Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 483: Giải trận
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:09
Lượt xem: 300
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Yến Tam Hợp."
Tạ Tri Phi đuổi theo, cúi đầu gương mặt nghiêng nhợt nhạt của nàng: "Lên xe ngựa nghỉ một lát ."
Yến Tam Hợp gì, vẫn bước thoăn thoắt.
Cho đến khi cả hai chân bước qua ngưỡng cửa, cảm giác tức n.g.ự.c biến mất, nàng mới ngẩng đầu lên : "Không cần , đợi ở đây là ."
Tạ Tri Phi liếc mắt hiệu cho Chu Thanh. Chu Thanh hiểu ý, lập tức bê đến một chiếc ghế tròn.
"Mời Yến cô nương ."
Cảm giác cồn cào trong bụng cũng dần lắng xuống, Yến Tam Hợp khách sáo, phịch xuống ghế.
Tạ Tri Phi vén vạt áo bào, bệt xuống bậc cửa, thẳng Yến Tam Hợp: "Sao ngươi phát hiện Chu gia bày trận pháp?"
Yến Tam Hợp chỉ tay n.g.ự.c : "Chỗ thấy thoải mái."
"Bây giờ thấy đỡ hơn chút nào ?"
Yến Tam Hợp gật đầu.
Tạ Tri Phi đôi môi khô khốc nứt nẻ của nàng, ân cần hỏi: "Ta bảo mang nóng lên cho ngươi nhé?"
"Không cần."
"Uống một chút cho ấm bụng sẽ dễ chịu hơn. Chu Thanh?"
"Dạ ."
Tạ Tri Phi nàng, giọng dịu dàng: "Nếu cảm thấy chịu thì cứ rút lui, mai cũng . Dù cũng hai tháng , cần gấp gáp quá ."
Sự quan tâm trong lời của dày đặc như mạng nhện, quấn chặt lấy buông.
Yến Tam Hợp dám thẳng mắt , chỉ gật đầu mặt sang hướng khác.
Khi Chu Thanh bưng nóng lên, Tiểu Bùi gia cũng lững thững tới, bắt chước điệu bộ của Tạ Tri Phi bệt xuống bậc cửa bên cạnh.
"Yến Tam Hợp , chúng cảm nhận gì về trận pháp thế nhỉ?"
Yến Tam Hợp đón lấy tách , nhấp một ngụm nhỏ: "Vì là bà đồng, còn các ngươi thì ."
"Bà đồng là nhất, là đỉnh của chóp ."
Tiểu Bùi gia Yến Tam Hợp với ánh mắt ngưỡng mộ, đó một tay xoa cằm, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
"Kỳ lạ thật, đang yên đang lành tự nhiên Chu gia bày lắm trận pháp thế gì nhỉ? Chẳng lẽ đều là để xua đuổi tà ma ?"
"Sao ngươi là để xua đuổi tà ma?" Yến Tam Hợp hỏi vặn .
"Chưa kịp kể với ngươi."
Tiểu Bùi gia lấy tay che miệng, thì thầm bí mật: "Nghe đồn trong phòng Chu lão đại bày một cái trận pháp ghê gớm lắm, chuyên dùng để trấn áp tà ma ngoại đạo đấy."
"E là chuyện đơn giản như thế ."
Sắc mặt Yến Tam Hợp trở nên nghiêm trọng. Cảm giác khó chịu mãnh liệt đến mức nàng buộc nhanh chóng rút lui ngoài, chứng tỏ trận pháp tầm thường.
Tiểu Bùi gia huých tay Tạ Tri Phi: Huynh , chúng bớt lui tới Chu gia thôi nhé. Nếu việc bắt buộc đến thì nhớ mang theo bùa hộ mệnh khai quang đấy.
Tạ Tri Phi phớt lờ , ánh mắt vẫn dán chặt những ngón tay đang cầm tách của Yến Tam Hợp.
Các đầu ngón tay nàng trắng bệch vì dùng sức quá nhiều, chứng tỏ nàng đang căng thẳng.
Sao siết chặt đến thế?
"Ngươi đang cái gì đấy?"
Tiểu Bùi gia để ý đến ánh mắt của Tạ Ngũ Thập, trong lòng thầm bất mãn vì ngó lơ, liền dùng khuỷu tay thúc mạnh một cái. Nào ngờ thúc trúng ngay chỗ đau cánh tay Tạ Tri Phi.
Hắn hít sâu một vì đau.
"Cái tên họ Bùi , đừng mà nặng nhẹ, cẩn thận cho một trận bây giờ."
lúc , Yến Tam Hợp đột nhiên chỉ tay bậc cửa m.ô.n.g họ.
"Trên bậc cửa cũng yểm trận pháp đấy."
Tiểu Bùi gia Tạ Tri Phi dọa nạt, giờ Yến Tam Hợp phán một câu xanh rờn như thế, m.ô.n.g nảy lên như kim châm.
"Rầm..."
Đầu đập mạnh cạnh cửa, mắt nổ đom đóm, bay đầy trời. Hắn rên rỉ t.h.ả.m thiết "ui da ui da", giọng yếu ớt: "Người Chu gia cái bệnh gì thế , đến cái bậc cửa mà cũng bày trận yểm bùa ? Tạ Ngũ Thập, mau dìu dậy, nhanh lên!"
Tạ Tri Phi dậy đỡ , thầm thở phào nhẹ nhõm: Hóa nàng vội vã bỏ như là do phát hiện bậc cửa vấn đề!
Lúc , từ bên trong vọng tiếng bước chân tới.
Tạ Tri Phi , nhỏ giọng giải thích cho Yến Tam Hợp :
"Người mà đại tẩu đang dìu chính là phu nhân của Chu lão gia - Mao thị. Khi còn sống Chu lão gia nổi tiếng là sợ vợ đấy."
Yến Tam Hợp chậm rãi dậy. Khi ánh mắt nàng lướt qua Chu thị, đôi lông mày thanh tú bất chợt nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-483-giai-tran.html.]
Hai đến gần dừng . Mao thị lời nào, chỉ nắm chặt lấy tay Yến Tam Hợp, giọng nghẹn ngào xúc động:
"Cô nương, ngóng trăng ngóng , cuối cùng cũng mong cô nương tới ."
Yến Tam Hợp lạnh lùng rút tay , giọng điệu phần hài lòng khi sang với Chu thị: "Sao gầy rộc như thế ?"
Chu thị ngẩn một lúc, sống mũi cay cay, hốc mắt nóng bừng.
Lần Lão Tam lâu ngày gặp nàng cũng thốt lên câu y hệt như , giọng điệu cũng pha chút bực bội và trách móc.
trong lòng Chu thị hiểu rõ hơn ai hết, đó đều là những lời quan tâm chân thành từ đáy lòng.
Nàng gượng , đáp: "Ta thật dám ngờ, Yến cô nương ..."
Một tiểu cô nương trẻ tuổi như ngươi thuật hóa niệm giải ma.
Lúc Tạ Nhi Lập nhắc đến bốn chữ "hóa niệm giải ma", Chu thị sốc đến mức nên lời. Nàng suy ngẫm hồi lâu mới vỡ lẽ , hóa chuyện đều điềm báo từ .
Tại khi nàng đến Tạ gia đưa thẳng thư phòng của lão gia? Tại nàng sắp xếp ở tại Tĩnh Tư Cư biệt lập? Tại Lão phu nhân và Lão gia đối xử với nàng nhiệt tình, nịnh nọt pha chút kính cẩn thận trọng? Tại nàng thường xuyên biến mất một cách bí ẩn trong nhiều ngày liền?
Thì , nha đầu là một cô nương bình thường.
" , các ca ca đang bận giải trận bên trong. Mẫu sợ Yến cô nương đợi lâu nên đưa đây đón ."
Chu thị giới thiệu phụ nữ bên cạnh : "Đây là mẫu của ."
Yến Tam Hợp gật đầu chào Mao thị, hỏi thẳng: "Tại trong phủ bày bố nhiều trận pháp đến như ?"
Mao thị thở dài não nề: "Không giấu gì cô nương, đến tận hôm nay mới trong phủ bày trận pháp đấy. Quy tắc của Chu gia là nghề tổ truyền cho con trai truyền cho con gái, nên nhiều chuyện đàn bà con gái chúng mù tịt."
"Không chỉ , mà cũng phép hỏi hang gì cả. Có hỏi thì các ca ca cũng sẽ bao giờ ."
Chu thị nhấn mạnh thêm: "Đây là quy tắc bất di bất dịch truyền từ đời sang đời khác của Chu gia ."
Yến Tam Hợp gật đầu tỏ vẻ hiểu.
"Yến cô nương."
Mao thị quan sát sắc mặt Yến Tam Hợp, dè dặt : "Cô nương xem giúp nhà chúng ..."
Yến Tam Hợp lạnh lùng ngắt lời: "Đợi gặp hãy ."
Không khí chùng xuống, ai dám lên tiếng nữa, tất cả đều im lặng chờ.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Cũng may là đợi quá lâu. Tạ Nhi Lập trở , dẫn theo một nam t.ử trung niên mặc áo xám, đó chính là Lão Nhị Chu gia - Chu Viễn Chiêu.
Rất nhiều đang ở cửa, nhưng Chu Viễn Chiêu chỉ liếc mắt một cái là nhận ngay Yến Tam Hợp.
Hắn bước tới chắp tay hành lễ: "Yến cô nương, mời cô nương trong xem thử."
"Đây là Nhị gia Chu phủ." Tạ Tri Phi thì thầm giải thích bên tai nàng.
Không cần Tạ Tri Phi giới thiệu, Yến Tam Hợp cũng đoán là ai. Hắn trông khá giống với Tam gia Chu phủ.
Thời gian là liều t.h.u.ố.c chữa lành vết thương, nhưng cũng tàn phá con ghê gớm.
Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, Chu Viễn Chiêu dường như già cả chục tuổi, sắc mặt xám xịt như tro tàn, đôi mắt thâm quầng trũng sâu.
Tất nhiên, Yến Tam Hợp bao giờ thấy diện mạo đây của để so sánh.
Nàng bước qua bậc cửa, lặng một lúc để cảm nhận. Không thấy phản ứng gì bất thường, nàng mới gật đầu với Chu Viễn Chiêu: "Ngươi dẫn đường ."
Chu Viễn Chiêu thêm lời nào, lẳng lặng xoay .
Yến Tam Hợp theo vài bước dặn dò Chu thị: "Đại tẩu đừng theo nữa, mau dìu phu nhân về chính đường nghỉ ngơi ."
Chu thị ngạc nhiên: "Sao ?"
Yến Tam Hợp đáp gọn lỏn: "Âm khí nặng nề."
Những nơi âm khí nặng nề như thế cho sức khỏe của già và phụ nữ yếu đuối.
Chu thị hiểu ý Yến Tam Hợp là đang lo cho mẫu , trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng: "Nương, chúng qua bên nghỉ ngơi thôi."
Tiểu Bùi gia thấy bốn chữ "âm khí nặng nề" liền vội vàng túm chặt lấy vạt áo Tạ Tri Phi.
Hai thằng đàn ông chúng đều là trai tân, dương khí vượng nhất thiên hạ. Nam mô a di đà phật, gì sợ cả, gì sợ cả.
Tạ Tri Phi bàn tay đang run run nắm chặt áo , c.h.ử.i thề một câu nhưng nghĩ, thôi thà tiết kiệm nước bọt còn hơn!
Đoàn lặng lẽ tiến sâu trong. Dọc đường thấy bóng dáng một hạ nhân nào, rõ ràng Chu phủ cho lui hết để giữ bí mật.
Khi đến một viện nhỏ u tịch, ánh đèn lồng trắng treo lủng lẳng cửa, một đàn ông đang chắp tay lưng chờ đợi.
Người đó gầy gò, cao lêu nghêu như một cây sậy khô, cảm tưởng như chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ thổi bay mất.
Yến Tam Hợp hề báo , đột ngột dừng bước.
---