Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 453: Khuyên

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:39
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật đúng là trùng hợp, bản Thế t.ử đây cũng thích kể chuyện bàn rượu."

Hách Ôn Ngọc đưa tay chỉ Tạ Tri Phi cửa gọi lớn:

"Người , mang mấy vò rượu ngon lên đây, thêm vài món nhắm nữa. Hôm nay cùng Tạ Tam gia say về."

"Vâng."

Rượu và thức ăn nhanh chóng bưng lên bàn.

Hách Ôn Ngọc mỉm đầy ẩn ý: "Rượu Tam gia định uống thế nào đây?"

Tạ Tam gia vắt chéo chân, hờ hững đáp: "Uống thế nào tất nhiên là do Thế t.ử gia định đoạt ."

Hách Ôn Ngọc sang Bùi Tiếu: "Thế còn Tiểu Bùi gia, định cứ xem thế thôi ?"

Bùi Tiếu chỉ tay Tạ Tri Phi: "Ngươi tên khốn kiếp uống nhiều sẽ đức tính gì ? Ta để dọn dẹp hậu quả đấy, thưa Thế t.ử gia."

"Ơ, như là tửu lượng của Tam gia ?"

"Đâu chỉ tửu lượng ." Tạ Tam gia thở dài sườn sượt, giọng đầy cay đắng: "Cả cái đều , đến cái mạng cũng ngắn nữa là."

"Chậc chậc chậc, thật đáng thương." Hách Ôn Ngọc đến là xa: "Hay thế , Tam gia uống cạn hai vò rượu , bản Thế t.ử sẽ cho ngươi một cơ hội để mở miệng chuyện."

"Thế t.ử gia thật đúng là thương hại quá." Tạ Tri Phi nhạt: "Minh Đình, rót rượu."

Bùi Tiếu thầm mắng Hách Ôn Ngọc một tiếng "thằng cháu", c.ắ.n răng rót đầy bát rượu.

Tửu lượng của Tạ Tri Phi quả thực tính là . Vì bệnh tim bẩm sinh nên mười tám tuổi từng dính một giọt rượu nào, mãi về ở Binh Mã Tư mới bắt đầu tập uống chút ít.

Hai vò rượu, thế thì mà say c.h.ế.t .

tửu lượng thì bù cái tửu phẩm . Tạ Tri Phi hai lời, bưng bát rượu lên ngửa cổ uống cạn.

Hắn uống nhanh, hết bát đến bát khác, hề do dự.

Thứ rượu trắng cũng chỉ là nước, dày mới từ từ ngấm. Tạ Tri Phi tranh thủ hết những lời cần khi rượu phát huy tác dụng.

Cách uống kiểu hại thể. Bùi Tiếu định đỡ lời xin uống nhưng Tạ Tri Phi đồng ý.

Con Hách Ôn Ngọc tính tình quái gở, thuộc loại một câu hợp ý là thể lật bàn c.h.ử.i đổng ngay lập tức. Có những lời bắt buộc do chính miệng mới trọng lượng.

Một vò rượu trôi xuống bụng, Tạ Tri Phi bắt đầu thấy nóng . Hắn xắn ống tay áo lên, nới lỏng cổ áo, dáng vẻ tùy ý phong trần phối hợp với đôi mắt hoa đào lúng liếng tạo nên một vẻ phóng khoáng tiêu sái khó tả.

Hách Ôn Ngọc đến trợn tròn mắt.

Gặp ma !

Tạ gia sách nho nhã, đến Tạ Nhị gia cũng toát lên khí chất của bậc trí thức, đến lượt vị Tam gia đổi một trời một vực thế ?

cũng , cái dáng vẻ đúng là quyến rũ c.h.ế.t .

Trái tim Hách Ôn Ngọc khẽ rung rinh một nhịp.

Hai vò rượu thấy đáy. Tạ Tri Phi ợ một cái rõ to, một tay chống lên bàn, một tay tùy tiện khoác lên vai ghế của Hách Ôn Ngọc.

Hắn hờ hững, gọi thẳng tên cúng cơm của đối phương.

"Hách Quân, ngươi thích lời thẳng, thì sẽ thẳng. Ngươi nên liên hôn với Đỗ gia."

Hách Ôn Ngọc chằm chằm, . Một lúc lâu , mới nhếch môi mỉa mai: "Ơ, xem Tam gia vẫn dứt tình cũ với Đỗ cô nương nhà nhỉ."

"Ngươi bảo chuyện thoải mái, còn ngươi thì ?"

Gương mặt tuấn tú của Tạ Tri Phi ghé sát gần.

"Ngươi dám thoải mái ? Dám hỏi một tiếng vì ?"

C.h.ế.t tiệt! Trên đời còn chuyện gì mà Hách Ôn Ngọc dám chứ?

Bị kích tướng, nhạt một tiếng: "Nói , vì ?"

"Bởi vì ngươi."

Ba chữ thốt nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng khiến tim Hách Ôn Ngọc đập thình thịch.

"Bởi vì... bởi vì cái gì?"

"Bởi vì cho ngươi." Đôi mắt đen láy của Tạ Tri Phi trở nên nghiêm túc lạ thường: "Đường tà dễ , một khi nhầm thì đầu cũng muộn."

Hách Ôn Ngọc nhướng mày thách thức: "Chưa thì đường nào là chính đạo, đường nào là tà đạo?"

"Danh chính ngôn thuận là chính đạo, bụng khó lường là tà đạo."

Tạ Tri Phi thẳng mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-453-khuyen.html.]

"Hách Quân, ngươi cho dù việc hồ đồ, phóng túng đến thì ngươi vẫn là con trai đích xuất của Võ An Hầu, là Thế t.ử danh chính ngôn thuận. Theo lý mà , phủ Võ An Hầu do ngươi chưởng quản, ai quyền cướp , ?"

Ánh mắt Hách Ôn Ngọc sa sầm xuống.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu tới đây để gì, trong lòng rõ hơn ai hết. Đơn giản chỉ là đưa những lời hứa hẹn béo bở để lôi kéo về phe .

ngờ tên họ Tạ đ.á.n.h trúng tâm lý, cái phận nhạy cảm của , những lời... kiếp, đúng là gãi đúng chỗ ngứa trong lòng .

"Chính xác."

Hách Ôn Ngọc thích nam nhân thì ? Không thể nối dõi tông đường thì thế nào? Hắn vẫn là đứa con trai duy nhất của Hách gia .

Gia nghiệp Hách gia trừ phi chính tay vứt bỏ, còn thì những kẻ khác đừng hòng mơ tưởng cướp khỏi tay .

Hách Ôn Ngọc trong lòng cực kỳ khó chịu, trực tiếp phản bác :

"Đạo lý là đúng như thế đấy, nhưng đáng tiếc cha chỉ sinh mỗi là con trai. Nếu thì với cái loại bùn nhão trát nổi tường như , cha dám giao cả cái Hầu phủ to đùng cho ?"

Lời ngoài mặt là về bản Hách Quân, nhưng thực chất đang ám chỉ đến Thái tử.

Tạ Tri Phi bật .

"Hách Quân, ngươi tự nhận là bùn nhão trát nổi tường, chẳng lẽ con trai ngươi, cháu trai ngươi cũng đều là bùn nhão cả ?"

Hắn vỗ mạnh lên vai Hách Quân mấy cái: "Ông trời sẽ đến mức mắt như chứ, đúng nào!"

Một chữ cũng sai. Một chữ cũng thể phản bác .

mà...

Hách Ôn Ngọc nghiến răng, chợt nở nụ xa: "Những lời của Tam gia, thật sự là những lời Tam gia ?"

"Không ."

"Ồ?"

Sắc mặt Hách Ôn Ngọc lập tức xị xuống như oán phụ, giọng điệu oán trách: "Thì Tam gia cũng chẳng thật lòng cho !"

Nhìn cái bộ dạng lẳng lơ phát ớn của ngươi kìa!

Tiểu Bùi gia liếc xéo: "Tam gia là vì cho ngươi, tiểu gia cũng là vì cho ngươi, và lưng càng cho ngươi hơn nữa."

Đây mới thật sự là lời thẳng thắn nhất.

Rượu là do Tam gia uống, nhưng lời mặt cho Tiểu Bùi gia - chính là Hoàng Thái Tôn.

Đây là lời hứa hẹn chắc chắn của Hoàng Thái Tôn: chỉ cần ngươi chịu ngả về phe , thì vinh hoa phú quý của phủ Võ An Hầu sẽ còn kéo dài hưng thịnh thêm ít nhất ba đời nữa.

Hách Ôn Ngọc cảm thấy như ai nhét một cục bông họng, á khẩu nên lời.

là mất mặt quá thể!

Hắn vốn còn định cù cưa, giá, điều kiện, so chiêu với bọn họ một hồi . Nào ngờ kịp tung chiêu thì đối phương chặn họng, bịt miệng cứng ngắc .

Tạ Tri Phi chống tay dậy, men bốc lên khiến mắt cuồng, cũng thấy bóng chồng chéo.

Bùi Tiếu vội vàng lao tới đỡ lấy , nửa dìu nửa lôi ngoài.

Hay lắm, nặng như con tịnh !

Ra tới cửa, Tạ Tri Phi bỗng đầu , đôi mắt say lờ đờ bỗng lóe lên tia sáng tỉnh táo lạ thường.

"Thế t.ử gia, một lời thật lòng nhé. Nếu Đỗ Y Vân là một cô nương thì căn bản cần nhọc công ngăn cản gì. Nàng xứng với ngươi !"

"Đi thôi, thôi ông tướng!" Bùi Tiếu kéo xềnh xệch : "Ngươi là Nguyệt Lão mà đòi lo chuyện xứng đôi lứa của thiên hạ hả?"

Cánh cửa đóng , gian trong Noãn Các trở yên tĩnh vốn .

Một lát , một từ tấm bình phong bước , xuống chiếc ghế mà Tạ Tri Phi .

Hách Ôn Ngọc y, cảm thán: "Ta là kẻ gặp ai cũng yêu , nhưng lão Tam nhà các ngươi quả thực là cực phẩm trong cực phẩm đấy."

Tạ Bất Hoặc nhạt: "Đừng mơ mộng hão huyền, cửa . Hắn thích loại như ngươi."

Hách Ôn Ngọc ha hả, điệu đầy vẻ cợt nhả thiếu đắn.

"Cho một câu chốt hạ ." Tạ Bất Hoặc mất kiên nhẫn đá đá chân : "Mối hôn sự ngươi tính thế nào?"

"Còn thể tính thế nào nữa?" Ngón tay Hách Ôn Ngọc gõ nhịp đầu gối: "Ngươi khuyên, cũng tới khuyên. Bản Thế t.ử xưa nay từng thấy hai các ngươi đồng lòng như thế bao giờ. Tục ngữ cấm sai, khuyên ăn cơm no."

Hắn ghé sát mặt gần Tạ Bất Hoặc, toe toét:

"Nhị gia xem thế nào?"

---

 

Loading...