Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 48: Tiểu Hoa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:42
Lượt xem: 326

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ phúc của tên công t.ử bột mà Yến Tam Hợp đói bụng .

Việc nếu như là , nàng ít nhất cũng thể nhịn đói một hai ngày chẳng . từ khi ở Tạ gia, ngày nào cũng ăn ba bữa đúng giờ, cơm bưng nước rót tận nơi, thành cái bụng cũng sinh hư.

Từ nghèo khó lên sung sướng thì dễ, chứ từ sung sướng mà nghèo khó thì gian nan lắm !

Nàng tự nhủ với lòng như bảo Thang Viên dẫn đến một quán hoành thánh ven đường. Ăn xong bát hoành thánh nóng hổi cũng chẳng còn hứng thú dạo nữa, Yến Tam Hợp quyết định về phủ.

Thang Viên phát hiện Yến cô nương là một cực kỳ dứt khoát. Đã về nhà là một mạch, chẳng la cà ngó nghiêng dọc đường lấy một chốc.

"Yến cô nương, chúng đừng lối ngõ Tứ Điều nhé."

"Tại ?"

"Con hẻm đó từng nhiều c.h.ế.t oan, đồn ban đêm thường ma ám đấy ạ."

"Vụ án của Trịnh gia ư?"

"Sao cô nương ?"

Không chỉ , nhờ phúc của Tam gia nhà ngươi mà còn từng qua con đường giữa đêm hôm khuya khoắt nữa kìa.

"Bây giờ là ban ngày ban mặt, ma quỷ nào dám lộng hành.”

Yến Tam Hợp mặt trời chói chang đỉnh đầu, Thang Viên chỉ ngậm ngùi theo.

Ngõ Tứ Điều ban ngày trông vẫn âm u tĩnh mịch đến rợn . Hai bên là những bức tường cao vút, vài cành cây khô khẳng khiu vươn ngoài tường như những cánh tay ma quái.

Hai mới vài bước thì chợt phía tiếng vó ngựa dồn dập. Con ngựa hí vang một tiếng dừng ngay bên cạnh.

"Trùng hợp , cũng đúng lúc đang hồi phủ đây."

Tạ công t.ử bột xoay nhảy xuống ngựa: "Tương phùng bằng ngẫu nhiên, cô nương dạo với một đoạn nhé?"

Yến Tam Hợp thèm để ý tới , sải bước nhanh hơn. Chân Tạ công t.ử bột dài hơn nàng nhiều, chỉ vài bước sải đuổi kịp.

"Chuyện lúc nãy... cố ý bới móc khó dễ , chỉ là thấy lãng phí thức ăn thôi. Ngươi cứ coi như trúng gió , đừng để trong lòng nhé."

Yến Tam Hợp càng nhanh hơn nữa.

Tạ công t.ử bột mặt dày bám theo: "Lần để cô nương tốn kém, áy náy lắm. Lần tới..."

"Sẽ ."

"Cô nương nhỏ mọn như chứ? Hay là..." Tạ Tam gia cố ý kéo dài giọng đầy ẩn ý.

Yến Tam Hợp đầu lườm .

"Ngươi dám ?"

" dám thật!"

"Tại ?"

"Bởi vì ngươi là thê tử!"

Yến Tam Hợp thu ánh mắt , bước chân càng lúc càng gấp gáp. Tạ Tri Phi đang định đuổi theo hỏi cho nhẽ thì ánh mắt chợt va một chồi non xanh biếc nhú lên cành cây khô khốc ven đường. Hắn khựng .

Chu Thanh thấy Gia sững thì hoảng, vội vàng khuyên: "Gia, chẳng gì đáng xem ạ, thôi!"

"Sao gì đáng xem? Lại một mùa xuân nữa đến đấy."

Giọng của trầm xuống, thậm chí còn mang theo vài phần tang thương, từng trải. Yến Tam Hợp kìm đầu , vặn chạm đôi mắt đen láy đang ánh lên nụ của .

Tên công t.ử bột phong lưu rốt cuộc bệnh gì thế ?

Yến Tam Hợp phất tay áo, dứt khoát xoay bỏ . Có c.h.ế.t nàng cũng thèm đầu nữa !

...

Cửa bên hông Tạ phủ.

Đỗ Y Vân vịn tay bà v.ú già chuẩn bước lên xe ngựa thì bỗng tiếng Nghê Nhi gọi khẽ: "Tiểu thư, mau kìa!"

Đỗ Y Vân sang theo hướng tay chỉ, trong mắt giấu vẻ hằn học.

Ở đằng xa, phụ nữ họ Yến , còn Tạ Tri Phi vui vẻ lẽo đẽo theo . Tuy hai cách một quãng nhưng kiểu gì cũng cái vẻ "giấu đầu hở đuôi", tình ý mập mờ.

Nàng thầm hừ lạnh một tiếng, trèo phắt lên xe ngựa.

"Nghê Nhi, ngươi cũng lên đây."

"Vâng!"

Xe ngựa lăn bánh rời . Đỗ Y Vân nghiến răng ken két: "Thảo nào Đại tẩu bình tĩnh như , hóa ả hồ ly tinh đó căn bản chẳng liên quan gì đến chồng của tẩu cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-48-tieu-hoa.html.]

Nghê Nhi cảm thấy thật bất bình cho tiểu thư nhà . Hai nhà Tạ - Đỗ mối thâm giao, Tam gia và tiểu thư là thanh mai trúc mã, xứng đôi lứa. Thế nhưng chuyện hôn sự của hai cứ mãi dùng dằng quyết.

Đỗ gia thì chê Tam gia mệnh đoản, xót con gái còn trẻ chịu cảnh góa bụa. Bản Tạ Tam gia cũng từng lên tiếng rằng lỡ dở thanh xuân của con nhà .

Khổ nỗi tiểu thư nhà nàng si mê Tam gia như điếu đổ! Từ nhỏ thích chạy theo đuôi Tam gia, miệng lúc nào cũng ngọt xớt "Tam ca", "Tam ca". Nàng còn tuyên bố với nhị lão Đỗ gia là thà góa phụ mấy chục năm còn hơn lấy khác, nhất quyết Tam phu nhân của Tạ gia một cho thỏa nguyện.

Mối tình si của tiểu thư giờ đây đổi gì? Là cảnh Tam gia công khai dẫn gái lạ về nhà ư? Thật là sự sỉ nhục thể nuốt trôi!

"Tiểu thư, tuyệt đối thể để cho con tiện nhân bước chân cửa Tạ gia. Nếu như ả sinh một nam một nữ thì tương lai chắc chắn sẽ tranh giành gia sản với con của ." Nghê Nhi sốt sắng thêm dầu lửa: "Tiểu thư, chuyện còn công khai danh chính ngôn thuận !"

Đỗ Y Vân thông minh như , thể thấu tình cảnh của chứ. Nàng yêu Tạ Tri Phi, yêu đến mù quáng, yêu bất chấp cả lời tiên tri rằng sống quá ba mươi tuổi. phụ nữ thể đường hoàng dọn ở Tĩnh Tư Cư, chứng tỏ ả dạng .

Đôi lông mày lá liễu của Đỗ Y Vân dựng ngược lên đầy sát khí: "Nghê Nhi, con ả đó c.h.ế.t."

Nghê Nhi hề kinh hãi, trái còn bình thản hiến kế: "C.h.ế.t thì muôn vàn cách c.h.ế.t. c.h.ế.t cách nào để ai nghi ngờ đến mới là thượng sách. Tiểu thư suy tính cho thật kỹ."

Đỗ Y Vân giật : "Ý của ngươi là..."

"Mượn đao g.i.ế.c !"

...

Xe ngựa Đỗ phủ rời bao lâu thì Yến Tam Hợp cũng về tới cửa bên hông.

Tạ tổng quản đang chờ sẵn, thấy tiểu bà cô về liền đon đả chạy đón, nịnh nọt: "Yến cô nương về ạ. Cô nương bộ mệt ? Có cần lão nô chuẩn kiệu nhỏ đưa ạ?"

"Ta bà già bảy tám mươi tuổi.”

Yến Tam Hợp thèm đầu , hất hàm về phía : "Ngươi mà hỏi cái vị xem cần kìa."

Người phía hề hề đáp: "Cần chứ, cần."

Tạ tổng quản thấy cảnh thì tự cho là hiểu vấn đề, vội kéo tay áo Tam gia nhà xuống, thì thầm to nhỏ:

"Tam gia ơi, việc tuy là Đỗ cô nương sai , nhưng Yến cô nương tay cũng tàn nhẫn quá. Nghe Đại phu nhân bảo, hai đầu gối của Đỗ cô nương bầm tím hết cả ."

Tạ Tri Phi khựng , trầm giọng hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả?"

Yến cô nương mách lẻo ?!

Tạ tổng quản chỉ hận thể tự tát cho một cái vì cái tội nhanh nhảu đoảng. Hắn lén theo bóng lưng Yến Tam Hợp xa, vẻ mặt đầy áy náy thuật đầu đuôi câu chuyện một cách vắn tắt.

Tạ Tri Phi xong, trầm ngâm hồi lâu gì.

Tạ tổng quản đoán tâm tư chủ nhân, đành nơm nớp lo sợ đỡ: "Lão nô mới gọi đám hầu đến răn đe một lượt ạ. Đảm bảo về sẽ bao giờ xảy chuyện như nữa ."

"Ba chữ ' bao giờ' ngươi sớm đấy." Tam gia thản nhiên đáp: "Chỉ cần tiền đủ lớn thì ắt sẽ kẻ dám liều thôi. Tạ Tiểu Hoa!"

Tạ tổng quản tên thật là Tạ Tiểu Hoa. Tam gia chỉ gọi cả họ lẫn tên trong một trường hợp duy nhất: khi ngài đang cực kỳ tức giận. cơn giận của Tam gia giống thường, càng giận ngài càng trầm tĩnh, thu liễm.

Tạ tổng quản vội quỳ sụp xuống: "Tam gia, lão nô ở đây..."

"Ngươi quỳ cái gì?" Tạ Tri Phi nhạt: "Cũng chẳng trách Yến cô nương mặt ngươi. Cứ cái đà thì đến cũng chẳng mặt ngươi nữa ."

"Tam gia ơi, tấm lòng trung thành của lão nô trời xanh thể chứng giám mà. Người đừng bỏ mặc lão nô!" Tạ tổng quản tru tréo lên một tiếng vội bịt miệng , thì thào: "Sau hễ Đỗ cô nương phủ, lão nô sẽ cắt cử mười bảy mười tám theo sát, tuyệt đối để nàng gây chuyện nữa."

"Cũng đến nỗi ngốc lắm nhỉ!" Tạ Tri Phi nhướng mày.

Ngốc thì Tam gia đuổi cổ còn .

"Đứng lên !" Tạ Tri Phi về hướng Tĩnh Tư Cư gọi: "Chu Thanh!"

"Có thuộc hạ!"

"Mang cây sâm già trong phòng qua biếu Đại tẩu."

"Gia, đó là cây sâm Lão tổ tông ban cho Gia để tẩm bổ sức khỏe mà."

"Sức khỏe , cần dùng đến."

Tạ Tri Phi liếc mắt Tạ tổng quản đầy ẩn ý. Chỉ dựa một Tạ Tiểu Hoa thì quản nổi Đỗ Y Vân , thêm Đại tẩu mặt trấn áp mới . Hơn nữa, chuyện hôm nay may nhờ Đại tẩu khéo léo dàn xếp chuyện to hóa nhỏ, cũng nên chút quà cảm tạ.

lúc , một gã sai vặt hớt hải chạy tới, hành lễ với Tam gia xong liền ghé tai Tạ tổng quản thì thầm gì đó.

Tạ tổng quản xong liền thầm mắng trong bụng. Thằng nhãi đúng là điều. Tam gia đang sờ sờ đây mà còn dám thì thầm to nhỏ với , rốt cuộc ai mới là chủ nhân cái nhà hả?

Nghe gã sai vặt báo cáo xong, Tạ tổng quản sang vội bẩm báo: "Tam gia, Nhị gia và Nhị tiểu thư đến Tĩnh Tư Cư ạ."

Sắc mặt Tạ Tam gia lập tức trở nên khó coi.

 

Loading...