Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 45: Nhãn Duyên
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:39
Lượt xem: 327
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp dừng bước, chậm rãi xoay .
Đứng mặt nàng là một cô nương xinh , môi tô son đỏ thắm, khoác bộ xiêm y mùa xuân màu xanh nước biếc cực kỳ tôn da, khiến cho nhan sắc vốn kiều diễm càng thêm rạng rỡ bội phần.
Nếu như câu quát tháo thì Yến Tam Hợp chắc chắn sẽ ấn tượng về vị cô nương .
"Sao thấy mà chào hỏi một tiếng? Ngươi dạy dỗ quy củ ?"
Yến Tam Hợp cố nuốt ba chữ "Ngươi là ai?" đầy vẻ khiêu khích xuống bụng, bằng một câu nhẹ nhàng hơn: "Xin hỏi cô nương là ai?"
Người lên tiếng trả lời là tỳ nữ bên cạnh: "Tiểu thư nhà là Tam phu nhân tương lai của Tạ gia."
Yến Tam Hợp: "Tên gì?"
Tỳ nữ nghẹn họng. Hình như gì đó sai sai. Câu rõ ràng do chúng hỏi mới đúng chứ.
"Ta họ Đỗ!" Đỗ Y Vân hất cằm kiêu ngạo: "Ngươi từng đến Đỗ gia ở kinh thành ?"
Yến Tam Hợp bình thản đáp: "Chưa."
Đỗ Y Vân: "..."
"Chưa thì bây giờ rửa tai mà cho rõ đây." Tỳ nữ còn hung hăng hống hách hơn cả chủ nhân: "Đỗ gia ở kinh thành là nơi mà hạng như ngươi thể chọc . Biết điều thì mau cút khỏi Tạ phủ ."
Nói xong, ả trừng mắt Yến Tam Hợp đầy căm hận. Cái liếc mắt nếu như thể hóa thành d.a.o găm thì Yến Tam Hợp chắc chắn đ.â.m thủng lỗ chỗ .
Tỳ nữ mà thế thì chủ nhân chắc cũng chẳng loại lành gì, quả là "xứng đôi lứa" với tên công t.ử bột ăn chơi trác táng .
Yến Tam Hợp khẩy: "Vì cút khỏi Tạ phủ?"
"Vì ư?" Đỗ Y Vân nhướng mày: "Chỉ vì mang họ Đỗ thôi, đủ ?"
Nàng là tiểu thư cưng chiều nhất Đỗ gia. Đỗ gia và Tạ gia vốn mối giao hảo thâm tình, Tạ Lão gia thể bước chân Nội các cũng là nhờ một phần công sức của phụ nàng. Cho nên ở cái đất Tạ gia , ai ai cũng nhún nhường Đỗ Y Vân vài phần.
Vậy mà kẻ mắt chẳng qua chỉ là một ả thất đê hèn mà dám vô lễ với nàng như . là to gan lớn mật!
Tiểu thư tất nhiên cái nết của tiểu thư: "Ngươi quỳ xuống cho !"
Yến Tam Hợp mặc kệ loại vô lý , đầu bỏ thẳng.
"Ngươi dám !"
Bị phớt lờ, Đỗ Y Vân tức điên , lao tới chắn mặt Yến Tam Hợp, giơ tay định tát nàng một cái.
Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc , nhanh như chớp nhấc chân đá mạnh đầu gối đối phương.
"Á!" Đỗ Y Vân khuỵu chân, ngã quỵ xuống đất.
Xiêm y mùa xuân mỏng manh, nàng là thiên kim tiểu thư cành vàng lá ngọc, nào nếm trải sự đau đớn thế bao giờ, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
"Con tiện nhân ! Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h tiểu thư nhà ! Ngươi ăn gan hùm mật gấu hả..."
"Á..." Ả tỳ nữ cũng kêu t.h.ả.m thiết một tiếng đá quỳ rạp xuống theo.
Xung quanh bỗng chốc trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Yến Tam Hợp tức giận, nhưng sắc mặt nàng vô cùng bình tĩnh.
"Ở chỗ , chuyện dám dám, chỉ chuyện mà thôi. Lần nương tay đấy, nếu còn ..." Nàng khoanh tay, từ cao xuống ả tỳ nữ : "Ngươi cứ thử xem?"
Nữ t.ử rốt cuộc là ai? Tại ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ đến thế? Không chỉ lạnh lẽo, mà còn toát cả sát khí đằng đằng.
Tỳ nữ sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, co rúm nép Đỗ Y Vân.
"Còn ngươi?”
Yến Tam Hợp vươn tay bóp chặt cằm Đỗ Y Vân, ép nàng ngẩng mặt lên: "Họ Đỗ họ Tạ gì thì cũng chẳng liên quan đếch gì đến cả. Nhớ kỹ lời : an phận mà đại tiểu thư của ngươi, đừng c.ắ.n lung tung như ch.ó dại thế."
"Ngươi..." Đỗ Y Vân đau, hận, hổ, khuôn mặt đỏ bừng lên.
"Yến cô nương!"
Lại tới nữa? Hôm nay đường xem ngày .
Yến Tam Hợp buông tay , khóe miệng nhếch lên.
Người mới đến là một thiếu phụ trẻ tuổi, trạc ngoài hai mươi, sở hữu khuôn mặt trái xoan thanh tú, toát lên vẻ cổ điển thoát tục. Theo nàng là một đám đông nha bà t.ử hộ tống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-45-nhan-duyen.html.]
"Đại tẩu!"
Đỗ Y Vân thấy thì nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, rơi lã chã, chẳng còn chút nào vẻ ngang ngược kiêu ngạo .
Trong cái nhà , gọi là "Đại tẩu" thì chỉ thể là chính thê của Tạ Nhi Lập thôi.
Yến Tam Hợp khẽ gật đầu chào.
Chu thị liếc Đỗ Y Vân sang Yến Tam Hợp, : "Yến cô nương, hạ nhân vô lễ, mặt nàng bồi tội với cô nương. Nói cũng là do quản lý nghiêm mới khiến Yến cô nương chịu ấm ức."
Tỳ nữ tên là Nghê Nhi, Chu thị thì kinh ngạc đến mức suýt rớt cả tròng mắt. Sao... Đại phu nhân khách sáo với con ả họ Yến như ?
Chu thị liếc mắt hiệu cho đám hầu phía . Mấy bà t.ử vội bước lên đỡ Đỗ Y Vân dậy. Đỗ Y Vân vững liền đẩy bà v.ú , lảo đảo lao tới mặt Chu thị mách lẻo:
"Đại tẩu, con tiện nhân ..."
"Đỗ cô nương!" Giọng Chu thị đột ngột trầm xuống đầy uy nghiêm: "Yến cô nương là khách quý của Tạ phủ. Một tiếng 'tiện nhân' của Đỗ cô nương là đang khinh thường ai ?"
Đỗ Y Vân mà choáng váng.
Trước đây Chu thị hiền lành, ôn hòa. Mỗi nàng đến Tạ phủ chơi, dù bận rộn đến mấy Chu thị cũng sẽ dành thời gian tiếp chuyện. Sao thái độ đổi chóng mặt như thế? Chỉ là một đứa thất thôi mà, khách quý cái nỗi gì chứ?
Đỗ Y Vân định nổi cơn tam bành thì Nghê Nhi đang quỳ bên cạnh bỗng ho khan dữ dội để nhắc nhở. Tiểu thư ơi là tiểu thư, vị Đại tẩu của mới gả Tạ gia thì Tạ Lão gia giao ngay quyền quản gia từ tay Ngô thị sang cho nàng . Người đừng hồ đồ mà đắc tội với nàng chứ!
Đỗ Y Vân chợt tỉnh ngộ. Ai thể đắc tội, ai thể đắc tội, trong lòng nàng cũng tự cân nhắc. Nàng vội vàng rút khăn tay , quang minh chính đại lau nước mắt cho Chu thị xem.
Chu thị thấy nhưng cũng coi như , sang mỉm xin Yến Tam Hợp: "Yến cô nương đang định ngoài ?"
Thấy đối phương hòa nhã, Yến Tam Hợp gật đầu.
"Người , chuẩn xe ngựa cho Yến cô nương."
"Không cần phiền phức thế .”
Yến Tam Hợp từ chối: "Ta chỉ dạo một lát thôi."
Chu thị bước lên một bước, nhẹ nhàng khuyên: "Kinh thành rộng lớn, đông phức tạp, cô nương là cành vàng lá ngọc..."
Nghe đến đây, Yến Tam Hợp khẽ nhíu mày.
Chu thị tinh ý nhận ngay: "Chi bằng để Thang Viên theo cô nương nhé. Cô nương dạo ở thì con bé dẫn đường, ăn cái gì thì nó cũng chỗ ngon để hầu hạ."
Lời lẽ khéo léo, đưa đẩy hợp tình hợp lý khiến Yến Tam Hợp cớ gì để từ chối, đành gật đầu một cách mơ hồ.
Nàng gật đầu, phía Chu thị nha nhanh nhẹn chạy gọi Thang Viên. Chỉ một lát , Thang Viên thở hồng hộc chạy tới.
Chu thị lấy khăn che miệng , tâm phúc bên cạnh lập tức móc hai mươi lượng bạc giao cho Thang Viên.
Chu thị dặn dò Thang Viên: "Nếu Yến cô nương thích thứ gì thì cứ việc mua, thiếu bạc thì cứ ghi sổ nợ cho Tạ phủ là ."
"Vâng thưa Đại phu nhân."
Thang Viên hớn hở: "Cô nương, chúng thôi!"
Yến Tam Hợp khẽ nhếch miệng . Một là, . Hai là, thái độ ôn hòa, nhã nhặn. Ba là, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa . Bốn là, cực kỳ khéo léo trong cách giải quyết vấn đề.
Nàng Chu thị, đột ngột hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Chu thị thoáng ngạc nhiên, hiểu ý định của nàng.
"Ta họ Chu, tên Vị Hi."
"Tích ngã sơ thiên, Chu hoa vị hi."* Tên lắm."
(*Dịch nghĩa: Nhớ ngày mới , hoa đỏ vẫn tàn - Trích thơ "Sóc phong thi")
Ánh mắt Chu thị Yến Tam Hợp ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ. Cái tên vốn lấy từ một điển cố văn học, ngay cả học cũng chắc , mà cô nương trẻ tuổi tên thốt câu thơ nguồn gốc... Rốt cuộc nàng là ai?
"Ta tên là Yến Tam Hợp. Ngươi thể gọi là Tam Hợp."
Duyên phận giữa với quả thực kỳ lạ. Có chỉ liếc mắt một cái thấy chán ghét. Có chỉ cần một thấy hợp ý, vui vẻ.
Yến Tam Hợp thầm nghĩ, Chu Vị Hi coi như cũng "nhãn duyên" với nàng.
---