Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 473: Từ chối
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:59
Lượt xem: 287
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôi mộ sườn núi, về nhà xuống dốc, vòng qua gần nửa cái thôn.
Điều kỳ lạ là suốt quãng đường , Yến Tam Hợp chẳng gặp bất kỳ ai trong thôn cả.
Mọi hết nhỉ?
Khi về đến gần nhà, Yến Tam Hợp câu trả lời. Hóa tất cả dân làng đều đang tụ tập đông nghịt cửa nhà nàng. Ai nấy đều kiễng chân, vươn cổ, chen chúc nhòm ngó bên trong sân.
Nàng bước tới vỗ vai một : "Mọi đang xem cái gì thế?"
Cậu con trai út của lão Vũ thúc đang chổng m.ô.n.g lên xem, chẳng thèm đầu , đáp gọn lỏn: "Xem đ.á.n.h ."
Thạch thúc tiếng nàng, cũng vội vàng thêm: "Tiểu cô nương các cháu hiểu , đ.á.n.h lắm, kịch tính lắm."
Cô cháu gái thứ hai của bà Tiếu bên cạnh mặt đỏ bừng, khúc khích: "Đánh đến mấy cũng bằng cái ."
Nam nhân ư? Là ai cơ?
Yến Tam Hợp định chen qua đám đông trong thì bỗng thấy một giọng khàn khàn quen thuộc vọng .
"Hàn Bảo chủ, dân đấu với quan. Nếu ngươi còn ngoan cố đ.á.n.h tiếp thì coi chừng cái phân bộ tiêu cục của Hàn gia các ngươi ở kinh thành khó mà yên đấy nhé?"
"Tạ Tri Phi?"
Yến Tam Hợp nhướng mày ngạc nhiên, quát nhẹ: "Tránh đường nào!"
Đám đông giật vội dãn nhường một lối nhỏ. Yến Tam Hợp nghiêng lách trong, ánh mắt đảo qua một lượt, lập tức nổi giận đùng đùng.
Trong sân.
Đinh Nhất và Hàn Hú đang giao đấu kịch liệt. Một dùng kiếm, một dùng đao, chiêu thức nhanh như chớp khiến xem hoa cả mắt.
Dưới mái hiên, Tạ Tri Phi đang vắt vẻo chiếc ghế thái sư, hai tay khoanh ngực, chân bắt chéo, dáng vẻ phong lưu công t.ử bột lẫn .
Đứng phía là Chu Thanh mặt mày nghiêm trọng.
Và bên cạnh Chu Thanh còn ba đàn ông lạ mặt mà Yến Tam Hợp từng gặp bao giờ.
Ngoại trừ Tạ Tri Phi , tất cả những còn đều râu ria xồm xoàm, quần áo tả tơi, sắc mặt hốc hác đầy vẻ phong trần mệt mỏi.
"Yến cô nương!" Chu Thanh là đầu tiên phát hiện Yến Tam Hợp.
Tạ Tri Phi bật dậy khỏi ghế như lò xo, ánh mắt dáo dác tìm kiếm bóng hình quen thuộc.
Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi. Nàng ngay cửa, mặc bộ quần áo vải thô giản dị, làn da trắng muốt, cằm nhọn thấy rõ, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Tim Tạ Tri Phi thắt vì xót xa.
Sao gầy nhiều thế ?
Tiếng binh khí va chạm im bặt.
Đinh Nhất Yến Tam Hợp, giọng đầy vẻ tủi cáo trạng: "Yến cô nương, tên sống c.h.ế.t chịu khai tung tích của cô nương, hết cách mới động thủ..."
Lúc xung quanh mới vỡ lẽ nhóm lạ mặt là quen của Yến Tam Hợp.
Bà Tiếu hớn hở chen lên , quệt vội vệt nước miếng bên mép, mắt dán chặt Tạ Tri Phi trầm trồ:
"Tam Hợp, cái là ai thế? Đẹp trai quá mất thôi, còn hơn cả Yến lão gia hồi trẻ nữa đấy."
"Không ."
Bà Tiếu lườm Yến Tam Hợp một cái cháy mắt, ý bảo: Mắt mũi con bé thế ?
Yến Tam Hợp bước tới đối diện với Tạ Tri Phi.
Nhìn gần thế mới phát hiện cái vẻ công t.ử bột phong lưu lúc nãy chỉ là vỏ bọc cố tình dựng lên.
Hốc mắt trũng sâu, thâm quầng vì thiếu ngủ. Râu ria chắc là mới cạo vội, cằm vẫn còn vết xước rớm máu.
"Là vì chuyện tâm ma mà tới đây ?" Nàng hỏi giọng lạnh tanh.
Tạ Tri Phi khựng : "Sao ngươi ?"
"Cảm ứng ." Yến Tam Hợp liếc ba lạ mặt lưng : "Về , tâm ma nhận ."
Chu Tam gia thấy câu từ chối phũ phàng , mắt tối sầm .
Hơn một tháng trời ròng rã lưng ngựa khiến da thịt ở m.ô.n.g và đùi non của trầy xước đau rát, mở miệng chuyện cũng thấy khó khăn.
"Yến cô nương, tại nhận?"
"Bởi vì quá hung hiểm." Yến Tam Hợp phán: "Quan tài nứt vỡ ba , ngay cả t.h.i t.h.ể c.h.ế.t còn chứa nổi, oán khí ngút trời như thế, tâm ma đủ sức giải."
Chu Tam gia kinh hãi tột độ.
Hắn còn kịp mở miệng kể lể sự tình, cô nương trúng phóc như thể tận mắt chứng kiến ? Người ... quả thực là "bà đồng" sống !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-473-tu-choi.html.]
"Không đúng, khoan , ngươi cái gì?"
"Không giải ?"
"Yến cô nương, nếu ngay cả ngươi cũng bó tay giải , thì đời còn ai thể cứu vãn nữa đây?" Giọng Chu Tam gia run rẩy cầu khẩn: "Sinh mạng của cả dòng họ Chu gia đều trong tay cô nương . Cầu xin cô nương hãy mở lòng từ bi tay cứu giúp."
Yến Tam Hợp lắc đầu kiên quyết.
Chu Tam gia hoảng loạn sang Tạ Tri Phi cầu cứu: Tam gia, nghĩ cách gì chứ!
Tạ Tri Phi hắng giọng, bước lên một bước.
"Yến Tam Hợp, vị là Tam gia của Chu phủ, cũng là Tam ca ruột của đại tẩu . Người mắc tâm ma là Chu lão gia - nhạc phụ của đại ca . Yến Tam Hợp, nể tình đại tẩu đối xử với ngươi..."
"Nể mặt ai cũng vô dụng thôi." Yến Tam Hợp lạnh lùng ngắt lời: "Tâm ma thực sự vượt quá khả năng của , các ngươi cần phí lời khuyên giải nữa."
Tạ Tri Phi cũng bắt đầu hoang mang. Ngay cả tấm "kim bài miễn tử" là đại tẩu mà cũng tác dụng, chẳng lẽ tâm ma của Chu lão gia thực sự đáng sợ đến thế ...
Hai chữ "hung hiểm" còn kịp định hình rõ trong đầu thì Chu Tam gia bên cạnh giữ bình tĩnh, hét lên:
"Trên đời gì loại bà đồng nào mà giải tâm ma chứ? Thế thì ngươi còn xưng danh bà đồng cái quái gì, hại lặn lội đường xá xa xôi đến tận đây công cốc!"
Tạ Tri Phi thấy giọng điệu đó là hỏng chuyện . Yến Tam Hợp là ăn mềm ăn cứng!
Quả nhiên!
Sắc mặt Yến Tam Hợp đanh , lạnh lùng lệnh: "Hàn Hú, tiễn khách!"
"Ngươi..."
Chu Tam gia ngàn vạn ngờ tới nhận cái kết cục phũ phàng như .
Hơn một tháng trời chịu đựng đau đớn thể xác, tinh thần căng thẳng, chỉ bám víu tia hy vọng mong manh mà lết xác đến đây.
Kết quả chỉ buông một câu "tiễn khách" lạnh lùng đuổi thẳng cổ.
Trong phút chốc, bao nhiêu sự lo lắng, đau đớn, uất ức dồn nén bấy lâu nay bùng nổ, xộc thẳng lên não.
Hắn trợn mắt, ngã vật đất bất tỉnh nhân sự.
"Tam gia!"
"Tam ca!"
Chu Tam gia mang theo hai tên thị vệ tín. Một tên trong đó tuổi còn trẻ, tính tình nóng nảy, thấy chủ nhân chọc tức đến ngất xỉu thì kìm cơn giận, chỉ tay mặt Yến Tam Hợp mắng: "Cái con ả họ Yến , ngươi tưởng ngươi là cái thá gì chứ! Gia nhà hạ ..."
"Bốp..."
Cả sân bỗng chốc im phăng phắc.
Bà Tiếu l.i.ế.m liếm răng cửa, mắt sáng rực lên thích thú. Cái thằng nhóc trai đ.á.n.h dứt khoát ghê, còn hung hăng hơn cả Yến lão gia ngày xưa. Chậc chậc, đúng là hợp ý bà già quá!
Tạ Tri Phi lấy khăn tay lau bàn tay tát , nhạt : "Cái tát là mặt Đại gia nhà ngươi dạy dỗ ngươi đấy. Về nhà cứ việc mách lẻo thoải mái."
Tên thị vệ ôm một bên má sưng vù, uất ức : "Tam gia, ả ..."
"Ả thế nào đến lượt một tên nô tài như ngươi phán xét." Ánh mắt Tạ Tri Phi sắc lạnh như dao: "Đừng là ngươi, cho dù là chủ t.ử nhà ngươi mà dám ăn hàm hồ, cũng đ.á.n.h tuốt, ngươi tin ?"
Mặt tên thị vệ cắt còn giọt máu, sợ hãi ngậm chặt miệng .
"Chu Thanh, Đinh Nhất."
"Có thuộc hạ."
Tạ Tri Phi liếc Chu Tam gia đang hôn mê bất tỉnh, thầm nhạt trong bụng: "Khiêng Tam gia trong nhà nghỉ ngơi . Hắn chỉ là mệt mỏi quá độ thôi, cứ để ngủ một giấc cho sức."
"Vâng."
"Họ Hàn ."
"Ở đây chuyện của ngươi nữa , ngươi ngoài . Ta chuyện riêng với Yến Tam Hợp."
Hàn Hú mặt đổi sắc liếc một cái, điềm nhiên bước tới bên cạnh Yến Tam Hợp, thì thầm hỏi: "Hắn gì thế?"
"Cứ ở đây, cần cả."
Yến Tam Hợp chỉ tay mặt Tạ Tri Phi lệnh: "Ngươi, theo ngoài ."
Bà Tiếu thấy trai ngoan ngoãn theo Yến Tam Hợp một lời phản kháng, liếc sang Hàn Hú đang trơ đó.
Không hiểu , lúc bà thấy cái thằng nhóc Hàn Hú vẻ lép vế, xứng đôi lứa với Tam Hợp nhà bà cho lắm.
Ừm! Cái công t.ử trai, hung dữ xem mới là chân ái.
---