Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 47: Mời Cơm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:41
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Còn xem thoải mái nữa ư?" Tạ Tri Phi tức đến mức nhức cả hai bên thái dương: "Sở thích của Yến cô nương quả thực... khác nhỉ!"

"Tất nhiên .”

Yến Tam Hợp hất bàn tay to bè đang nắm lấy cánh tay , lạnh mặt bước xuống. Nhờ phúc cái tên công t.ử bột mà nàng chẳng kịp thử xem cỗ quan tài êm ái .

"Thang Viên, chúng !"

"Yến cô nương!"

Tạ Tri Phi sực nhớ đến chuyện xui xẻo của Quý phủ, vội vàng đuổi theo, nở nụ cầu hòa: "Kinh thành rộng lớn như , thể gặp cũng là duyên phận. Hay là... chúng cùng dùng một bữa cơm !"

"...”

Yến Tam Hợp im lặng .

Tạ Tri Phi kiên trì: "Có một việc tiện rõ ở đây. Hay cô nương nể mặt , cùng ăn một bữa cơm..."

Yến Tam Hợp cắt ngang: "Ngươi việc nhờ ?"

Tạ Tri Phi: "..." Chẳng lẽ nàng thật sự khả năng tiên tri? Mình còn kịp mở lời nàng đoán trúng phóc .

Tạ Tri Phi thẳng thắn gật đầu: "Cô nương đoán đúng , quả thật chuyện thỉnh giáo."

"Tìm chỗ !"

Tạ Tri Phi: "..." Vốn tưởng rằng còn tốn thêm chút nước bọt, ai ngờ nàng đồng ý sảng khoái đến thế? Tạ Tam gia thầm nghĩ: Thật đúng là theo lẽ thường!

---

Nơi Tạ Tam gia chọn mời cơm là Xuân Phong Lâu.

Tiểu nhị bưng thức ăn lên, Tạ Tri Phi khẽ ngước mắt hiệu, Chu Thanh và Đinh Nhất lập tức ý lui ngoài. Chỉ Thang Viên là vẫn do dự yên nhúc nhích.

Theo lý thì nàng cũng nên lui xuống, nhưng Yến cô nương dù cũng là phận nữ nhi, còn Tam gia là nam tử, quy củ của Tạ gia là nam nữ thụ thụ bất , nàng an tâm.

"Thang Viên, ngươi cũng lui xuống .”

Yến Tam Hợp nếu ngoài ở đây thì tên công t.ử bột họ Tạ sẽ tiện mở miệng.

"Vâng!"

Cửa phòng đóng , một nam một nữ đối diện .

Nhìn thoáng qua thì quả là nam thanh nữ tú, cảnh sắc hữu tình. nếu kỹ... trong mắt nam lộ rõ vẻ tò mò dò xét, còn trong mắt nữ toát sự lạnh lùng cự tuyệt khác ngàn dặm.

Tạ Tri Phi nâng chén lên.

"Chén , lấy rượu, cảm tạ..."

"Nói chuyện chính !”

Yến Tam Hợp ghét nhất cái thói chuyện vòng vo tam quốc của nhà họ Tạ. Ví dụ như tên công t.ử bột mặt , rõ ràng trong lòng đang sốt ruột c.h.ế.t, thế mà ngoài mặt vẫn cố tỏ ung dung điềm tĩnh, cũng thấy giả tạo.

Qua mấy giao phong, Tạ Tri Phi cuối cùng cũng nắm bắt tính tình của đối diện. Tóm gọn chỉ một câu: Có việc thì mau, thì cút xéo.

"Là thế ." Hắn cũng vòng vo nữa: "Nắp quan tài của Quý gia Lão phu nhân quả nhiên nứt . Ta và Quý gia chút giao tình, nhờ cô nương chỉ điểm giúp xem vị cao nhân mà cô nương nhắc tới là ai?"

"Bọn họ tin ?"

"Đã đến nước thì tin cũng tin thôi."

"Đến mức nào ?"

"Hả?"

"Ta hỏi Quý gia xui xẻo đến mức nào ?"

Tạ Tri Phi cũng giấu giếm nàng: "Đến mức sắp tịch thu gia sản, diệt tộc . Nếu cứ kéo dài nữa e là họa đến con cháu."

Yến Tam Hợp thầm than một tiếng.

“Vị cao nhân là ai thể tiết lộ, nhưng tên trung gian thể liên lạc ."

Tạ Tri Phi: "Là ai?"

Yến Tam Hợp: "Một tên là Lý Bất Ngôn."

"Lý Bất Ngôn?" Tạ Tri Phi theo thói quen buông lời khen xã giao: "Tên thật, học vấn uyên thâm."

Yến Tam Hợp rũ mắt xuống, thầm thấy chột cho Lý Bất Ngôn.

Tạ Tri Phi: "Vậy tìm như thế nào?"

Yến Tam Hợp: "Sau khi rời khỏi phủ Vân Nam thì còn gặp nữa."

Tạ Tri Phi: "Thế nhà ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-47-moi-com.html.]

Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ một chút: "Phủ Vân Nam, huyện Phúc Cống."

Vừa đến phủ Vân Nam, Tạ Tri Phi lập tức bật dậy, mở cửa phòng gọi lớn.

"Đinh Nhất!"

"Có thuộc hạ!"

"Đi báo với Quý gia một tiếng, bảo họ lập tức đến huyện Phúc Cống, phủ Vân Nam tìm một tên là Lý Bất Ngôn."

Đinh Nhất: "Vâng!"

Tạ Tri Phi dặn thêm: "Bảo bọn họ nhanh lên, đừng để chậm trễ nữa."

Đinh Nhất: "Gia cứ yên tâm."

Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ. Sự mệt mỏi một đêm ngủ đào mộ giờ mới ập đến, Tạ Tri Phi lười biếng tựa lưng ghế.

"Món khá nổi tiếng ở kinh thành đấy, phủ Vân Nam . Ngươi ăn nhiều một chút ."

Tạ Tri Phi khẩu vị, lười nhác chẳng buồn cầm đũa. Yến Tam Hợp thì im lặng ăn phần . Tạ Tri Phi cũng quen với cái nết lầm lì của nàng, nhâm nhi chén ấm lơ đãng quan sát.

Nhìn qua vài , đột nhiên cảm thấy gì đó sai sai.

Hắn hỏi gì nàng đáp nấy, hề giấu giếm nửa lời. Hình như... nàng hôm nay ngoan ngoãn quá mức thì ? Những cái gai nhọn thường ngày nàng cả ?

"Yến Tam Hợp."

Yến Tam Hợp ngẩng đầu .

Tạ Tri Phi vốn định hỏi một câu "Chuyện của Lý Bất Ngôn ngươi lừa đấy chứ?", nhưng lời đến đầu lưỡi thì ánh mắt quét qua đĩa thức ăn mặt nàng, chợt sững sờ.

"Sao ngươi ăn nấm? Không ăn ? Hay là vấn đề gì?" Tạ Tri Phi đột nhiên bật dậy khỏi ghế, trầm mặt chất vấn.

Yến Tam Hợp cảm thấy kỳ quặc: "Tại ăn?"

Tạ Tri Phi chống hai tay lên bàn, nhoài về phía , chằm chằm Yến Tam Hợp: "Ngươi bắt đầu ăn nấm từ bao giờ? Nói mau!"

"Tạ Tam gia đang thẩm vấn phạm nhân đấy hả?”

Yến Tam Hợp chọc giận, đôi mày thanh tú nhướng lên. Nàng chậm rãi dậy, lạnh lùng đáp trả: "Xin hỏi phạm tội gì?"

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp gọi lớn: "Thang Viên!"

Cửa phòng mở , Thang Viên vội vàng chạy : "Cô nương gọi em?"

Yến Tam Hợp: "Đi thanh toán tiền."

Thang Viên: "..." Không bảo là Tam gia mời khách ? Sao giờ thành Yến cô nương tự bỏ tiền túi ?

"Vẫn là tự bỏ tiền thì hơn.”

Yến Tam Hợp thản nhiên tên công t.ử bột họ Tạ: "Ta thích ăn gì thích ăn gì là quyền của , ai tư cách soi mói cả."

Tạ Tri Phi: "Yến Tam Hợp, ý đó!"

Yến Tam Hợp: "Vậy ngươi ý gì?"

Tạ Tri Phi á khẩu, trả lời .

Lòng sâu thấy đáy. Những gì lộ bên ngoài chỉ là phần khác thể thấy. Còn những gì giấu kín đáy nước sâu thẳm , là những điều khác thể thấy, và cũng là những điều bản cách nào .

Thang Viên thấy hai sắp sửa cãi to, vội vàng chạy khỏi phòng trả tiền. Cơm nước thế thì nuốt trôi nữa . Yến Tam Hợp tới cửa thì dừng bước, buông một câu:

"Có con nhà nghèo thì tư cách kén cá chọn canh, cũng quyền quyết định ăn cái gì và ăn cái gì, ?"

Tạ Tri Phi phịch xuống ghế, hai tay day thái dương, vẻ mặt đau khổ, dường như đang hối hận.

Ngoài cửa, Chu Thanh đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn quyết định .

"Hôm nay chắc do Gia việc quá sức nên mệt mỏi thôi. Ngày thường Đỗ cô nương kén ăn, cũng thấy Gia nặng lời gì."

là chuyện đó ?" Tạ Tri Phi đập bàn cái rầm.

Chu Thanh ngơ ngác: "Không chuyện đó thì là chuyện gì ạ?"

"Ta giải thích với ngươi." Ta giải thích với bất kỳ ai cả!

Tạ Tri Phi nhạt: "Người phái phủ Vân Nam xuất phát mấy ngày ?"

Chu Thanh tuy hiểu vì đang yên đang lành Gia hỏi chuyện , nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Đã hơn nửa tháng ạ."

"Vậy cũng sắp tới nơi !" Hơi thở của Tạ Tri Phi dần trở nên nặng nề, giống như đang cố kìm nén một điều gì đó khủng khiếp, chỉ khuôn mặt tuấn tú vẫn cố giữ vẻ bình thản như chuyện gì xảy .

---

 

Loading...