Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 451: Cưới ta

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:37
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Giúp bằng cách nào?"

Ba chữ như siết chặt lấy cổ họng Đỗ Y Vân, khiến nàng thể tung con át chủ bài cuối cùng.

"Hãy cưới về , Tam ca."

"Cô điên ?" Tạ Tri Phi chấn động.

Ta điên.

"Nếu thế thì cuộc liên hôn giữa hai nhà Hách - Đỗ sẽ thành , đây chẳng cũng là điều mà Tam ca thấy nhất ?"

Đỗ Y Vân tiếp tục thuyết phục: "Sau khi gả nhà , còn thể từ từ lôi kéo cha về phe Tam ca. Đây là cuộc hôn nhân đôi bên cùng lợi, ?"

Nữ t.ử quá thông minh.

Đây quả thật là cách giải quyết nhất, nhưng Tam gia cứ đấy!

Tạ Tri Phi nhếch môi, khoanh tay ngực: "Không chuyện nữa, chúng hãy chuyện về Lý Chính Gia ."

"Tam ca, chuyện quả thật là sai, nhưng cũng chỉ giúp thôi mà." Đỗ Y Vân chuyện thể né tránh, sớm nghĩ sẵn lý do thoái thác.

"Nếu việc thành công, nửa đời Liễu di nương căn bản thể gây sóng gió gì nổi nữa. Phu nhân đối xử với như thế, thể hại bà chứ? Chỉ trách tên Lý Chính Gia quá ngu xuẩn nên mới để lộ dấu vết thôi."

Da mặt cô bằng tường thành ? Sao mà dày thế !

Nụ hờ hững của Tạ Tri Phi vụt tắt, đó là vẻ mặt vô bất cần.

"Thực chuyện chẳng liên quan quái gì đến cả. Ta chỉ là một chức quan tép riu nhỏ như hạt vừng. Có thể lo cho cái mảnh đất ba sào của tệ , nào chống lưng chứ..."

"Ngươi..." Mặt Đỗ Y Vân trắng bệch còn giọt máu.

"Ta và Tiểu Bùi gia rảnh thì đến câu lan khúc hát, buồn thì đến sòng bạc vài ván, sống vui vẻ sung sướng như thần tiên. Có điên mới dây mấy cái chuyện Hoàng tôn , Vương gia nọ." Tạ Tri Phi cợt nhả: "Về chuyện hôn nhân đại sự của Đỗ tiểu thư, xin nhé, cũng chỉ thể bên cạnh hóng hớt cho vui thôi. Còn mấy cái khác..."

Hắn tiến lên một bước, ánh mắt lạnh như băng.

"Ta cũng ."

"Tạ Tri Phi, ngươi còn là con ?"

Đỗ Y Vân dù thông minh đến thì chung quy cũng chỉ là một cô nương, huống chi việc còn liên quan đến hạnh phúc cả đời , nàng lập tức trở nên cuống cuồng, mất bình tĩnh.

"Ta quả thực lành gì, cho nên vì Đỗ tiểu thư lãng phí thời gian và nước bọt với , thì chi bằng..." Tạ Tri Phi nhướng mày gợi ý: "Đi cầu xin Hách Ôn Ngọc . Dù cũng chẳng thể 'cứng' nổi với nữ nhân , cưới cô về thì cũng chỉ để vật trang trí trong nhà mà thôi."

Trước mắt Đỗ Y Vân tối sầm , nàng cảm thấy hai chân run rẩy vững...

...

Tạ Tri Phi rời khỏi bờ sông, thẳng đến Tăng Lục Tự.

Tiểu Bùi gia thấy đến liền tự tay rót hai chén .

Tạ Tri Phi nhận lấy uống một ngụm : "Ta mới gặp Đỗ Y Vân về."

"Ngươi đồng ý cưới nàng ?"

Tạ Tri Phi liếc xéo một cái kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Bùi Tiếu .

Tiểu Bùi gia vốn tưởng rằng Tạ Tri Phi chủ động hẹn gặp, nào ngờ là Đỗ Y Vân tự tìm tới cửa.

Sửng sốt một lúc lâu, bỗng nhiên cảm thán: "Cho dù trong lòng ngươi ai thì cũng đừng bao giờ cưới cái loại nữ nhân về. Cưới về cũng chỉ tổ kẻ phá gia chi tử, ngày nào sống yên ."

Tạ Tri Phi ném cho một cái kiểu "Bây giờ ngươi mới ".

"Ta tìm Quý Hải Đông ." Bùi Tiếu tiếp: "Sáng nay sẽ Trương gia. Nếu thuận lợi thì đến chiều Trương gia sẽ cung gặp Thái t.ử phi."

Tạ Tri Phi thở dài: "Chỉ mong phía bên Thái t.ử thể sớm hành động."

"Thế Tạ lão nhị , thế nào?"

"Những điều nên hết , tiếp theo đây xem lọt tai thôi."

Tạ Tri Phi đưa tay xoa trán: "Nói thật, nếu như đó là mệnh lệnh của phụ thì sức phản kháng của cũng hạn thôi."

Tiểu Bùi gia đột nhiên ghé sát mặt Tạ Tri Phi: "Thực còn một chủ ý tồi tệ nữa, ngươi thử ?"

"Cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-451-cuoi-ta.html.]

"Hai nhà nghị chắc chắn mời cao tăng về xem bát tự. Đến lúc đó cứ phao tin Đỗ Y Vân bát tự quá cứng, khắc phu, khắc tử, khắc cả nhà chồng, khắc tất tần tật thứ?"

"Bùi Minh Đình, cái chuyện bịa đặt thất đức mà ngươi cũng dám lung tung ?" Tạ Tri Phi chỉ thẳng mũi Bùi Minh Đình mắng xối xả: "Trong đầu ngươi chứa cái gì thế, bã đậu ?"

Tiểu Bùi gia: "..."

Tên nhóc ? Ta giẫm cái đuôi nào của ?

Bùi Tiếu giẫm đuôi Tam gia, mà là Tam gia bây giờ ghét nhất chính là thấy chữ "khắc" .

Mẫu mang tiếng khắc phu. Hắn và Hoài Hữu mang tiếng khắc Trịnh gia.

Khắc qua khắc , tất cả đều là những lời dối trá lừa .

Không ai hiểu rõ hơn cái cảm giác khi sống với chữ "Khắc" đè nặng lưng, cuộc đời sẽ đối mặt với những gì.

Đó là sự bất lực đến cùng cực chẳng thể ngóc đầu lên nổi, là nỗi tuyệt vọng đeo bám buông, là bức tường cao ngất ngưỡng giam cầm tuổi thơ mà và Hoài Hữu mãi chẳng thể trèo qua .

Đỗ Y Vân quả thực lành gì, theo lý mà nếu chữ "Khắc" đặt lên đầu nàng thì Tạ Tri Phi cũng chẳng áy náy.

chỉ cần nghĩ đến Yến Tam Hợp, nghĩ đến việc nàng thương xót cho cả sư thái Tuệ Như của Am Thủy Nguyệt...

Tạ Tri Phi dù thế nào cũng gán cái chữ "Khắc" ác độc lên Đỗ Y Vân.

Không xuất phát từ sự đồng tình, mà là nếu Yến Tam Hợp , nàng sẽ dùng ánh mắt khinh thường .

Nàng cũng giống như cái tên phá đám , đều lòng bao dung đối với nữ nhân mà những nam nhân khác .

"Minh Đình."

Tạ Tri Phi giọng thản nhiên.

"Đỗ Y Vân cho dù đáng c.h.ế.t thì cũng nên vùi dập như . Dùng âm mưu quỷ kế đê hèn lên một nữ nhân thật sự vô nghĩa."

Ánh mắt Tiểu Bùi gia dừng bằng hữu.

Trong khoảnh khắc , chợt nhận Tạ Ngũ Thập chỉ tài giỏi mà phong cách việc cũng khác biệt.

"Người trong lòng ngươi... là Đỗ Y Vân đấy chứ?"

"Cút!"

...

Trong xe ngựa của Đỗ phủ.

Nghê Nhi sắc mặt âm trầm đáng sợ của tiểu thư nhà , thầm thở dài.

Tiểu thư hạ tìm Tạ Tam gia, coi như là đ.á.n.h cược con đường sống cuối cùng . Nào ngờ nhận thái độ cà lơ phất phơ, dửng dưng như của . Hắn căn bản chỉ xem chuyện như một vở kịch vui mà thôi.

"Tiểu thư, chúng cầu cạnh ai nữa, cứ gả qua đó là . Dù thì chắc chắn cũng sẽ Thế t.ử phi danh chính ngôn thuận ." Nàng cẩn thận lựa lời an ủi.

"Kẻ đó cho dù hoang đường đến mấy thì cũng thể ngang nhiên nhét nam nhân trong phủ . Như thế kể còn yên tĩnh chán. Đến lúc đó sinh một mụn con trai con gái, gia nghiệp Hách gia chẳng đều gọn trong tay chúng ?"

Đỗ Y Vân lườm nàng một cái sắc lẹm khiến Nghê Nhi sợ hãi vội vàng ngậm miệng.

Càng nghĩ càng thấy cam lòng, nàng gạt nước mắt tiếp: "Nô tỳ chỉ là thấy tiểu thư hạ cầu xin khác thôi."

Khóe mắt Đỗ Y Vân cay xè.

Chỉ trong một đêm, nàng cay đắng nhận và những kỹ nữ trong câu lan chẳng khác gì là mấy, đều dựa việc bán để đổi lấy miếng cơm manh áo.

Cái gì mà thiên kim đại tiểu thư, cái gì mà tài nữ nhất kinh thành, khi vận mệnh trong tay thì cũng chỉ như miếng thịt thớt mặc cho xâu xé.

"Ta gả!" Đỗ Y Vân nổi giận: " sẽ gả một cách dễ dàng như ."

"Tiểu thư?" Nghê Nhi bối rối.

"Ta vét sạch hơn phân nửa cái Đỗ phủ thì mới cam tâm tình nguyện gả ."

Cuối cùng nàng cũng hiểu rõ, cái gì mà cha nương , cái gì mà m.á.u mủ tình , tất cả đều là giả dối. Chỉ nén bạc cầm chắc trong tay và quyền thế của nhà chồng mới là chỗ dựa thật sự.

"Ta mà sống yên thì đừng hòng kẻ nào yên . Nếu c.h.ế.t cũng kéo thêm mấy cái đệm lưng theo cùng."

Đỗ Y Vân hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tạ Tri Phi, tên khốn nạn thấy c.h.ế.t mà cứu nhà ngươi, cứ chờ đấy cho !

 

Loading...