Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 46: Quan Tài

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:40
Lượt xem: 304

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu thị theo bóng lưng Yến Tam Hợp khuất mới chậm rãi xoay Đỗ Y Vân.

"Đại tẩu, tẩu xem!" Đỗ Y Vân ấm ức nên lời, nấc lên từng cơn.

Biết rõ đang diễn trò mẩy, Chu thị vẫn giữ vẻ dịu dàng kiên nhẫn: "Sao đó là của Lão Tam? Có ai lung tung gì với ?"

"Còn cần !" Đỗ Y Vân bĩu môi: "Tĩnh Tư Cư nơi ai ở cũng ? Huống chi Tam ca còn từng bế ả nữa!"

Chuyện trong nội bộ Tạ phủ mà truyền đến tai một họ khác nhanh như ? Chu thị nhạt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình thản ung dung.

"Sao chuyện nhỉ?"

Đến chuyện mà Đại tẩu cũng ư? Đỗ Y Vân bộ kinh ngạc xen lẫn sợ hãi thì thầm: "Muội còn ..."

"Nghe chuyện gì?"

Đỗ Y Vân liếc Chu thị, lấy khăn chấm nước mắt: "Đại tẩu vẫn nên thì hơn, kẻo nổi giận tổn hại sức khỏe."

Chu thị mỉm : "Cái nha đầu , đến Đại tẩu mà cũng giấu giếm thế?"

Đỗ Y Vân hít hít mũi, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Muội còn đồn rằng, nọ của Tam ca , mà là Đại ca nuôi ở bên ngoài, Tam ca chẳng qua chỉ là tấm bình phong che mắt thiên hạ thôi."

Gương mặt Chu thị vẫn phẳng lặng như mặt hồ thu: "Đàn ông năm thê bảy là chuyện thường tình, đến lượt phận nữ nhi chúng xen ."

"Mặc dù , nhưng mà..." Đỗ Y Vân giậm chân thình thịch, giọng đầy căm hận: "Đại ca trăng hoa như thế. Chắc chắn đều do mấy con hồ ly tinh đê tiện hổ chủ động dụ dỗ thôi."

"Y Vân!"

"Được , cho thì nữa!" Đỗ Y Vân kéo tay áo Chu thị lắc lắc, chớp mắt nũng nịu: "Đại tẩu, tẩu đừng bênh vực ả nữa nhé. Nhỡ đó thật sự là của Đại ca thì , tẩu đề phòng chứ."

Lời thì vẻ cực kỳ quan tâm, tri kỷ!

Trên mặt Chu thị thoáng hiện vài nét xúc động, giọng càng thêm nhẹ nhàng: "Muội xem, đến sưng húp cả mắt đây ."

"Chân hình như gãy , đau quá Đại tẩu ơi!" Đỗ Y Vân thứ khác thì giỏi chứ khoản mặt đoán ý thì tài. Lúc nào nên châm ngòi thổi gió, lúc nào nên nũng giả đáng thương nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Không ai nỡ lòng nào từ chối .

Quả nhiên, Chu thị biến sắc, quát lớn: "Các ngươi c.h.ế.t cả ? Còn mau đỡ Đỗ cô nương phòng nghỉ ngơi, mời lang trung đến xem ngay!"

"Vâng!"

Hai ba nha xúm đỡ đần, dỗ dành, vây quanh đưa Đỗ Y Vân rời . Nha Nghê Nhi cũng vội vàng dậy hành lễ với Chu thị lon ton chạy theo.

Đợi đám khuất hẳn, nét mặt ôn hòa của Chu thị mới từ từ trầm xuống. Đám nô bộc nha thấy vẻ mặt thì sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

"Những kẻ nào dám đem lời hôm nay truyền ngoài, hoặc khua môi múa mép mặt Đỗ cô nương thì tối nay tự giác đến chỗ nhận tội. Ta sẽ tha cho . Còn nếu tự giác..." Chu thị nhạt: "Để xem thử tìm kẻ đó . Đến lúc đó đừng trách nể tình."

"Vâng thưa Đại phu nhân!"

"Lui xuống cả !"

Mọi vội vã tản việc, chỉ còn một duy nhất . Đó chính là Xuân Đào, nha hồi môn cận của Chu thị.

Xuân Đào nghiêm giọng : "Đại phu nhân quản lý cái nhà mấy năm nay, mà vẫn còn kẻ to gan dám tuồn tin tức cho Đỗ cô nương bên . Có thể thấy ..."

"Có thể thấy tiền thưởng của Đỗ Y Vân hậu hĩnh, nếu thì bọn chúng dám coi lời như gió thoảng bên tai."

Xuân Đào thấy chủ nhân thấu việc thì lòng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Đỗ Y Vân bề ngoài thì nhu mì đáng yêu, nhưng tâm địa thì mưu mô quỷ kế còn nhiều hơn cả tổ ong vò vẽ. Mới tí tuổi đầu mà thạo việc xào xáo chuyện nhà như thế, đến cả Đại phu nhân cũng ngậm bồ hòn ngọt.

Chỉ là... còn vị Yến cô nương ...

"Đại nãi nãi, cô nương đó rốt cuộc là ai ạ? Chẳng lẽ thật sự là của... Đại gia ?"

Chu thị liếc xéo Xuân Đào một cái khiến nàng sợ mất mật, vội vàng im bặt.

" đúng thì cũng đến lượt chúng bàn tán. Đó là điều thứ nhất. Còn điều thứ hai..." Chu thị ngẩng đầu về phía chân trời xa xăm: "Có với ngươi, lạnh nhạt với ngươi. Trong thời gian ngắn thì thể ai ai , ở lâu mới thấu lòng . Nàng là ai, cần cố tình dò la gì. Chúng cứ mở to mắt mà xem kịch !"

---

Sự phồn hoa của thành Tứ Cửu thật khó dùng lời để diễn tả cho hết. Tửu lâu, quán , tiệm tơ lụa, phường trang sức... san sát , tấp nập xe.

Yến Tam Hợp cảm thấy hai mắt xuể. Thảo nào quan trong thiên hạ đều gọt nhọn đầu chen chân chốn .

"Cô nương mệt ạ? Có xuống uống chén xanh cho mát ?"

"Không cần."

"Bên là cửa hàng vải gấm nổi tiếng nhất kinh thành đấy ạ, cô nương xem thử ?"

"Không xem!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-46-quan-tai.html.]

"Thế thì Bảo Ngọc Hiên nhé? Dù cũng ghé xem trang sức một chút chứ ạ!"

"Không xem."

Cô nương Thang Viên hết chiêu .

"Mấy thứ mà nữ t.ử kinh thành ai cũng mê mẩn cô nương đều hứng thú, rốt cuộc Yến cô nương thích cái gì thế ạ?"

"Ta xem cái !"

Thang Viên theo hướng tay Yến Tam Hợp chỉ, suýt nữa thì ngất xỉu... Đó là một cửa hàng bán đồ mai táng, áo liệm!

Yến Tam Hợp thản nhiên bước tiệm, sờ sờ cái , nắn nắn cái . Sau khi ngắm nghía hai cỗ quan tài hồi lâu, nàng còn bắt chuyện với chủ quán.

"Ông chủ, chất liệu là gỗ gì thế?"

"Cô nương đúng là mắt ! Đây là quan tài bằng gỗ lim tơ vàng thượng hạng. Người đấy thì ba năm thối rữa, năm năm vẫn nguyên vẹn."

"Ta thể sờ thử ?"

"Cô nương cứ tự nhiên. Cô nương xem những hoa văn điêu khắc tinh xảo cộng với chất liệu gỗ quý , đảm bảo là hàng chất lượng nhất kinh thành."

"Chất liệu đúng là . Không thoải mái nhỉ?”

Yến Tam Hợp nhướng mày: "Ông chủ, thể thử xem ?"

Ông chủ: "..."

Thang Viên chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, gió thổi vù vù. Nàng bám khung cửa lùi dần ngã phịch xuống ngưỡng cửa vì bủn rủn chân tay.

lúc .

Chỉ huy sứ Tạ Tri Phi của Binh Mã Tư Ngũ Thành đang cưỡi ngựa tuần tra phố, liếc mắt thấy Thang Viên bệt ở cửa tiệm áo liệm thì bàn tay cầm dây cương siết chặt .

Nha đầu mua từ bên ngoài , cha , đang yên đang lành chạy đến tiệm áo liệm cái quái gì?

Hắn khó hiểu, xoay xuống ngựa, ném dây cương cho Chu Thanh sải bước tới. Thang Viên cảm thấy bóng che khuất mặt, ngẩng đầu lên thấy là Tam gia thì vội vàng lồm cồm bò dậy.

"Tam gia?"

"Sao ngươi ở đây?"

"Nô tỳ dẫn Yến tiểu thư ngoài dạo chơi ạ."

"Dạo chơi kiểu gì mà chui đây? Ngươi dù cũng là lâu năm trong phủ, ..." Nửa câu Tạ Tri Phi nuốt ngược trong.

Trong cửa hàng, Yến Tam Hợp một chân đạp lên ghế thấp, một chân bước trong quan tài, đang chuẩn xuống.

Tạ Tri Phi hoảng hốt xông , túm lấy lôi : "Yến Tam Hợp! Ngươi đang cái trò gì hả?"

Yến Tam Hợp thấy , vẻ mặt cực kỳ chán ghét. Đầu tiên là "Tạ Tam phu nhân" tương lai, giờ đến Tạ Tam gia... Hôm nay đường quả nhiên là xem ngày.

"Buông !"

"Ngươi còn dám tỏ thái độ với ?!" Tạ Tri Phi nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi đây là cái gì ?"

"Quan tài!"

"Biết là quan tài mà còn trèo ? Ngươi điên ? Mau bước cho !"

Tạ Tri Phi đầu quát ông chủ tiệm: "Này ông chủ, nàng điên thì ngươi cũng điên theo ? Thứ là chỗ để cho sống thử tùy tiện thế ?"

Ông chủ thấy quan phục Tạ Tri Phi thì sợ mất mật, vội vàng nhét trả bạc còn kịp ấm tay cho Yến Tam Hợp.

"Cô nương, van cầu cô nương mau xuống ạ. Ta bán nữa , bán nữa !"

Tạ Tri Phi trừng mắt: "Mua bán cái gì?"

Ông chủ ngơ ngác.

Tạ Tri Phi quát lớn: "Nói!"

"Bẩm quan gia!" Ông chủ vẻ mặt đau khổ, xua tay lia lịa giải thích: "Ngài đừng hiểu lầm. Cô nương bảo xem cảm giác ở bên trong quan tài thoải mái thôi ạ."

Tạ Tri Phi: "..."

 

 

Loading...