Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 470: Thế thân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:56
Lượt xem: 269

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Tiếu ấn tượng khá với trai tên Hàn Hú .

Tên nhóc tuy dung mạo quá nổi bật, nhưng khí chất vô cùng xuất chúng, tướng mạo đàng hoàng, ăn uống từ tốn, nhã nhặn. Nhìn qua là loại con nhà thường dân nuôi bằng gạo tẻ cơm rau qua ngày.

Quan trọng nhất là tính tình trầm , điềm đạm, cứ lặng lẽ theo Tam Hợp như hình với bóng mà thừa nửa lời.

Tam Hợp mà lấy chồng như thì nửa đời coi như chỗ dựa vững chắc, Yến lão gia suối vàng cũng thể an tâm nhắm mắt.

Yến Tam Hợp dù thông minh sắc sảo đến thì chung quy vẫn chỉ là một cô gái chồng, nàng hiểu ẩn ý sâu xa trong hai từ "nhận " ( mắt) mà bà Tiếu ám chỉ là dẫn con rể về nhà.

Nàng ngây thơ gật đầu: "Thứ nhất là để nhận quen, thứ hai là con kể những chuyện cũ về tổ phụ con."

Bà Tiếu sống đến từng tuổi đầu , thành tinh thành cáo. Bà liếc mắt cái là hiểu ngay vấn đề.

"Sao tự nhiên con hỏi về chuyện cũ của ông ?"

"Hàn gia là dòng dõi thế gia vọng tộc. Con sợ về dâu sẽ coi thường, bắt nạt, nên kể những chuyện oai hùng của Yến tổ phụ để lấy chút thể diện. Con Yến tổ phụ chắc chắn là một nhân vật kiêu hùng, dạng ."

Cái gì cơ? Về dâu?

Yến Tam Hợp tròn mắt Hàn Hú với vẻ khó tin.

Hàn Hú ném cho nàng một ánh mắt trấn an, ý bảo nàng cứ bình tĩnh chớ nóng vội, đó chắp tay thi lễ với xung quanh.

"Tốt nhất là kể thêm cả một ít chuyện hồi nàng còn bé nữa. Ta hỏi nhưng nàng cứ giấu chịu , nhưng hồi nhỏ nàng chịu nhiều thiệt thòi, khổ sở."

"Nhìn cái mắt tinh đời của bà già xem chuẩn nào? Quả nhiên là đôi chim ri sắp thành vợ thành chồng ."

Bà Tiếu sợ khác tranh mất phần kể công, vội đẩy đứa cháu trai nhỏ sang một bên, xắn tay áo lên: "Để , để kể cho..."

"Cái bà già lẩm cẩm thì cái quái gì mà kể." Lão Vũ thúc ho khan một tiếng cắt ngang: "Yến lão gia xưng gọi với , mới là rõ ngọn ngành chuyện của ông nhất đây ."

"Ta phi!" Bà Tiếu nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: "Ông tự soi mặt nhé."

"Bà..."

"Thôi thôi, đừng cãi nữa, cứ lượt từng kể." Hàn Hú móc từ trong túi một nén bạc mười lượng, đến dúi tay thím Thạch.

"Thím giúp cháu đun ít nước nóng pha , mua thêm ít trái cây ngon ngon về đây. Chỗ bạc thừa còn cháu xin mời tối nay một bữa cơm rượu thịnh soạn."

Mười lượng bạc lận á?

Thím Thạch tít mắt thấy tổ quốc . Chà chà, xem đúng là vớ rể đại gia : "Được , các cứ chuyện , để chợ chuẩn ngay đây."

Bà Tiếu gọi với theo: "Mua nhiều thịt nhé, thèm ăn thịt lắm ."

Lão Vũ thúc: "Rượu loại mạnh nhất đấy, càng mạnh càng ."

Đứa cháu trai: "Cháu ăn kẹo..."

Đến lúc , Yến Tam Hợp mới vỡ lẽ chiêu bài của Hàn Hú cao tay ở chỗ nào.

Yến Hành mất, giờ đây chỉ còn trơ trọi một nàng đời.

Một cô gái cô thế cô, cha , em, nơi nương tựa thì liệu gia đình t.ử tế nào chịu rước về dâu?

Bây giờ đột nhiên xuất hiện một gia đình chồng tương lai bụng, còn tiềm lực kinh tế, thì thím Thạch và chắc chắn sẽ dốc hết ruột gan mà kể, dám giấu giếm điều gì để vun vén cho hạnh phúc của nàng.

Yến Tam Hợp ném cho Hàn Hú một ánh đầy cảm kích, tập trung tinh thần lắng bà Tiếu kể chuyện...

...

Khi trăng treo lơ lửng ngọn cây, bà Tiếu cõng đứa cháu trai ngủ say lưng về nhà. Đứa bé ăn nhiều kẹo quá, trong miệng vẫn còn đọng vị ngọt ngào nên ngay cả trong mơ cũng chép miệng thèm thuồng.

Lão Vũ thúc uống say bí tỉ, bá vai con trai út lè nhè hát mấy câu nghêu ngao.

Thím Thạch chất thêm củi bếp lò tất tả rời khỏi nhà trong tiếng giục giã của ông chồng Thạch thúc.

Vừa , thím ngoái dặn dò chồng sáng mai nhớ lên núi bẫy mấy con thỏ rừng về hầm tẩm bổ cho Tam Hợp.

Yến Tam Hợp lặng bên cửa sổ, trong đầu xâu chuỗi những lời kể vụn vặt của từng , dần dần ghép thành bức tranh cảnh về thời điểm nàng mới đặt chân đến nơi .

Vụ huyết án diệt môn Trịnh gia xảy ngày rằm tháng bảy. Thời điểm nàng đưa đến thôn cuối tháng tám.

Khoảng cách thời gian là nửa tháng. Nói cách khác, khi bí ẩn cứu thoát, nàng đưa ngay lập tức, ngựa dừng vó chạy một mạch đến tận chốn thâm sơn cùng cốc .

Ngày nàng đưa tới là ban đêm. Lão Vũ thúc kể rằng nửa đêm hôm đó ông thấy tiếng vó ngựa dồn dập, sáng hôm thì thấy trong nhà Yến lão gia xuất hiện thêm một đứa cháu gái nhỏ từ phủ An Huy tới.

Thứ hai.

Lúc mới đến thôn, nàng tên họ là gì, quê quán ở . Tất cả đều là do Yến Hành kể cho nàng từng chút một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-470-the-than.html.]

Lão Vũ thúc bảo rằng do đường xa kinh hãi nên nàng mất hồn vía.

thực tế , nàng chỉ đơn giản là mất trí nhớ mà thôi.

Tại mất trí nhớ? Đó là một bí ẩn lớn!

Thứ ba.

Năm đầu tiên mới đến, sức khỏe nàng yếu ớt. Yến Hành tổ chức bữa cơm trăm nhà để cầu phúc, ngày ngày kiên trì dẫn nàng leo núi để rèn luyện thể.

Tại cơ thể nàng yếu ớt đến thế? Là do chấn động tâm lý trong trận t.h.ả.m sát , bản nàng vốn dĩ ốm yếu bệnh tật từ ? Đó cũng là một bí ẩn lời giải!

Thứ tư.

Suốt những năm tháng sống cùng tổ phụ, trong thôn tuyệt nhiên một lạ mặt nào đến tìm ông . Điều chứng tỏ bí ẩn khi giao nàng cho Yến Hành xong thì biến mất tăm để chút dấu vết nào.

Người đó ? Hiện giờ đang ở phương trời nào? Còn sống c.h.ế.t? Lại là một bí ẩn nữa!

Từ bốn điểm nghi vấn , Yến Tam Hợp suy luận một kết luận: Người bí ẩn chắc chắn quen với Yến Hành, và rõ chuyện Yến Hành giáng chức lưu đày đến huyện Phúc Cống.

Việc Yến Hành chấp nhận nuôi dưỡng nàng, thể là do ân tình với ông, hoặc là cả Trịnh gia ân với ông.

Yến Hành từng quan ở phủ An Huy. Trịnh gia nguyên quán ở Dương Châu, đó cả nhà chuyển kinh thành. Người nếu khả năng cứu nàng khỏi vòng vây trùng điệp thì chắc chắn thế lực ở trong kinh.

Nếu giữa họ sự liên lạc, trao đổi thì chắc chắn thông qua thư từ.

Như , việc nàng cần tiếp theo là lục lọi, kiểm tra bộ di vật mà Yến Hành để một nữa, xem thể tìm manh mối nào sót .

Kết luận thì , nhưng vẫn còn hai câu hỏi lớn khiến Yến Tam Hợp đau đầu nhức óc mà vẫn tìm lời giải đáp thỏa đáng...

Thứ nhất: Tại là nàng?

Trịnh gia đông như , tại cứu ai khác mà chỉ cứu duy nhất một nàng?

Trong Viện Hải Đường một cặp song sinh long phụng, nàng là nữ, ca ca là nam.

Theo lẽ thường tình, cứu đứa con trai nối dõi tông đường chẳng là hợp lý hơn ?

Thứ hai: Tại lặn lội đường xa vạn dặm đưa nàng đến tận nơi khỉ ho cò gáy ?

Phủ Vân Nam vốn là vùng biên thùy xa xôi, đất đai cằn cỗi. Huyện Phúc Cống càng là vùng sâu vùng xa, gần như biệt lập với thế giới bên ngoài.

Trong một trăm tám mươi cỗ t.h.i t.h.ể c.h.ế.t cháy đen thui của Trịnh gia, một "cái xác" cho là của nàng. Vậy thì về lý thuyết, dù ném nàng đến bất cứ thì cũng sẽ chẳng ai nghi ngờ về phận thực sự của nàng nữa.

thì từng thấy mặt mũi nàng cũng chỉ đếm đầu ngón tay.

Khoan ! Không đúng!

Yến Tam Hợp bỗng nhiên biến sắc mặt.

Nàng chợt nhớ những dòng ghi chép khám nghiệm t.ử thi trong hồ sơ vụ án Trịnh gia, trong đó một đoạn miêu tả về "thi thể" của nàng...

Thi thể thiêu cháy đến mức còn nhận hình dạng, nhưng dựa quần áo và vóc dáng, thể phán đoán đó là con gái của Trịnh Hoán Đường, tám tuổi.

Chính bởi vì cái xác c.h.ế.t cháy là nữ, cho nên bí ẩn đó thể cứu ca ca nàng , vì sợ lộ tẩy ?

Hay là...

Trong đầu Yến Tam Hợp đột nhiên nảy một giả thiết táo bạo đến rợn : "Liệu đó sớm chuẩn sẵn một cái xác thế giống hệt nàng từ , để chờ đến thời khắc nguy cấp nhất thì dùng nó để đ.á.n.h tráo và cứu nàng ngoài?"

Giả thiết lóe lên khiến nàng sợ đến mức run rẩy cả , mồ hôi lạnh túa như tắm.

Không thể nào! Tuyệt đối thể nào chuyện đó !

Một ngay cả bước chân khỏi cửa Viện Hải Đường còn khó khăn, thể toan tính sâu xa đến mức chuẩn sẵn cả thế như chứ? Ta đang suy diễn linh tinh cái quái gì thế ?

"Tam Hợp."

"Hả?"

Yến Tam Hợp giật , vẻ kinh hoàng mặt nhanh chóng giấu .

"Sao sắc mặt ngươi trắng bệch thế ?" Hàn Hú bước tới ân cần hỏi han: "Đã xảy chuyện gì ?"

Yến Tam Hợp giải thích nhiều: "Không , chỉ là chợt nhớ tới một chuyện cũ thôi."

"Có liên quan đến thế thực sự của ngươi ?"

Yến Tam Hợp kinh ngạc chằm chằm.

 

Loading...