Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 458: Bên cạnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:44
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đến đây."

Lý Bất Ngôn lau mặt qua loa theo Uông Ấn chính đường.

Uông Ấn chỉ chiếc giường quý phi ở Noãn Các, dặn: "Cô nương cứ canh chừng ở đó nhé."

"Còn ngươi thì ?"

"Ta sắc t.h.u.ố.c cho Điện hạ. Tiểu Bùi thái y đến Bách Dược Đường của Bùi gia để khám bệnh ."

Uông Ấn vội vàng rời . Thực cũng quá xa, chỉ loanh quanh ngay bên ngoài viện, chủ yếu là sợ tiếng sắc t.h.u.ố.c ồn ào quấy nhiễu giấc ngủ của Điện hạ.

Lý Bất Ngôn đặt m.ô.n.g xuống giường quý phi thì giọng bên trong vọng : "Vào trong , đừng ở bên ngoài."

Không ngủ ?

Lý Bất Ngôn dậy trong.

"Hai canh giờ đ.á.n.h thức dậy."

"Được."

Phòng trong bài trí sang trọng, ấm cúng. Nàng tìm một góc khuất xuống, ánh mắt lơ đãng dừng giường.

Người nọ đối diện nàng, hai mắt nhắm nghiền, mái tóc đen dài xõa tung gối, bên hông đắp hờ hững một chiếc chăn gấm.

Lý Bất Ngôn ngắm hồi lâu, trong đầu thầm nảy bốn chữ: Ngon mắt bổ miệng.

Nam nhân giường đột nhiên mở mắt: "Đang cái gì thế?"

"Điện hạ trai quá." Lý Bất Ngôn hào phóng thừa nhận chút e dè: "Vừa lỡ nhiều hơn hai cái, nhưng đó lập tức dám nữa."

Nói xong, nàng uể oải hướng ngoài cửa sổ, thèm nữa.

Triệu Diệc Thời mỉm im lặng.

nhiều việc , thời gian cũng đang gấp rút, nhưng thực đến mức để Thẩm Trùng đích ngoài chạy việc.

Đó là ý của .

ý định , chính bản Triệu Diệc Thời cũng rõ lắm. Giống như chuyện hộp bánh trung thu , thực chỉ đơn giản là trong lòng tặng cho nàng mà thôi.

Hắn từ từ nhắm mắt , nhanh chìm giấc ngủ.

...

Triệu Diệc Thời đ.á.n.h thức bởi tiếng huýt sáo lảnh lót. Hắn mở mắt thấy nọ đang lưng về phía , vắt vẻo bệ cửa sổ, hai chân dài đung đưa nhịp nhàng.

Hắn nheo mắt, trở ngửa, đưa bàn tay thương lên che bớt ánh sáng chói mắt.

Sau một tiếng huýt sáo rõ ràng khác, thấy tiếng nàng vươn vai một cái nhảy phắt ngoài cửa sổ, đó cẩn thận khép cửa .

Cách một cánh cửa sổ, vẫn thấy tiếng nàng lẩm bẩm một :

"Người trai như , còn gắt ngủ, đúng là chẳng còn thiên lý gì nữa mà."

Triệu Diệc Thời dở dở . Cơn gắt ngủ thường thấy mỗi khi đ.á.n.h thức đột ngột, giờ đây vì câu vu vơ mà tan biến sạch sành sanh.

Uông Ấn bước hầu hạ.

Đã gần trưa, thị vệ xách hộp thức ăn tới. Lý Bất Ngôn ngửi thấy mùi cơm thơm phức liền theo chính đường. Vừa khéo Triệu Diệc Thời cũng từ trong phòng bước .

Bốn mắt . Triệu Diệc Thời chỉ tay chỗ , Lý Bất Ngôn lập tức hiểu ý xuống, bưng bát cơm lên chờ động đũa.

"Ăn ."

"Còn ngươi thì ?"

Triệu Diệc Thời ngoài viện. Lý Bất Ngôn theo ánh mắt , thấy Uông Ấn đang bưng bát t.h.u.ố.c nóng hổi .

"Điện hạ, đến giờ uống t.h.u.ố.c ạ."

Triệu Diệc Thời bưng bát t.h.u.ố.c lên, ánh mắt lướt qua Lý Bất Ngôn đang chăm chú , bèn đưa bát t.h.u.ố.c đến mặt nàng.

"Thử giúp một ngụm ."

"Hả?" Lý Bất Ngôn trừng mắt ngạc nhiên: "Thị vệ cận còn cả việc nữa ?"

Triệu Diệc Thời gật đầu tỉnh bơ.

Biết thế thì bà đây thèm đồng ý .

Lý Bất Ngôn miễn cưỡng nhận lấy bát t.h.u.ố.c uống một ngụm nhỏ. Chỉ cảm thấy vị đắng ngắt lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng, tê dại cả , suýt chút nữa thì phun hết ngoài.

Triệu Diệc Thời nàng một lát nhận bát thuốc, ngửa cổ uống một cạn sạch.

Lý Bất Ngôn trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc: "Sao ngươi nhăn mặt chút nào thế?"

Triệu Diệc Thời đáp nhẹ tênh như mê: "Đắng quen ."

Lý Bất Ngôn ngẩn .

...

Dùng cơm xong, Triệu Diệc Thời đến phòng khách ở tiền viện.

Giờ phút trong phòng khách hơn mười vị quan viên đang chờ Thái Tôn Điện hạ triệu kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-458-ben-canh.html.]

Triệu Diệc Thời vị trí chủ tọa, còn Lý Bất Ngôn thì chờ ở ngoài hành lang.

Ban đầu nàng còn tò mò ngóng vài câu, về thì cơn buồn ngủ ập đến cưỡng , nàng dứt khoát bệt xuống bậc thềm cửa, tựa đầu khung cửa ngủ gà ngủ gật.

Ngủ một giấc dậy thấy trong phòng khách vẫn đang bàn bạc nghị sự sôi nổi.

Mà bên ngoài viện thêm tốp năm tốp ba quan viên khác đang tụ tập chờ đến lượt triệu kiến.

Vẫn xong nữa hả trời!

Liên tiếp ba ngày đó, Lý Bất Ngôn cứ lẽo đẽo theo Triệu Diệc Thời như hình với bóng. Mỗi ngày nàng chỉ chợp mắt hai canh giờ lúc sáng sớm, quả thực còn mệt mỏi hơn cả giải tâm ma với Yến Tam Hợp.

Làm một cái Thái Tôn thôi mà mệt đến thế ? Vậy còn Thái t.ử thì ? Rồi Hoàng đế thì nữa đây?

Lý Bất Ngôn thật lòng nghĩ mãi cũng hiểu cái vị trí ho mà cứ tranh giành sứt đầu mẻ trán. Ngoại trừ chút quyền lực thì mệt c.h.ế.t .

Sáng sớm hôm đó, nàng đưa mắt tiễn vị quan viên cuối cùng về thì Thẩm Trùng - lâu lộ diện, vội vã viện, tiến thẳng đến thư phòng.

"Điện hạ, trong kinh gửi mật thư đến."

Triệu Diệc Thời nhận lấy mật thư lướt qua vài , gương mặt mệt mỏi bỗng nở nụ hiếm hoi.

"Điện hạ, chuyện gì vui ?"

"Hách gia từ chối hôn sự với Đỗ gia . Toan tính của Vương thúc thất bại." Triệu Diệc Thời trả thư cho Thẩm Trùng, thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may là Thừa Vũ và Minh Đình tay."

Hắn xong, khoan t.h.a.i bước ngoài, bên cạnh Lý Bất Ngôn.

"Đi dạo với một lát ?"

Lý Bất Ngôn thực sự buồn ngủ đến mức ngã vật xuống giường ngay lập tức, nhưng ánh mắt chạm thì cái đầu tự động gật gật.

Nam nhân tướng mạo tuấn chỉ thể việc tùy ý mà còn thể thoải mái "hành hung" khác bằng nhan sắc. Lý Bất Ngôn ơi Lý Bất Ngôn, cái nết của ngươi với nương ngươi đúng là y chang , đều là kẻ háo sắc tiền đồ.

Triệu Diệc Thời thong thả tản bộ, thỉnh thoảng liếc mắt sang bên cạnh.

Nàng cúi đầu, khóe miệng nhếch lên tủm tỉm, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó vui vẻ.

Hai chữ "vui vẻ" đối với Triệu Diệc Thời mà là một thứ vô cùng xa xỉ.

Bệ hạ từ nhỏ dạy : vua thì chuyện gì cũng giấu kín trong lòng, hỉ nộ lộ mặt, ngàn vạn đừng để khác thấu tâm tư của .

con gái bên cạnh lúc thì khác .

Lúc thấy nàng , thấy nàng cũng , thậm chí chỉ cần nghĩ đến cái tên của nàng thôi...

Đào lý bất ngôn, hạ tự thành khê.*

(*Cây đào cây mận dù , nhưng vì hoa thơm quả ngọt nên vẫn tìm đến, lối gốc cây tự nhiên mà thành.)

Ai đặt cho nàng cái tên ý nghĩa nhỉ?

Rõ ràng con thường xuyên những câu cuồng vọng, chẳng kiêng nể ai bao giờ.

"Lý Bất Ngôn?"

"Hả?"

"Ngươi từng nghĩ tới việc đổi chủ t.ử ?"

Lý Bất Ngôn dừng bước, sang với vẻ kinh ngạc: "Không ngờ đường đường là Điện hạ mà cũng sở thích cạy góc tường nhà khác cơ đấy?"

Triệu Diệc Thời hờ hững: "Cứ xem coi cạy nào?"

"Có thể cho hỏi một câu, Điện hạ cạy về định để ?" Lý Bất Ngôn bước lên vài bước xoay đối diện : "Làm thị vệ cận ? Hình như bên cạnh Điện hạ thiếu tài giỏi!"

"Thiếu một ở bên cạnh."

Giọng mát lạnh như dòng suối, từng chữ thốt đều trọng. Mặc dù nhẹ nhàng nhưng chẳng hề chút ý tứ đùa cợt nào.

Lý Bất Ngôn tự lục lọi ý nghĩa của cụm từ " ở bên cạnh" trong đầu một lát, hỏi thẳng toẹt: "Ý của Điện hạ là ngài thích ?"

Triệu Diệc Thời ngẩn , ngờ nàng hỏi thẳng thắn đến mức .

"Ngài tặng hộp bánh trung thu cũng là vì thích ?" Nàng bồi thêm một câu nữa.

Thứ mà Triệu Diệc Thời thiếu nhất chính là sự hàm dưỡng, cho dù sắc mặt chút nhịn nhưng vẫn điềm đạm hỏi : "Lý cô nương xưa nay vẫn chuyện thẳng thắn như ?"

Lúc thì gọi là Lý Bất Ngôn, giờ đổi thành Lý cô nương?

Lý Bất Ngôn mỉm rạng rỡ: "Thích cũng , thích cũng . mắt thì Điện hạ chắc chắn là cạy nổi cái góc tường ."

"Tại ?" Lần đến lượt Triệu Diệc Thời kinh ngạc.

"Bởi vì..." Lý Bất Ngôn lùi phía : "Ta vẫn thích ngươi nữa."

Đi hai bước, nàng dừng , nghiêng đầu , giọng điệu bình thản: "Chờ khi xác định rõ ràng tình cảm của hãy tiếp nhé!"

Trong lòng một vốn quen với những toan tính quanh co mười tám khúc như Triệu Diệc Thời, bỗng chốc thể đỡ nổi một cú đ.ấ.m thẳng trực diện mặt thế .

Cú đ.ấ.m đ.á.n.h tới quá bất ngờ, khiến cho dù là kiến thức rộng rãi, thâm sâu khó lường như Triệu Diệc Thời cũng khỏi nhíu mày bối rối.

Sao nàng theo lẽ thường thế nhỉ?

---

 

Loading...