Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 475: Chua

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:35:01
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẫn là gốc cây đào cổ thụ , tán cây vẫn là hai bọn họ.

"Yến Tam Hợp." Hàn Hú tức giận chất vấn: "Ngươi nghĩ tại cố sống cố c.h.ế.t ngăn cản họ? Chẳng là vì cho ngươi, họ lôi ngươi chỗ c.h.ế.t ?"

Yến Tam Hợp bình tĩnh đáp: "Ta ."

"Biết mà vẫn ? Ngươi còn sống nữa hả?"

"Muốn chứ!"

"Muốn sống mà còn đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t?"

"Có hai nguyên nhân." Yến Tam Hợp giơ hai ngón tay lên: "Thứ nhất, năm xưa ngươi từng quỳ xuống cầu xin cứu mạng. Nếu lúc đó đồng ý giúp ngươi thì bây giờ ngươi sẽ ?"

Hàn Hú sững sờ, ngờ nàng nhắc đến chuyện cũ.

Nếu Yến Tam Hợp đồng ý tay, chắc chắn c.h.ế.t từ lâu, và đời cũng sẽ chẳng còn tồn tại cái tên Hàn Gia Bảo nữa.

"Thứ hai, mỗi giải xong một tâm ma, thể nhớ một chút về thế của ." Yến Tam Hợp tiếp, giọng trầm xuống: "Con sống mà gốc rễ thì cũng chỉ như bèo dạt mây trôi, trời đất bao la nhưng chẳng lấy một chỗ dung thực sự."

Hàn Hú càng thêm kinh ngạc.

"Đây là bí mật cuối cùng của , kể hết cho ngươi đấy." Yến Tam Hợp : "Giờ ngươi còn ngăn cản nữa ?"

"Vẫn ngăn!" Trong mắt Hàn Hú dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt hiếm thấy: "Nếu ngay cả cái mạng cũng giữ thì còn tìm kiếm thế để gì nữa?"

"Hàn Hú." Yến Tam Hợp hít một sâu.

"Ngươi rõ ràng là một cô nương, nhưng vì gánh vác trọng trách của Hàn Gia Bảo mà buộc cải trang nam giới, cả đời thể kết hôn, thể sinh con, thể để lộ dung nhan thật sự mặt đời. Tại ngươi vẫn cam tâm tình nguyện chấp nhận phận đó?"

Hàn Hú: "..."

"Bởi vì ngươi mang họ Hàn, ngươi sự lựa chọn nào khác. Ta cũng , giải tâm ma, đó là sứ mệnh của , cũng quyền lựa chọn. Ta thể nào trơ mắt từng từng trong Chu gia c.h.ế.t oan uổng ."

Giọng nàng chùng xuống đầy cảm xúc: "Hàn Hú , cũng sợ c.h.ế.t lắm chứ, cũng chạy trốn lắm chứ. con , ai cũng sẽ c.h.ế.t thôi."

"Yến Tam Hợp, nếu Lý Bất Ngôn ở đây, liệu nàng ngăn cản ngươi ?"

"Không ." Giọng Yến Tam Hợp chắc nịch: "Nàng sẽ chỉ : 'Ngươi cứ c.h.ế.t , sẽ theo ngay'."

Hốc mắt Hàn Hú nóng bừng, một tầng sương mỏng phủ lên đôi mắt kiên nghị.

Hồi lâu , mới khàn giọng : "Thứ nhất, để Lý Bất Ngôn kè kè bên cạnh ngươi rời nửa bước. Thứ hai, nếu gặp chuyện gì khó khăn giải quyết thì tìm đến đầu tiên."

Yến Tam Hợp , mỉm rạng rỡ: "Được!"

Trước cửa nhà.

Chu Tam gia lòng như lửa đốt: "Ta Tam gia, liệu Yến cô nương lật lọng đổi ý nhỉ?"

Nghĩ bậy bạ cái gì thế?

Tạ Tri Phi nhạt: "Nàng xưa nay luôn là nhất ngôn cửu đỉnh, một là một, hai là hai."

Chu Tam gia thầm nghĩ: Nếu nàng mà nhất ngôn cửu đỉnh thật thì lúc nãy chẳng chọc tức đến mức ngất xỉu .

" thấy vị Hàn công t.ử và Yến cô nương quan hệ tầm thường chút nào nhé." Tạ Tam gia ngài coi chừng cho rìa đấy.

"Lỡ như..."

Chu Tam gia liếc sắc mặt Tạ Tam gia, dám tiếp, bèn lén lút móc ba đồng tiền xu trong n.g.ự.c tự gieo cho một quẻ.

Tạ Tri Phi tức tối nghiến răng, nuốt xuống một ngụm giấm chua loét, sang lệnh cho Đinh Nhất và Chu Thanh: "Tối nay hai ngươi lẻn lên thôn dò la tin tức xem mấy ngày qua Yến cô nương và tên họ Hàn những gì, , gặp ai?"

Đinh Nhất thấy n.g.ự.c chủ nhân phập phồng vì ghen, vội vàng khuyên giải: "Gia , mắt của Yến cô nương tệ đến thế . Cái tên họ Hàn tuy chút..."

"Cút việc ngay cho !" Tạ Tri Phi gầm nhẹ một tiếng.

Ta là lo lắng bọn họ cô nam quả nữ ở chung một chỗ xảy chuyện gì ? Ta là rốt cuộc xảy chuyện gì mà khiến Yến Tam Hợp vội vã lặn lội ngàn dặm xa xôi chạy về đây như thế.

là cái bọn đầu đất!

...

Chu Tam gia gieo quẻ xong, khóe miệng còn kịp nhếch lên vì vui sướng thì thấy Yến Tam Hợp tới, vẻ mặt nghiêm nghị: "Đêm nay các ngươi nghỉ ngơi sức . Sáng mai đúng giờ Sửu hai khắc chúng sẽ xuất phát. Tất cả đều cưỡi ngựa, tranh thủ thời gian trong vòng một tháng về đến kinh thành."

Vậy là đồng ý ?

Chu Tam gia thở phào nhẹ nhõm, nhưng rụt rè lên tiếng: "Yến cô nương, cái m.ô.n.g của ..."

Còn lo cái m.ô.n.g nữa hả?

Yến Tam Hợp lạnh lùng : "Trong phủ nhà ông c.h.ế.t hai đấy."

Chu Tam gia xong câu , cảm thấy trời đất cuồng, choáng váng: "Vậy... Nhị tẩu của ..."

"Người thứ hai là ai ." Yến Tam Hợp ngắt lời: "Ta chỉ đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi. Hai mạng vẫn là kết thúc ."

Ôi trời đất ơi...

Chu Tam gia rên rỉ một tiếng t.h.ả.m thiết, mềm nhũn như bún, hai tên thị vệ vội vàng lao tới đỡ lấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-475-chua.html.]

Tạ Tri Phi cũng hít sâu một , đề nghị: "Yến Tam Hợp, là chúng xuất phát ngay bây giờ luôn ?"

"Dục tốc bất đạt."

Yến Tam Hợp đầu đám thím Thạch đang hóng chuyện.

"Thím Thạch, theo quy củ cũ, thím giúp cháu chuẩn lương khô đủ ăn trong một tháng cho tám nhé."

"Được, , ngay đây, thím chuẩn liền."

"Nhớ trả tiền cho thím , hai trăm lượng."

Yến Tam Hợp dặn dò Tạ Tri Phi một câu cùng Hàn Hú thư phòng, đóng cửa .

Tiếng cửa đóng "cạch" một cái, tim Tạ Tri Phi cũng đau nhói theo.

Hay là tối nay sai Đinh Nhất lẻn trộm xem cô nam quả nữ bọn họ rù rì rù rì cái gì trong đó? Sao mà ngứa ngáy tim gan thế !

...

Lương khô chỉ chuẩn cho một tháng, điều đó nghĩa là chặng đường trở về sẽ còn gấp gáp, vất vả hơn lúc nhiều.

Gấp gáp đến mức nào thì trong lòng đều tự hiểu, e rằng sẽ chẳng thời gian mà ngủ nghỉ t.ử tế.

Tạ Tri Phi lệnh cho tranh thủ rửa mặt, quần áo, ăn uống no nê để lấy sức. Hắn bàn bạc với Chu Tam gia, nếu sức khỏe chịu nổi thì Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp sẽ phi ngựa về kinh , còn Chu Tam gia cứ thong thả xe ngựa về cũng .

"Không , tuyệt đối ." Chu Tam gia lắc đầu nguầy nguậy: "Việc vốn là chuyện sống còn của Chu gia , đích hồi kinh cùng các ngươi."

"Ngươi như thì chuẩn sẵn tinh thần nhé. Đoạn đường sắp tới sẽ dễ chịu chút nào , đừng mà kêu ca phàn nàn đấy."

Gương mặt già nua của Chu Tam gia nóng bừng lên vì hổ: "Ngươi cứ với Yến cô nương, nhanh cỡ nào cũng chịu . Ta c.h.ế.t cũng quyết vướng chân nàng ."

"Được."

Tạ Tri Phi chỉ chờ câu , liền chạy tót tới gõ cửa thư phòng.

Yến Tam Hợp hỏi vọng : "Chuyện gì thế?"

Tạ Tri Phi liếc nhanh trong phòng, trong lòng rõ ràng đang chua loét như giấm nhưng vẫn cố vẻ bình thản: "Mệt ? Nếu mệt thì dẫn dạo xung quanh một chút ."

"Ngươi mệt ?" Yến Tam Hợp đôi mắt thâm quầng như gấu trúc của : "Căn nhà chạy mất mà lo. Ngươi lo mà ngủ , nghỉ ngơi cho sức."

Tạ Tri Phi mè nheo: "Ngủ ở bây giờ?"

Yến Tam Hợp: "??"

Tạ Tri Phi bộ mặt vô tội: "Ngươi cũng tính kén chọn mà, chỗ lạ, sạch sẽ là tài nào chợp mắt nổi ."

Đến nước mà công t.ử bột nhà ngươi còn giở thói kén cá chọn canh hả?

Yến Tam Hợp chỉ tay căn phòng đối diện: "Sang phòng bên mà ngủ."

Tạ Tri Phi đầu , chân chôn chặt xuống đất chịu nhúc nhích: "Phòng ... là phòng của ?"

"Chứ còn của ai?"

"Thế còn ngươi?"

"Ta ngủ tạm ở thư phòng một đêm cũng ."

"Không ! Ta ngủ thư phòng, ngươi về phòng ngủ." Tạ Tri Phi dứt khoát bước trong, cho nàng cơ hội từ chối.

Thân hình cao lớn của lướt qua sát mặt Yến Tam Hợp. Mùi mồ hôi, bụi đường phong trần từ bộ quần áo nhiều ngày phả mặt nàng, nhưng kỳ lạ , Yến Tam Hợp thấy khó chịu, ngược còn cảm thấy hô hấp trở nên dễ chịu hơn.

Sự hiện diện của mạnh mẽ, áp đảo đến thế nhỉ?

Tạ Tri Phi tới cửa sổ, đôi mắt hoa đào liếc Hàn Hú đầy vẻ khiêu khích, đó ngang nhiên xuống chiếc giường nhỏ trong thư phòng.

Nếu như lúc Tiểu Bùi gia ở đây, chắc chắn sẽ chua ngoa mỉa mai một câu: Tạ Ngũ Thập, ngươi cái nết của xem, khác gì con ch.ó tè để đ.á.n.h dấu lãnh thổ hả?

Nếu mặt Hàn Hú lớp mặt nạ da che biểu cảm, thì chắc hẳn bật thành tiếng .

Rõ ràng là vị Tam gia đang ghen tuông với mặt.

Và cũng rõ ràng một điều, tình ý sâu nặng với Yến Tam Hợp.

Hàn Hú cố tình tới bên cạnh Yến Tam Hợp, đưa tay xoa đầu nàng một cách mật: "Ta đây, khi nào về kinh thành sẽ liên lạc ."

Vừa hai trốn trong thư phòng là để bàn bạc chuyện chia tay, mỗi một ngả.

Hàn Hú còn nán phủ Vân Nam thêm vài ngày để giải quyết công việc, đó lên phía bắc thị sát các phân bộ khác, nên thể đồng hành cùng bọn họ về kinh .

Yến Tam Hợp gật đầu: "Để tiễn ngươi một đoạn."

"Được." Hai một một khỏi thư phòng.

Sắc mặt Tạ Tri Phi lập tức sầm xuống đen sì như đ.í.t nồi, chằm chằm cửa mà một lời nào.

Cái cảm giác ngứa ngáy tim gan khó chịu bắt đầu trỗi dậy .

Có nên sai Đinh Nhất bắt cóc cái tên tiểu nhân họ Hàn , mỗi ngày đ.â.m cho một vạn mũi kim châm cho bõ ghét nhỉ?

 

Loading...