.á.u ngoài.

"Yến... Yến Tam Hợp... kiếp, ma thật !"

Yến Tam Hợp vùng khỏi vòng tay của Tạ Tri Phi, lao nhanh đến mặt Chu lão đại với tốc độ ánh sáng.

"Tâm ma của Chu lão gia là một vầng trăng máu."

Vừa dứt lời, cảm thấy mắt lóe lên một luồng sáng chói lòa khiến ai nấy đều nhắm tịt mắt .

Khi cẩn thận hé mắt ...

Băng vẫn là băng trắng toát, hề máu. Mặt Chu lão gia vẫn đen sì như cũ, gì sắp nổ tung cả.

Mọi thứ dường như trở bình thường như từng chuyện gì xảy .

Giọng Chu lão đại run rẩy như sống sót tai nạn: "Yến cô nương, cô nhắc nữa , tâm ma của cha là..."

Yến Tam Hợp còn thấy tiếng nữa. Cơn mệt mỏi rã rời ập đến, chân nàng mềm nhũn, cả lả , ngã .

Phía lưng, một đôi tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy nàng.

Trong khoảnh khắc ý thức vụt tắt, trong đầu Yến Tam Hợp chợt lóe lên một suy nghĩ: Đôi tay ... hình như nãy cũng ôm lấy .

Chu lão đại hốt hoảng: "Yến cô nương ?"

"Nàng mệt quá thôi." Tạ Tri Phi bế bổng nàng lên: "Chúng rời khỏi đây tính ."

"Được."

Chu lão đại cúi xuống đỡ Tạ Nhi Lập dậy: "Nhi Lập, dẫn bọn họ lên . Ta và Lão Nhị cần ..."

"Không cần bày trận pháp gì nữa ." Tạ Tri Phi đầu , nghiêm giọng nhắc nhở: "Yến Tam Hợp chịu nổi mấy cái thứ đó ."

"Không bày trận, là dâng ba nén hương tạ tội với phụ , dập đầu lạy ba cái."

Mặt Chu lão đại cắt còn giọt máu: "Đã quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của lão nhân gia, phận con cháu chúng cảm thấy vô cùng áy náy."

Lý Bất Ngôn thầm nghĩ: Ba Chu gia đúng là hiếu thảo thật. Cha ruột gây tai họa c.h.ế.t liên miên mà bọn họ vẫn hề nửa lời oán trách.

"Tiểu Bùi gia , dù là cái cây cổ thụ thì cũng cho thở một tí chứ."

Vẫn còn bám chặt lấy !

Tiểu Bùi gia vội vàng nhảy xuống, cúi gằm mặt, ngượng ngùng chỗ khác.

Mẹ kiếp, mất mặt quá mất!

Đoàn lục tục kéo lên mặt đất.

Tạ Nhi Lập cố trấn tĩnh , : "Lão Tam, và đại tẩu một viện riêng ở đây, là đưa Yến cô nương qua đó nghỉ ngơi..."

"Không cần , sẽ đưa nàng về biệt viện. Sáng mai nàng sẽ tự qua đây."

Tạ Tri Phi luôn cảm giác cái Chu phủ tà khí xung thiên, chẳng là nơi chốn lành gì để ở .

"Sáng sớm mai, ca bảo Chu đại ca tập hợp đông đủ nhà Chu gia nhé. Yến Tam Hợp cần hỏi chuyện ."

"Được!"

"Khoan ."

Một giọng yếu ớt vang lên. Tạ Tri Phi mừng rỡ cúi xuống: "Yến Tam Hợp, ngươi tỉnh ?"

"Ừ." Yến Tam Hợp vẫn nhắm nghiền mắt, giọng yếu ớt như thở: "Sáng mai, bảo Chu lão đại đến gặp riêng ."

---

 

Loading...