Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 463: Ba lần
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:34:49
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh đó, một cỗ quan tài khác hối hả vận chuyển về đến Chu phủ.
Lần , đích ba Chu gia tay, cẩn thận khiêng t.h.i t.h.ể lão cha già trong quan tài mới.
Sau một khoảnh khắc im lặng nín thở, cỗ quan tài thứ ba vỡ tan tành.
Hơn nữa nó nứt còn thê t.h.ả.m hơn hai . Ngay cả tấm ván đáy đỡ lưng Chu lão gia cũng gãy đôi, khiến t.h.i t.h.ể rớt bịch xuống đất lạnh lẽo.
Ba Chu gia sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, nhào tới bên cạnh t.h.i t.h.ể cha già gào t.h.ả.m thiết...
"Cha ơi..."
"Cha ơi là cha..."
Lưu Bán Tiên chứng kiến cảnh tượng thì dần dần lấy chút tỉnh táo.
Hắn năm nay năm mươi tám tuổi, tám tuổi bắt đầu theo cha ruột cái nghề . Trong suốt năm mươi năm lăn lộn trong nghề, cũng gặp qua ít chuyện kỳ quái, rùng rợn.
Giống như cuối năm ngoái, lúc Quý gia tang sự cho Lão phu nhân, quan tài của bà cũng nứt .
mà cũng giống hẳn.
Quan tài của Quý Lão phu nhân chỉ nứt nhẹ khi đóng đinh niêm phong, chứ đến nỗi vỡ toác như thế .
Còn Chu lão gia đây thì ngược , trực tiếp "nổ" tung quan tài ngay khi đặt !
Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì đang xảy ?
...
"Rầm rầm rầm!"
Cửa lớn Bùi gia đập rung chuyển như sập.
Người gác cổng ngái ngủ dậy, hé cửa , thấy ô là Đại gia Tạ phủ thì vội vàng mở toang cửa: "Đại gia, ngài đến đây là..."
"Ta tìm Minh Đình." Tạ Nhi Lập chẳng buồn giải thích, xông thẳng qua ngưỡng cửa nội trạch.
Trong phòng, Tiểu Bùi gia đang cuộn tròn trong chăn ngủ ngon lành, bỗng nhiên dựng cổ dậy, mơ màng mở mắt .
"Đại ca? Sao là ?"
Đầu óc Bùi Tiếu ong ong, buột miệng hỏi: "Huynh đại tẩu đuổi khỏi nhà nên đến nương nhờ đấy ?"
"Cái tên nhóc , nghĩ thế hả?" Tạ Nhi Lập mắng yêu một câu dứt khoát lật tung chăn lên: "Dậy mau, việc gấp."
Hắn ngắn gọn kể sự tình cho Bùi Tiếu .
Thế nhưng Bùi Tiếu xong ngẩn tò te như phỗng.
Chuyện mà quen tai thế nhỉ?
Quan tài nứt ... đây chẳng là dấu hiệu của c.h.ế.t tâm ma ?
"Đại ca." Hắn nuốt khan một cái: "Việc tìm vô dụng thôi, tìm Yến Tam Hợp !"
Ba chữ "Yến Tam Hợp" giống như tia sét đ.á.n.h ngang tai Tạ Nhi Lập.
Nhạc phụ nhà tâm ma ư?
"Sao thể chứ? Người còn nhập quan yên mà?"
Bùi Tiếu hỏi vặn cũng đơ .
nhỉ. Bà ngoại nhập quan xong xuôi quan tài mới nứt. Tĩnh Trần sư thái thì chôn xuống đất quan tài mới nứt. Còn Yến Hành lão gia nứt thì kịp hỏi Yến Tam Hợp, nhưng khả năng cao là cũng nhập quan mới xảy chuyện.
Tạ Nhi Lập thấy ấp úng trả lời bèn quyết đoán: "Vậy , chúng chia hành động. Đệ tìm hòa thượng, đạo sĩ đến giúp; sẽ chạy qua biệt viện hỏi Yến cô nương xem tình hình thế nào."
"Đại ca, Yến Tam Hợp hiện ở kinh thành ."
"Nàng ?"
"Nàng ..." Bùi Tiếu vò đầu bứt tai giải thích thế nào: "Haizz, chuyện một hai câu rõ , hỏi Ngũ Thập ."
Hắn nhảy xuống giường, vơ lấy quần áo khoác vội lên .
"Hòa thượng đạo sĩ thì bên Tăng Lục Tự sẵn mấy đấy, vốn định điều đến lo liệu cho Thẩm Lão thái y, nhưng chuyện bên gấp hơn nên sẽ điều qua cho ."
"Đợi ." Tạ Nhi Lập túm lấy tay : "Yến Tam Hợp ở đây, còn Lý cô nương ?"
Hành tung của Lý cô nương thì càng thể tiết lộ cho .
"Hai bọn họ như hình với bóng, tách . Lý cô nương cũng ở kinh thành."
Bùi Tiếu cúi xuống xỏ giày, vẻ mặt nghiêm trọng từng thấy.
"Đại ca, linh cảm chắc chắn đó là tâm ma, sai . Thôi buồn tiểu quá, thả tay nào."
Tạ Nhi Lập buông tay , nhanh ngoài sân, dặn dò Vệ Lâm đang đợi mái hiên: "Ta Chu gia . Ngươi gọi Lão Tam đến Chu gia ngay cho ."
"Vâng."
Vệ Lâm chạy thì Bùi Tiếu cũng từ trong phòng bước , ngáp dài một cái: "Đại ca, thôi."
Không ai thêm lời nào, mỗi tự che ô ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-463-ba-lan.html.]
Mưa vẫn xối xả ngớt. Chỉ mới từ cửa nhà đến cổng mà quần áo Bùi Tiếu ướt sũng một nửa, giày tất cũng sũng nước.
Cơn mưa c.h.ế.t tiệt , mà to khiếp đảm thế .
Tạ Nhi Lập chạy chạy nãy giờ, ngợm ướt như chuột lột. Nghĩ đến việc lôi đầu dậy giữa đêm mưa gió bão bùng thế , trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy.
"Minh Đình, chuyện thật ngại quá..."
"Cô gia! Đại cô gia!"
Trong màn mưa trắng xóa, một một ngựa đang phi nước đại lao tới.
Đến gần, Tạ Nhi Lập mới nhận đó là Trần Nghiêm - gã sai vặt đắc lực nhất của Nhị gia Chu phủ.
Sao chạy tới đây?
Trần Nghiêm ướt sũng từ đầu đến chân, nhảy xuống ngựa, quệt nước mưa mặt, hổ hệch báo tin: "Nhị phu nhân đột nhiên kêu đau bụng dữ dội, hạ chảy m.á.u cầm . Nhị gia sai con tới mời Bùi thái y qua khám gấp ạ."
Ý ngươi là ?
Bùi Tiếu ngơ ngác: "Đại ca, Nhị phu nhân Chu phủ t.h.a.i ?"
Tạ Nhi Lập còn kịp trả lời thì Trần Nghiêm hét lớn át tiếng mưa: "Tiểu Bùi gia, Nhị phu nhân nhà con m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng ạ."
Bốn tháng mà chảy máu? Hiếm gặp lắm đây!
Bùi Tiếu quát lớn: "Người , mau mời Lão gia dậy ngay!"
Tạ Nhi Lập vội : "Minh Đình, cứ lo việc của , để đưa Bùi thúc qua đó là . Vất vả cho quá."
là vất vả thật! mà...
Bùi Tiếu vỗ vai Tạ Nhi Lập, khổ: "Ai bảo và Ngũ Thập là chí cốt cơ chứ!"
Một khắc , xe ngựa của Tạ phủ rời khỏi Bùi phủ, lao vun vút trong mưa gió hướng về phía Chu phủ.
Đến cổng Chu phủ, Tạ Nhi Lập đích che ô đỡ Bùi Ngụ xuống xe.
Bùi Ngụ vẫn gì về chuyện nứt quan tài của Chu lão gia.
Nhìn những chiếc đèn lồng trắng gió mưa quật tả tơi cửa, giọng điệu ông vẫn còn khá lạc quan.
"Chắc là Nhị phu nhân lo lắng thái quá thôi, chứ t.h.a.i bốn tháng thì định lắm, mười ngày bắt mạch cho nàng thấy mạch tượng vẫn mà."
"Mong là như lời lành của Bùi thúc ạ."
Ngoài cửa, nha của viện Nhị phu nhân yên chờ sẵn. Thấy Bùi thái y đến, nàng mừng rỡ vội vàng mời ông trong.
Tạ Nhi Lập một về phía linh đường.
Bước linh đường, bàng hoàng phát hiện cỗ quan tài thứ ba cũng nứt toác.
Trong lòng Tạ Nhi Lập khỏi run lên bần bật.
Chẳng lẽ nhạc phụ ... thật sự tâm ma ư?
Hắn cau mày ba vị vợ đang như đống lửa, cũng dám mở miệng thêm câu nào.
Hắn mang họ Tạ, họ Chu. Tuy là con rể nhưng chung quy vẫn là ngoài, những lời khó .
Huống chi, nhạc phụ cả đời sống hiền lành, đức độ, đối nhân xử thế hòa nhã, ai mà tin chuyện ông tâm ma chứ?
Lão Tam ngày nào cũng lẽo đẽo theo Yến cô nương, chắc chắn nó nhiều thứ hơn . Thôi thì cứ đợi Lão Tam đến hãy bàn bạc .
lúc , một trong tộc Chu gia sống ở gần đó nhận tin báo tang vội vàng chạy tới để chia buồn.
Chu lão đại c.ắ.n răng, giậm chân một cái, quyết đoán lệnh: "Mau ngăn bọn họ ! Tiễn khách!"
Lão quản gia toát mồ hôi hột: "Đại gia, ngăn thế nào bây giờ ạ?"
"Cứ bảo là bấm quẻ , quẻ báo đại hung, giờ khắc bất lợi cho khách khứa đến phúng viếng, xin họ ngày mai hãy ."
Chu lão đại sang Chu lão tam: "Đệ đích mặt ngăn họ , tuyệt đối cho bất cứ ai bước chân đây."
"Vâng!"
Sau khi Chu lão gia lâm bệnh nặng, con trai trưởng Chu Viễn Chiêu kế thừa nghiệp cha, tọa trấn Khâm Thiên Giám.
Lời phán của đầu Khâm Thiên Giám thì ai mà dám tin, ai mà dám phản bác chứ.
Các tộc nhân Chu lão đại phán "bất lợi cho tân khách", sợ gặp xui xẻo nên lập tức đầu về, chẳng dám hó hé thêm nửa lời.
Tạ Nhi Lập thấy Chu đại gia tạm thời kiểm soát tình hình hỗn loạn, bèn lặng lẽ lui ngoài.
Ở Chu phủ, Chu thị vẫn giữ một viện riêng để nghỉ ngơi mỗi khi về thăm nhà. Đó là nơi nàng từng ở khi xuất giá, các ca ca thương em gái nên cố ý giữ nguyên vẹn cho nàng.
Giày tất của Tạ Nhi Lập ướt sũng nước mưa, khó chịu. Hắn định về viện đó đôi giày khô mới .
Nào ngờ mới bước khỏi cửa viện, bỗng nhiên một nha lảo đảo chạy tới, chạy gào t.h.ả.m thiết:
"Nhị gia! Nhị gia ơi! Không xong ! Không xong !"
Trái tim Tạ Nhi Lập giật thót một cái, linh tính mách bảo chuyện chẳng lành.
---