Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 464: Chảy máu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:50
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trực giác mách bảo Tạ Nhi Lập chuyện chẳng lành, vội vàng đầu chạy về phía cửa linh đường.

Chân kịp bước qua ngưỡng cửa thì thấy tiếng nha nức nở báo tin: "Nhị gia, Nhị phu nhân... nàng ... sảy t.h.a.i !"

Không gian trong linh đường trong nháy mắt c.h.ế.t lặng.

Chu lão nhị thất thần hỏi : "Ngươi cái gì cơ?"

Nha quệt nước mắt mếu máo: "Sảy ạ, là một bé trai, thành hình rõ ràng ạ."

"Sao như thế ?"

Thân thể Chu lão nhị lảo đảo chực ngã, cả c.h.ế.t trân tại chỗ. Rõ ràng mới mấy ngày Bùi thái y đến bắt mạch còn khẳng định chắc nịch là mẫu t.ử bình an cơ mà.

Chu lão nhị luống cuống móc ba đồng tiền xu trong n.g.ự.c , run rẩy gieo xuống đất.

Ba đồng tiền đều ngửa mặt trái.

Là quẻ Đại hung!

Chu lão nhị lùi phía mấy bước loạng choạng ngã phịch xuống ghế, á khẩu nên lời.

Tim Tạ Nhi Lập đập thình thịch liên hồi. Nỗi lo lắng ban đầu giờ chuyển thành sự sợ hãi tột độ, như bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim .

Chẳng lẽ nhạc phụ ... thật sự là tâm ma ?

...

Tạ Tri Phi đội mưa gió chạy tới Chu gia, gặp đại ca đang yên ở cửa ngách.

Tạ Nhi Lập giương ô lên che cho , hiệu bảo chui .

Tạ Tri Phi vội vàng nép tán ô.

Trên đường mới chỉ Vệ Lâm kể sơ qua vài câu, vẫn nắm rõ đầu đuôi sự việc.

"Ca, rốt cuộc là xảy chuyện quái quỷ gì ?"

"Ba cỗ quan tài liên tiếp, t.h.i t.h.ể đặt là lập tức nứt toác , cứ như nổ tung từ bên trong ."

"Nổ quan tài á?"

Tạ Tri Phi cảm thấy như đang chuyện hoang đường trong sách, mà khó tin đến thế.

"Chưa hết . Nửa canh giờ , Nhị phu nhân Chu phủ đang yên đang lành tự nhiên sảy thai. Mười ngày Bùi thúc bắt mạch còn bảo t.h.a.i khí ."

Thấy lão Tam im lặng gì, Tạ Nhi Lập huých nhẹ tay , hạ giọng hỏi dò: "Lão Tam, xem đây là do tâm ma gây ?"

Tạ Tri Phi cứng đờ : "Nhìn dấu hiệu thì giống, chỉ là..."

"Chỉ là ?"

Tạ Tri Phi cũng giải thích thế nào, do dự hồi lâu mới đáp: "Tai ương ập đến với con cháu nhanh quá."

Vụ của Yến Hành là tận hai tháng mới phát tác. Vụ Quý Lão phu nhân cũng cách vài ngày. Còn vụ Tĩnh Trần sư thái thì căn bản thấy nhắc đến chuyện .

Tạ Nhi Lập chằm chằm em trai : "Vậy ý là... liệu là trùng hợp ngẫu nhiên ?"

"Khó lắm ca . Việc chỉ Yến Tam Hợp mới phán đoán chính xác thôi."

"Lão Tam." Tạ Nhi Lập khẩn khoản: "Đệ thể mau chóng tìm cách liên lạc với Yến cô nương, mời nàng mặt giúp một tay ?"

Tạ Tri Phi chỉ khổ: "Đại ca, nàng về phủ Vân Nam . Nhanh thì cũng hai tháng nữa mới kinh thành ."

Phủ Vân Nam? Hai tháng?

Thôi xong! Đến lúc đó thì hoa cúc cũng héo tàn hết .

Lòng Tạ Nhi Lập lạnh toát.

Tạ Tri Phi suy tính một hồi gợi ý: "Đại ca, cứ thử chuyện với nhà Chu gia xem , xem ý tứ họ thế nào."

Nói cái gì? Nói như thế nào bây giờ?

Tạ Nhi Lập thở dài ngao ngán: "Lão Tam , cái phủ mang họ Chu, chứ họ Tạ ."

Chu gia là ai chứ?

Là dòng tộc đời đời nghề bói toán, xem thiên văn, đoán vận mệnh, thấu nhân tâm. Những chuyện thần thần quái quái gì mà họ từng thấy qua. Nói Chu gia là gia tộc bí ẩn nhất cái thành Tứ Cửu cũng chẳng ngoa chút nào.

Hơn nữa, theo cái nghề thì bắt buộc thông minh tuyệt đỉnh, còn căn cơ, linh tính hơn mới .

Cho nên Chu gia ai nấy đều khôn ngoan, sắc sảo. Mà thông minh thì thường cái lớn, việc gì cũng nguyên tắc riêng. Tự nhiên lôi chuyện tâm ma hoang đường với họ, họ đời nào chịu tin ngay.

Không những tin, mà ba ông rể của khi còn phun nước bọt mặt mà mắng: "Ngươi thì cái cóc khô gì mà !"

"Ngũ Thập! Đại ca! Tìm hai nãy giờ, hóa trốn ở cái xó ."

Lúc , Tiểu Bùi gia che ô lật đật chạy tới, thở hổn hển : "Đã mời ba vị hòa thượng, ba vị đạo sĩ đến , đang lễ tụng kinh trong linh đường. Cơ mà thấy nhé, việc tám chín phần mười là do Chu lão gia tâm..."

Chưa kịp hết câu thì miệng bàn tay của Tạ Ngũ Thập bịt chặt .

Tiểu Bùi gia chớp chớp mắt ngơ ngác: Sao tự nhiên bịt mồm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-464-chay-mau.html.]

Chân mày Tạ Ngũ Thập nhíu hiệu: Ngươi xem đang ?

Cổ họng Tiểu Bùi gia phát tiếng "hừ" đầy bất mãn.

Thì là Chu phủ ? Có cái gì ghê gớm chứ.

"Đại ca." Tạ Tri Phi buông tay : "Nếu thật sự còn cách nào khác thì đành tùy cơ ứng biến xem thế nào thôi."

"Cũng chỉ còn thế."

Tạ Nhi Lập sang hỏi: "Minh Đình, từ linh đường , tình hình trong đó thế nào ?"

Bùi Minh Đình lấy khăn tay lau chùi đôi môi quý giá bàn tay "nhơ nhuốc" của Tạ Ngũ Thập chạm .

"Ba Chu gia, một thì bấm độn, một thì gieo quẻ lục hào, thì cầm la bàn đo hung vị... Ta mà chả hiểu cái mô tê gì sất, cũng chẳng dám hỏi nhiều. Vừa đưa mấy vị thầy cúng sân là mời ngoài ngay lập tức."

Mời ngoài?

Tạ Nhi Lập vội hỏi: "Vậy hiện giờ trong linh đường còn những ai?"

Bùi Minh Đình: "Ra hết sạch . Chỉ còn ba bọn họ với lão Lưu Bán Tiên đang sợ c.h.ế.t khiếp thôi."

Tạ Nhi Lập đoán sai chút nào. Người Chu gia việc cẩn mật, quy tắc riêng, dễ gì tin tưởng ngoài.

lúc , khu vực cửa nhị môn bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

"Có chuyện gì thế ?"

Ba vội vã chạy qua xem.

Mới một đoạn ngắn thấy một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi đội mưa chạy như bay tới. Đó là Trầm Hương - tiểu đồng y tá như hình với bóng của Bùi Ngụ.

"Trầm Hương, ngươi mà vội thế?" Bùi Minh Đình lập tức gọi giật : "Mưa to thế che ô ?"

Trầm Hương thấy Đại gia nhà thì mừng rỡ la lên: "Thai của Nhị phu nhân giữ , m.á.u chảy nhiều lắm ạ. Lão gia sai con về nhà lấy thêm t.h.u.ố.c cầm m.á.u gấp. Mạng quan trọng, Đại gia cho con nhé."

Bùi Minh Đình theo bóng lưng gầy gò của thằng bé, gật gù tán thưởng: "Thằng nhóc lanh lợi chịu khó, hèn chi cha cũng tha lôi nó theo."

Nói xong, đầu thì bắt gặp bốn con mắt đang chằm chằm.

"Sao các như thế?"

Tạ Nhi Lập trầm ngâm: "Vừa mới sảy t.h.a.i xong mà băng huyết ngay ?"

Tạ Tri Phi tiếp lời: "Lại còn nguy kịch đến tính mạng nữa chứ."

Tiểu Bùi gia nghệch mặt : "Ý các là..."

"Lão Tam, một ý ." Tạ Nhi Lập sang Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi cũng , ánh mắt kiên định: "Đệ cũng cùng ý tưởng với ."

Tạ Nhi Lập: "Vậy thử xem ?"

"Thử!"

Tạ Tri Phi thuận tay lôi luôn Tiểu Bùi gia : "Còn ngây đó gì, mau theo !"

Tiểu Bùi gia chạy theo la oai oái: "Có ý kiến gì thì toẹt cho với chứ!"

"..."

"Này, linh đường ở hướng bên cơ mà, chúng đang thế ?"

"..."

"Này... ... Tạ Ngũ Thập, kiếp ngươi trả lời một tiếng thì c.h.ế.t ai !"

...

Viện của nhị phòng Chu gia bài trí tinh xảo, mắt.

Trước cửa viện vẫn còn treo tấm biển đỏ chói "Chúc mừng Thúc t.ử sinh quý tử", nhưng bên trong sương phòng vọng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, đau đớn của Nhị phu nhân.

Chu Vị Hi mái hiên, ruột gan nóng như lửa đốt.

Nhị ca nhị tẩu nàng thành bao nhiêu năm nay, gối chỉ hai mụn con gái. Khó khăn lắm mới cầu một đứa con trai nối dõi, mà đùng một cái vô duyên vô cớ sảy mất.

Bên linh đường thì quan tài của cha già liên tục nứt vỡ.

Chu thị tuy là phận nữ nhi, truyền dạy những bí thuật của gia tộc, nhưng từ nhỏ sống trong môi trường , mưa dầm thấm lâu, nàng cũng tự cảm nhận rằng Chu gia đang gặp đại kiếp nạn, vô cùng hung hiểm.

"Đại tẩu."

Chu thị ngẩng đầu lên : "Lão Tam, Minh Đình, các dầm mưa tới đây?"

"Đại ca, qua chúi tạm ô của Minh Đình nhé, qua đón đại tẩu đây chuyện chút ."

Tạ Tri Phi nhanh nhẹn chui tọt sang tán ô của Tiểu Bùi gia.

Tạ Nhi Lập bước tới mái hiên, đưa chiếc ô lớn về phía thê tử: "Nàng theo một lát, chuyện quan trọng ."

Chu thị sững sờ, ngạc nhiên.

---

 

Loading...