Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 455: Tim đập

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:41
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Bùi thái y lớn đến chừng mới là đầu tiên khám bệnh cho một nhân vật quyền cao chức trọng như , sợ đến mức hai tay cứ run lên cầm cập.

Triệu Diệc Thời thu hồi tầm mắt, xuống .

"Ta ăn thịt , học tập Lý cô nương nhà một chút ."

"Vâng... , thưa Điện hạ."

Tiểu Bùi thái y chợt nhớ điều gì, vội vàng lục tìm trong hòm t.h.u.ố.c lấy một phong thư.

"Ca ca bảo thần mang cái đến cho Điện hạ."

Triệu Diệc Thời nhận lấy, vội mở xem ngay mà đặt nó xuống bàn tay.

"Trên đường , các ngươi gặp trắc trở gì ?"

"Dạ thuận lợi ạ."

Tiểu Bùi thái y trả lời xong liền tập trung việc xử lý vết thương.

Triệu Diệc Thời cau mày: "Sao chỉ mỗi một câu thế thôi ?"

Tiểu Bùi thái y ngơ ngác hiểu.

Thì đúng là chuyện đều thuận lợi mà. Vả , nếu chịu khổ chút ít thì cũng dám than vãn với Điện hạ.

Thẩm Trùng thấy tên nhóc ngốc nghếch hiểu ý, vội nhỏ giọng nhắc khéo: "Thế còn Lý cô nương thì ?"

Được hỏi đến vấn đề , Tiểu Bùi thái y như mở cờ trong bụng, tuôn một tràng kể lể.

"Lý cô nương á, trừ lúc ăn cơm và ngủ thì nàng chỉ giành việc đ.á.n.h xe ngựa. Nàng đ.á.n.h xe nhanh kinh khủng khiếp, xóc nảy long cả ruột gan. Thần bảo nàng chậm một chút cho đỡ xóc thì nàng mắng cái nết của thần với ca ca thần y chang , đều là đồ ẻo lả."

Nghe đến đây, Triệu Diệc Thời vô thức mím môi nén .

Làm gì mà y chang ? Cái miệng của Minh Đình còn ghê gớm hơn nhiều chứ.

" , nàng còn suốt ngày than phiền xe ngựa chậm như rùa bò, cưỡi ngựa mới nhanh. cưỡi ngựa thì đau mông, còn xe thì cái nóc xe cứ như bay mất ."

"Phụt..."

Tiểu Bùi thái y trợn tròn mắt, kinh ngạc Thái Tôn Điện hạ. Có gì buồn lắm ?

Triệu Diệc Thời vội nghiêm mặt , giả vờ ho khan.

"Tình hình trong kinh thành hiện giờ thế nào ?"

Tiểu Bùi thái y nhớ những lời dặn dò của ca ca khi , rửa vết thương cho Điện hạ tường thuật tình hình trong kinh.

...

Lý Bất Ngôn tắm rửa sạch sẽ xong xuôi trở thì thấy băng gạc tay Triệu Diệc Thời mới.

Gương mặt vẫn lạnh tanh biểu cảm, tay vẫn cầm tấu chương chăm chú.

Bên cạnh, Tiểu Bùi thái y đang cắm cúi giã thuốc.

Thẩm Trùng thì biến mất .

Ta gì bây giờ đây? Lý Bất Ngôn thầm nghĩ.

Chẳng việc gì để , cũng chẳng ai thèm quản nàng. Đứng mãi cũng mỏi chân, thôi thì cứ xuống tính .

Vừa đặt m.ô.n.g xuống, hai mí mắt nàng bắt đầu sụp xuống nặng trĩu. Cố thức thì cũng mệt mỏi quá, chi bằng cứ đ.á.n.h một giấc tính tiếp.

Thế là nàng ngủ thật. Trong mơ, nàng thấy cùng Yến Tam Hợp lên núi hái dâu tằm ăn, ăn đến mức miệng mồm tím đen lem luốc, cái lưỡi cũng đổi màu luôn.

Ăn dâu xong, hai rủ xuống suối bắt cá nướng ăn.

Con cá nướng xong thơm phức đưa lên miệng, kịp c.ắ.n thì lưỡi chợt thấy bỏng rát. Lý Bất Ngôn giật tỉnh giấc thì phát hiện bụng đang kêu réo ầm ĩ vì đói. Ánh mắt nàng lén liếc về phía đang bàn.

Người đó vẫn ngẩng đầu lên, lệnh: "Chuẩn cơm."

"Vâng, thưa Điện hạ."

Hay thật!

Lý Bất Ngôn ngạc nhiên đến ngây . Tên thuật tâm nhỉ?

Tay Triệu Diệc Thời vẫn cầm tấu chương, ngẩng đầu Lý Bất Ngôn: "Cô nương chịu khó ăn cùng một bữa đạm bạc nhé."

"Không gì, gì."

Lý Bất Ngôn toe toét: "Ta cũng đang đói meo đây."

Nội thị đỡ Triệu Diệc Thời dậy: "Tiểu Bùi thái y cũng cùng dùng bữa luôn ."

Tiểu Bùi thái y kinh hãi đến mức run b.ắ.n , chân tay bắt đầu bủn rủn.

...

Trên chiếc bàn tròn nhỏ bày biện ba bộ bát đũa.

Triệu Diệc Thời động tác mời: "Đừng câu nệ, xuống cả ."

Lý Bất Ngôn hào phóng kéo ghế xuống ngay.

Bùi Cảnh thì rón rén chỉ dám ghé nửa cái m.ô.n.g lên ghế.

Nội thị Uông Ấn xách hộp đồ ăn tới, bày từng món từng món lên bàn, đó rút kim châm bạc cẩn thận thử độc từng món một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-455-tim-dap.html.]

Lý Bất Ngôn thầm than: Chờ ngươi thử xong thì đồ ăn nguội ngắt hết cả còn .

Mãi mới thử độc xong xuôi, Triệu Diệc Thời vẫn im bất động. Lý Bất Ngôn sốt ruột hỏi: "Điện hạ, ăn ?"

Chạy đôn chạy đáo suốt mười ngày trời, gặm lương khô uống nước lã, nàng thực sự thèm một bữa cơm canh nóng sốt c.h.ế.t .

"Được !"

Vừa câu , Lý Bất Ngôn lập tức chộp lấy đôi đũa gắp thức ăn lia lịa. Bùi Cảnh sợ hết hồn vội lén sắc mặt Hoàng Thái Tôn.

Thấy Điện hạ vẫn điềm nhiên như , mới dám rụt rè xới một bát cơm nhỏ.

Hắn cũng đói lả !

Tốc độ ăn của Lý Bất Ngôn nhanh như gió cuốn, loáng cái bát cơm thấy đáy.

"Cho thêm bát nữa ?"

Uông Ấn lập tức xới thêm cho nàng một bát đầy.

Lý Bất Ngôn nhận lấy bát, tiếp tục vùi đầu ăn.

Triệu Diệc Thời vốn cảm giác thèm ăn, nhưng nàng ăn ngon lành như thế cũng lây lan, nếm thử vài miếng buông đũa.

Bùi Cảnh chỉ dám ăn đúng một bát cơm, dám xin thêm. Ăn xong lấy khăn tay lau miệng một cách nhã nhặn, lí nhí : "Điện hạ cứ từ từ dùng bữa", im thin thít chờ đợi.

Thực bụng vẫn còn đói lắm, nhưng xin thêm bát nữa ư? Thôi bỏ ! Hắn cái gan to bằng trời như vị cô nương .

Lý Bất Ngôn "chiến" xong bát thứ hai, chìa bát : "Thêm bát nữa ."

Lần đến cả Uông Ấn cũng trố mắt ngạc nhiên.

Cô nương ăn khỏe thế ? Ngồi cùng bàn với Thái Tôn Điện hạ mà chẳng giữ ý tứ chút nào, lẽ học tập Tiểu Bùi thái y kìa, ăn uống từ tốn, nhỏ nhẹ mới phép chứ.

Uông Ấn xới đầy một bát nữa.

Đến bát thứ ba , tốc độ của Lý Bất Ngôn mới bắt đầu chậm , chuyển sang chế độ nhai kỹ no lâu.

Triệu Diệc Thời lặng lẽ quan sát nàng.

Tuy rằng nàng ăn uống như hổ đói nhưng tướng ăn gọn gàng, sạch sẽ, phát tiếng nhai chóp chép khó chịu, hơn nữa chỉ gắp những món ở ngay mặt .

Trên bàn tám món, nàng "càn quét" bảy món, duy chỉ đĩa cá hấp là hề động đũa tới.

Lý cô nương thích ăn cá ?

Lý Bất Ngôn nuốt miếng cơm trong miệng xuống mới lên tiếng giải thích: "Sợ hóc xương."

"Trước từng hóc xương ?"

"Nương từng hóc xương nên cũng ám ảnh, thà ăn còn hơn là để nó đ.â.m cổ họng. Hơn nữa..."

Lý Bất Ngôn lắc đầu chê bai.

"Con cá trông tầm thường quá, mắt lồi cả , tươi . Điện hạ cấp lừa đấy."

Uông Ấn bĩu môi.

Người đấy? Đồ ăn của Điện hạ đều là thực phẩm thượng hạng cung cấp đặc biệt, e là cả cái phủ Lâm An cũng chẳng tìm con cá nào tươi ngon hơn thế .

Uông Ấn ấm ức gọi: "Điện hạ?"

Triệu Diệc Thời phất tay ngăn , Lý Bất Ngôn hỏi: "Lý cô nương cũng sành về mấy thứ ?"

"Ta từ nhỏ bôn ba khắp nơi, cái gì mà từng thấy qua. Riêng về cá mú thì..." Đôi mắt nhỏ của Lý Bất Ngôn ánh lên vẻ đắc ý: "Ta rành lắm."

Nàng gắp một miếng thịt cá lên soi mói.

"Ngươi xem thớ thịt , gắp bở nát , chẳng độ dai chút nào, chắc chắn là cá c.h.ế.t một hai ngày . Mà cũng thôi, đây là cá biển, vận chuyển đến tận đây mất một hai ngày cũng là chuyện bình thường."

Uông Ấn đến đó, nín thở hồi lâu mới dám thở hắt .

Nào ngờ thở phào nhẹ nhõm thì nàng phán tiếp: "Loại cá nên đem hấp. Hấp cá quan trọng nhất là nguyên liệu tươi sống, đang bơi tung tăng. Có thể thấy tay nghề đầu bếp ở đây cũng chẳng cả."

Uông Ấn xong câu suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Chuyến xuất cung, Thái Tôn mang theo đại tổng quản Nghiêm Hỉ mà chọn theo để lo liệu việc ăn ở, .

Khó khăn lắm mới cơ hội thể hiện bản lĩnh thì xui xẻo gặp thích khách.

Gặp thích khách thì thôi cũng đành, dù cũng là chuyện ngoài ý liên quan đến . những lời nhận xét của vị cô nương quả thực là đẩy xuống mười tám tầng địa ngục, khiến vĩnh viễn siêu sinh.

Uông Ấn nhỏ giọng phản bác yếu ớt: "Cá ngon, đầu bếp dở tệ, giỏi thì ngươi mà nấu."

Lý Bất Ngôn như thấy, tiếp tục cắm cúi ăn cơm.

Tức ách mà ?

Uông Ấn tủi chủ t.ử của : Điện hạ, ngài thấy , nha đầu đang hươu vượn đấy, ngài đừng tin lời nàng .

Điện hạ chỉ tủm tỉm gì.

Lần ở thư phòng của , Lý Bất Ngôn cũng mạnh miệng lắm.

lúc , Lý Bất Ngôn húp soạt một cái hết sạch bát canh cuối cùng, nhẹ nhàng đặt bát đũa xuống bàn, dõng dạc tuyên bố ba chữ đầy khí phách:

"Nấu thì nấu!"

---

 

Loading...