Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 479: Tiếp ứng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:05
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tam gia từng nghĩ sẽ bỏ mạng giữa đường vì kiệt sức, nhưng vẫn sống sót. Chỉ là bộ dạng hiện tại chẳng khác nào một dã nhân.

Tất cả trong đoàn cũng khá khẩm hơn là bao. Ngay cả Yến Tam Hợp, vốn quen với cảnh bôn ba sương gió, cũng chẳng lấy gì sáng sủa. Đã hơn nửa tháng tắm gội, mái tóc nàng bết dính, khuôn mặt lấm lem bụi đất. Nếu nhờ hình nhỏ nhắn, gầy gò thì qua chẳng ai phân biệt nàng là nam nữ.

"Tạ Tri Phi, đến trạm dịch kế tiếp, chúng sẽ nghỉ ngơi ba canh giờ, ăn chút gì nóng hổi."

Tạ Tri Phi nhổ đám bụi bặm trong miệng , thở phào: "Cuối cùng cũng đợi câu của cô ."

Càng về phía Bắc, thời tiết càng khắc nghiệt. Mọi vẫn mặc độc những tấm áo mỏng manh, lạnh đến run cầm cập. Tạ Tri Phi cảm thấy cái lạnh thấm tận xương tủy, buốt giá như băng.

Chẳng mấy chốc đến trạm dịch.

Khi xuống ngựa, vẫn như khi, một bàn tay to lớn vững chãi đỡ lấy Yến Tam Hợp, đợi nàng vững mới buông . Do cưỡi ngựa liên tục trong thời gian dài, chân Yến Tam Hợp tê cứng, bủn rủn, bám chặt lấy dây cương mới gượng . Bình thường việc đều do Lý Bất Ngôn lo liệu, nhưng nay nàng ở đây, Yến Tam Hợp đành c.ắ.n răng tự xoay xở. Không ngờ xuống ngựa, Tạ Tri Phi tinh ý nhận và giúp đỡ.

Nàng định sang lời cảm ơn thì Tạ Tri Phi hạ giọng thì thầm: "Thái tôn tới tiếp ứng chúng ."

Yến Tam Hợp lúc mới để ý thấy cửa trạm dịch một cỗ xe ngựa với bốn con tuấn mã đang đỗ.

"Làm ngươi ?"

"Thiên t.ử sáu ngựa, Hoàng t.ử bốn ngựa."

Tạ Tri Phi đón lấy dây cương từ tay Yến Tam Hợp, gom cùng với dây cương của ném cho Chu Thanh.

lúc , thấy động tĩnh chạy . Khi thấy Tạ Tri Phi, ánh mắt nọ sáng rực lên.

"Tam gia, cuối cùng cũng đợi các vị ."

Tạ Tri Phi nhận , đó là Lưu Giang, một trong những thị vệ tín của Hoàng thái tôn. Lưu Giang đích nghênh đón giữa đường...

Tạ Tri Phi sải bước nhanh tới, hạ giọng hỏi gấp: "Có tình hình bên Chu gia ?"

Chu lão tam lầm lũi phía , tai điếc đặc với thứ xung quanh, nhưng thấy hai chữ "Chu gia", như mất hồn sực tỉnh, hốt hoảng gạt tay thị vệ , lảo đảo chạy tới.

"Chu gia ? Có chuyện gì?"

Lưu Giang ái ngại Chu lão tam: "Sức khỏe Chu đại gia đang chuyển biến ."

"Cái gì cơ?" Chu lão tam sợ hãi đến mức chân tay bủn rủn, quỵ ngã xuống đất. Hắn run rẩy móc mấy đồng tiền xu trong , lầm rầm niệm chú, tung lên. Hai sấp một ngửa. Lại là quẻ hung!

"Yến cô nương, Yến cô nương..." Chu lão tam òa nức nở: "Cầu xin cô, mau cứu đại ca với. Đại ca thể xảy chuyện gì , tuyệt đối thể chuyện gì ."

Yến Tam Hợp hề nhíu mày, chỉ bình tĩnh bước lên, chỉ tay về phía cỗ xe ngựa hỏi: "Ai đ.á.n.h xe?"

Lưu Giang ngẩn : "Là tại hạ."

Yến Tam Hợp: "Phía còn trạm tiếp ứng nào ?"

Lưu Giang: "Vẫn còn!"

Hai câu hỏi đáp cụt lủn, đầu đuôi, nhưng Tạ Tri Phi hiểu ngay ý đồ. Hoài Nhân chu đáo bố trí xe ngựa và đ.á.n.h xe túc trực tại mỗi trạm dịch để hỗ trợ Yến Tam Hợp trở về kinh thành với tốc độ nhanh nhất thể.

Hắn vội vàng sang : "Tam ca, và Yến Tam Hợp một bước. Huynh cứ nghỉ ngơi đây vài canh giờ cho sức hẵng đuổi theo ."

Chu lão tam gắng gượng dậy, định mở miệng đòi theo, nhưng lời nghẹn nơi cổ họng. Xe ngựa chỉ chở hai mới đạt tốc độ tối đa, thêm chỉ tổ chậm trễ hành trình.

"Được, , các ngươi !"

Tạ Tri Phi sang dặn dò Chu Thanh: "Ngươi và Đinh Nhất ở cùng Chu Tam gia."

của Thái tôn lo liệu, nhưng Chu Thanh vẫn yên tâm: "Để Đinh Nhất ở . Ta theo bảo vệ Gia và cô nương. Ta thể cưỡi ngựa, hoặc phiên đ.á.n.h xe với Lưu ."

Nghe , Yến Tam Hợp chăm chú quan sát Chu Thanh. Dung mạo quá nổi bật, kiệm lời, nhưng con luôn toát lên vẻ đáng tin cậy lạ thường.

"Mặc thêm bộ đồ ấm hẵng lên ngựa, càng về phương Bắc càng lạnh đấy."

Chu Thanh ngờ Yến cô nương lạnh lùng quan tâm đến như , trong lòng cảm thấy ấm áp: "Vâng."

"Có sẵn đây, sẵn đây, trong xe ngựa đủ cả." Lưu Giang nhanh nhảu lấy một bộ đồ ấm từ trong xe đưa cho Chu Thanh. Chu Thanh mặc trạm dịch chọn lấy một con ngựa khỏe nhất.

Mọi thứ sẵn sàng, Yến Tam Hợp lệnh dứt khoát: "Xuất phát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-479-tiep-ung.html.]

Chỉ trong chớp mắt, cỗ xe ngựa lao vút , để đằng một làn bụi mù mịt.

Chu Tam gia thẫn thờ theo cỗ xe ngựa dần biến thành một chấm đen nhỏ xíu khuất hẳn, lúc mới sực tỉnh hỏi: "Người và xe đó là do ai sắp xếp thế? Là Tiểu Bùi gia ?"

Đinh Nhất che miệng, ghé sát tai thì thầm ba chữ: "Hoàng thái tôn."

"..." Chu Tam gia kinh ngạc đến mức cằm rớt xuống đất.

Hồi lâu , bỗng vỗ đùi cái đét: "Thôi c.h.ế.t, quên khuấy mất hỏi thăm tình hình Nhị tẩu thế nào ?"

...

Bốn con tuấn mã sải vó, cỗ xe lao vun vút.

Không gian trong xe khá chật hẹp, nhưng lót đệm chăn dày và ấm áp. Trong góc còn hai cái gối gấm êm ái và hai túi điểm tâm.

Lúc Yến Tam Hợp mới nhận sự bất thường. Bình thường nàng và Tạ Tri Phi chung xe ngựa thì bao giờ cũng thứ ba cùng. Đây là đầu tiên chỉ hai bọn họ trong một gian kín đáo và chật chội thế .

Tay chân để cho ? Ánh mắt nên ? Nên bày vẻ mặt thế nào đây?

Tạ Tri Phi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, may mà bộ râu ria xồm xoàm che khuôn mặt đang đỏ bừng vì bối rối của . Mang tiếng là phong lưu công tử, dạo chơi chốn lầu xanh, trái ôm ấp, nhưng thực chất vẫn là một "trai tân" chính hiệu. Huống chi mặt lúc , dù say đến bất tỉnh nhân sự cũng dám gọi tên, là thực sự trân trọng đặt trong tim.

Hắn ngẩng đầu lên. Vừa vặn bắt gặp ánh mắt Yến Tam Hợp cũng đang . Hai ánh mắt chạm trong tích tắc vội vàng lảng tránh.

"Cô..." Tạ Tri Phi chỉ túi điểm tâm: "Có ăn chút gì ?"

"Không đói."

"Vậy... dám ngủ bên cạnh ?"

Có gì mà dám chứ? Yến Tam Hợp mệt rã rời, ngả lưng xuống là chìm giấc ngủ ngay lập tức.

Tạ Tri Phi cũng xuống bên cạnh, lưng về phía nàng. một lúc thấy , tư thế cứ như hai đang giận dỗi . Hắn vội trở , mặt về phía nàng. Vẫn thấy . Tư thế trông như đang ý đồ đen tối gì đó với nàng, thật... biến thái. Cuối cùng, đành ngửa, hai tay gối đầu, mắt trân trân lên trần xe.

Nằm một lúc, ký ức về những ngày thơ ấu thiết bên ùa về, kìm khẽ thở dài.

Cái tên thở ngắn than dài cái gì thế ? Làm ơn , đừng thở dài nữa, chuyện gì chứ.

"Tại ngươi về?"

"..."

Thà rằng cứ tiếp tục thở dài còn hơn.

"Về giải quyết chút việc riêng." Nàng đáp qua loa.

"Việc gấp lắm ?" Tạ Tri Phi nghiêng đầu nàng: "Lúc Đinh Nhất báo tin, sợ đến toát mồ hôi lạnh đấy."

"Cũng gấp." Yến Tam Hợp ngập ngừng một chút trêu: "Đường đường là Tổng chỉ huy sứ Binh Mã Tư Ngũ Thành mà gan bé thế ư?"

" , nhát gan lắm." Tạ Tri Phi nghiêm túc đáp: "Sau đừng dọa kiểu bất ngờ như thế nữa, tim yếu, chịu nổi ."

Yến Tam Hợp vốn đang thả lỏng cơ thể, tự dưng thấy căng thẳng. Cứ như thể nếu tên đoản mệnh thật thì thuộc về nàng .

"Làm quen Hàn Hú thế?"

"Ngươi đang thẩm vấn tội phạm đấy ?"

" ." Tạ Tri Phi khẳng định: "Vụ án phá , c.h.ế.t nhắm mắt."

Lại nữa , c.h.ế.t nhắm mắt cũng đổ tại nàng.

Yến Tam Hợp c.ắ.n môi, hồi lâu mới hé lộ manh mối: "Ta giải tâm ma cho Hàn Gia Bảo."

Tạ Tri Phi như vớ cọc, cảm thấy hồi sinh, nhưng vẫn còn thắc mắc. "Vậy tại ngăn cản, cho cô giải tâm ma cho Chu gia?"

Hắn lấy tư cách gì mà ngăn cản chứ?

---

 

Loading...