Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 478: Được mất
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:04
Lượt xem: 295
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Bất Ngôn bĩu môi, tỏ vẻ đồng tình: "Xì!"
"Chu gia đúng là bảo thủ, cứng nhắc. Quy củ là c.h.ế.t, con mới là sống. Sao Tiểu Bùi gia bảo Chu lão nhị, Chu lão tam thử xem bói xem ? Biết ..."
"Ngươi não đấy hả?" Tiểu Bùi gia cảm thấy sắp tức đến hộc m.á.u .
"Tại học y thuật của cha ? Là bởi vì căn cơ, linh tính với nghề y. Chu lão nhị, Chu lão tam tại chọn truyền nghề? Cũng là vì linh tính đấy, hiểu ?"
Tiểu Bùi gia gào lên trong tuyệt vọng.
"Không linh tính thì dù học đến c.h.ế.t cũng chỉ nắm cái vỏ bên ngoài thôi. Xem bói chơi chơi thì , chứ đụng đại sự quốc gia liên quan đến vận mệnh hàng vạn con thì..."
"Khâm Thiên Giám gì đại sự nào liên quan đến mạng ghê gớm thế?" Lý Bất Ngôn vẫn ngây ngô hỏi.
"Xuất binh đ.á.n.h trận xem ngày lành tháng , tế trời tế tổ chọn giờ hoàng đạo, quan sát thiên tượng để dự báo thiên tai địch họa, chỗ nào hung chỗ nào cát..."
Những chuyện chẳng đều là chuyện đại sự liên quan đến sinh mệnh của muôn dân trăm họ ?
Mẹ ơi cứu con!
Tiểu Bùi gia day day thái dương đang giật giật liên hồi. Nói chuyện với cái "tên phá đám" não phẳng đúng là mệt đứt .
Lý Bất Ngôn lúc cuối cùng cũng lờ mờ hiểu vấn đề. Đã hiểu thì đóng góp chút ý kiến mang tính xây dựng chứ nhỉ.
"Ta thấy cái tâm ma hung hiểm quá thể. Ta theo Yến Tam Hợp lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm nay, từng thấy trường hợp nào mà quan tài nổ tung những ba , còn khiến nhà c.h.ế.t liên tiếp nhanh như ."
Triệu Diệc Thời nàng với ánh mắt khích lệ, ý bảo nàng cứ tiếp.
"Để đề phòng bất trắc, Chu lão đại nên tranh thủ những bí kíp dặn dò quan trọng giấy . Lỡ như cầm cự đến lúc bọn Tam Hợp trở về thì ít cũng còn cái mà vớt vát cho con cháu."
Đôi lông mày thanh tú của Triệu Diệc Thời khẽ nhíu .
Chuyến Giang Nam , thẳng tay thanh trừng bộ quan trường mục nát ở phủ Chiết Giang, thế những vị trí trọng yếu bằng của phe Thái tử.
ở đời, thì ắt mất.
Phe cánh Hán vương ỷ sự sủng ái của Hoàng đế, chèn ép đám lão thần trung thành, đưa Viên Bình của Ngự Sử Đài lên ghế Tả Đô Ngự Sử, lấn lướt cả Hữu Đô Ngự Sử Tần Đức Thư.
Mà Tần Đức Thư chính là của phe Thái tử.
Viên Bình thì ai cũng là con ch.ó săn trung thành của Hán vương, chủ bảo c.ắ.n ai là nó sẽ lao c.ắ.n xé đó điên cuồng.
Đỗ gia tuy rằng hôn sự với phủ Võ An Hầu thành, nhưng Đỗ Kiến Học vẫn giữ cái ghế quan của một cách ngoạn mục.
Thứ nhất, Đỗ Kiến Học quả thực là cáo già, việc kín kẽ để sơ hở phạm pháp. Thứ hai, Đỗ Y Vân dùng bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà lọt mắt xanh của con trai trưởng Hán vương là Triệu Diệc Hiển.
Hán vương gửi thư về kinh, là xem bát tự của hai trẻ thấy hợp, là duyên trời định, hôn lễ ấn định ngày mồng ba tháng ba năm . Nghe hai nhà đang rục rịch chuẩn khua chiêng gõ trống ầm ĩ cả lên .
Như , cả Lễ bộ và Ngự Sử Đài đều trong tay phe Hán vương. Thế lực hai bên xem chừng trở về thế cân bằng.
Khâm Thiên Giám tuy bề ngoài vẻ mấy quyền lực, nhưng những thời điểm then chốt, lời của họ sức nặng ngàn cân, thể xoay chuyển tình thế.
Cũng chính vì lẽ đó mà Chu gia bao đời nay vẫn giữ vững lập trường trung lập, ngả về phe nào, giống như Cẩm Y Vệ chỉ trung thành tuyệt đối với một Hoàng đế.
Lần Chu gia gặp đại nạn, buộc cầu cạnh đến Tạ Tri Phi, thực là cơ hội trời cho ngàn năm một đối với Triệu Diệc Thời.
Tạ Tri Phi khéo léo trải sẵn đường cho . Chỉ cần mời Yến Tam Hợp về hóa giải tâm ma cho Chu lão gia, thì Chu gia dù thể công khai về phe , nhưng đến lúc nguy cấp chắc chắn sẽ tay tương trợ.
Cho nên bằng giá, Chu lão đại tuyệt đối xảy chuyện gì.
"Bên phía Thẩm Lão thái y thế nào ?" Triệu Diệc Thời hỏi.
Tiểu Bùi gia lắc đầu quầy quậy: "Quỷ Môn Thập Tam Châm là cấm thuật, chỉ dùng trong trường hợp thập t.ử nhất sinh. Chu lão đại vẫn đến mức nguy kịch đó nên ông chịu tay ."
Lông mày Triệu Diệc Thời càng nhíu chặt hơn. Lý Bất Ngôn thấy thế, bỗng dưng xúc động đưa tay lên vuốt phẳng nếp nhăn giữa trán .
nghĩ thì nghĩ thôi, chứ nàng nào gan mà thật.
"Vậy thì chỉ còn một cách duy nhất thôi. Phải để tiểu thư nhà nhanh chóng về đến kinh thành. Chỉ cần tiểu thư về tới nơi là sẽ ngay tâm ma của Chu lão gia là cái gì ."
Tiểu Bùi gia hỏi: "Sau đó thì ?"
"Khi Yến Tam Hợp tìm tâm ma, thì linh hồn của Chu lão gia sẽ hy vọng siêu thoát." Lý Bất Ngôn giải thích: "Lúc đó oán khí ông sẽ tạm thời lắng xuống. Dù giải tâm ma cũng cần thời gian, cách chỉ là để câu giờ, tranh thủ thời gian sống cho Chu lão đại mà thôi."
Tiểu Bùi gia mà ngẩn : "Còn kiểu như thế nữa ?"
Lý Bất Ngôn khẳng định: "Có chứ! Chắc chắn là !"
Triệu Diệc Thời lập tức sang lệnh cho Thẩm Trùng đang phía .
"Truyền lệnh xuống, mỗi trạm dịch dọc đường cử túc trực 24/24. Mỗi trạm chuẩn sẵn một cỗ xe ngựa nhất, chọn những tay đ.á.n.h xe giỏi nhất để sẵn sàng tiếp ứng cho đoàn của Yến cô nương và Tam gia."
"Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-478-duoc-mat.html.]
"Lấy hai cây nhân sâm ngàn năm trong kho , mang ngay đến biếu Chu phủ." Triệu Diệc Thời suy tính một chút tiếp: "Thái y trong cung cũng , thầy lang du phương cũng , hễ ai chút tiếng tăm y thuật thì đều mời hết đến Chu phủ xem bệnh cho ."
"Vâng!"
"Minh Đình."
"Hả? Ta cũng việc ?"
"Ngày mai ngươi mời thêm các cao tăng đắc đạo và đạo sĩ cao tay đến Chu gia tụng kinh, phép trấn an . Có bệnh thì vái tứ phương, cứ coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống !"
"Được, ngay!"
"Còn một điểm quan trọng nữa." Lý Bất Ngôn bổ sung: "Phải tìm khéo mồm khéo miệng đến khuyên giải Chu lão đại. Bảo dù trời sập xuống thì cũng giữ tinh thần lạc quan, ăn ngủ , cứ coi như từng xảy chuyện quan tài nứt vỡ gì cả."
Bảo vô tư lự như ngươi hả!
Tiểu Bùi gia thầm bĩu môi khinh bỉ, nhưng miệng vẫn đáp: "Đó cũng là một cách , để cho."
Lý Bất Ngôn gõ gõ mặt bàn nhắc nhở: "Lời của ngươi ai mà thèm tin. Phải là lời của mới trọng lượng."
"Ừ ừ ừ, ngươi là nhất, ngươi hữu dụng, cả nhà ngươi đều hữu dụng hết." Tiểu Bùi gia tức ách: "Vậy ngày mai ngươi cùng đến Chu gia một chuyến."
Lý Bất Ngôn xòe tay mặt : "Cho mượn một trăm lượng bạc , sẽ cùng ngươi."
Còn dám vòi vĩnh tăng giá nữa ?
Tiểu Bùi gia nghiến răng kèn kẹt, thừa là cái tên phá đám đang cố tình chọc tức .
lúc , Triệu Diệc Thời vươn tay , vỗ nhẹ lòng bàn tay đang xòe của Lý Bất Ngôn.
"Một trăm lượng mà ngươi cũng dám mở miệng đòi ?"
Bàn tay nam nhân trắng nõn, thon dài, các khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay mang theo chút lạnh lướt qua lòng bàn tay ấm áp của Lý Bất Ngôn, khiến nàng tự nhiên cảm thấy tê dại như điện giật.
Lý Bất Ngôn sững sờ mất một lúc, cố gắng kìm nén cảm giác rạo rực trong lòng, cố ý kéo dài giọng điệu: "Vậy... theo Điện hạ thì nên mượn bao nhiêu là ?"
Triệu Diệc Thời đầu hiệu. Thẩm Trùng lập tức rút một xấp ngân phiếu dày cộm đặt cái "bộp" lên bàn.
Lý Bất Ngôn cúi đầu lướt qua, ước chừng chỗ cũng đến mấy ngàn lượng.
Nàng bật khanh khách: "Ta đổi ý , chỉ cần mượn mười lượng thôi."
Triệu Diệc Thời ngạc nhiên nhướng mày.
Lý Bất Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực như ngọn đuốc, nghiêm túc : "Nương dặn , lòng bàn tay của nữ nhân tùy tiện ngửa xin tiền nam nhân."
Tiểu Bùi gia trừng mắt lườm nàng: "Thế lúc nãy ngươi còn đòi mượn tiền ?"
"Ngươi á..." Lý Bất Ngôn tinh quái: "Ta chỉ là thấy cái bản mặt đỏ gay vì tức tối, ch.ó cùng dứt giậu của ngươi cho vui thôi."
Tiểu Bùi gia gào lên: "Lý Bất Ngôn! Ai là chó? Ngươi bảo ai là ch.ó hả? Từ nay về với ngươi đội trời chung!"
"Được thôi, ngày mai sẽ ở nhà ngủ nướng cho đời."
"Ngươi..."
Lý Bất Ngôn rút thanh nhuyễn kiếm bên hông , đặt "cạch" một cái lên bàn, giọng đầy đe dọa: "Kẻ nào dám ép bà đây Chu gia, sẽ..."
"Bà cô của ơi, tổ tông của ơi..." Tiểu Bùi gia chịu thua tập, hèn đến mức thể hèn hơn nữa, móc vội mười lượng bạc dúi tay nàng.
"Cầm lấy, cầm lấy , cầm hết cho nhờ."
Lý Bất Ngôn thu vẻ mặt hớn hở, khẽ kiễng chân lên, nặng nhẹ giẫm lên chân Triệu Diệc Thời một cái. Rồi nàng chống cằm, mở to đôi mắt thẳng một cách đường hoàng, chút e ngại.
Tim Triệu Diệc Thời đập thình thịch như trống trận.
Làn da vốn trắng, nên vành tai đỏ lên trông thấy rõ. Dù ánh nến lờ mờ khó nhận , nhưng cảm giác nóng bừng lan tỏa khiến tim gan như thiêu đốt.
Một lát , rút chân về, dùng sức giẫm lên chân nàng một cái.
Bốn mắt tóe lửa tình. Không ai chịu nhúc nhích.
Đêm khuya. Ánh đèn đuốc bên hai bờ sông cứ lùi dần về phía .
Khóe miệng Lý Bất Ngôn từ từ cong lên thành một nụ bí hiểm.
Nguyên văn lời nương nàng dặn thực là: Lòng bàn tay của nữ nhân tuyệt đối ngửa xin tiền đàn ông mà thích.
Tiểu Bùi gia bên cạnh bỗng nhiên im bặt, mắt đảo qua đảo hai đầy nghi hoặc.
Cũng thôi. Hoài Nhân cao quý nhà thì chuyện gì để với cái tên phá đám chứ?.