Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 446: Liên hôn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:32
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng gõ cửa vang lên, Tạ Tri Phi bước , vẻ mặt áy náy: "Bùi Cảnh tới , đang đợi ở bên ngoài. Lý cô nương..."
Lý Bất Ngôn xách tay nải ghế lên: "Nhớ kỹ đấy, ngươi còn nợ một bữa cơm."
"Mười bữa cũng ." Tạ Tri Phi móc xấp ngân phiếu dày cộm: "Cầm lấy mà dùng dọc đường."
"Chà, thức thời đấy." Lý Bất Ngôn híp mắt nhận lấy.
"Còn một việc nữa Lý cô nương nhớ kỹ." Tạ Tri Phi ân cần dặn dò: "Về hai tâm ma đó, chúng chỉ một nửa và giấu một nửa với Thái Tôn. Ngươi ngàn vạn đừng lỡ miệng đấy."
"Yên tâm , chừng mực mà!"
Lý Bất Ngôn nháy mắt với Yến Tam Hợp mở cửa bước ngoài.
Chờ nàng khỏi, Yến Tam Hợp lập tức chạy tới bên cửa sổ, đẩy cánh cửa lên thò đầu xuống đường.
Trên con đường lát đá xanh, một chiếc xe ngựa màu đen đang đỗ ở đó.
Cách đó xa, Tiểu Bùi gia đang đợi.
Tiểu Bùi gia cứ di di mũi giày xuống mặt đường, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lầu với vẻ bồn chồn.
Lý Bất Ngôn từ trong lầu bước , nghiêng gật đầu chào Tiểu Bùi gia một cái nhanh chóng nhảy lên xe ngựa.
Xa phu quất roi, chiếc xe ngựa lộc cộc lăn bánh, chẳng mấy chốc biến mất hút màn đêm.
"Yên tâm , nàng sẽ ."
Giọng dịu dàng của nam nhân vang lên lưng. Yến Tam Hợp , ánh đèn vàng ấm áp bao phủ lấy dáng hình mảnh mai của nàng.
"Bất Ngôn , chúng thiếu mất một , chuyện Trịnh gia đành tạm gác thôi."
"Còn một tin nữa." Tạ Tri Phi ngập ngừng nỡ .
"Ta và Minh Đình mấy ngày tới đều rảnh để quan tâm đến vụ án nữa. Hán vương còn nửa đường mà tay chân vươn tới tận kinh thành , cục diện trong triều đình gần đây đang biến động."
Được ! Lại thiếu mất hai viên đại tướng nữa.
Không đúng, là thiếu tận năm . Chu Thanh, Đinh Nhất, Hoàng Kỳ e là cũng sẽ bận tối mắt tối mũi.
Phân đội nhỏ bảy phá án, mới một canh giờ còn đông đủ, giờ tan đàn xẻ nghé, chỉ còn mỗi nàng là "tư lệnh quân".
Yến Tam Hợp nhiều: "Được, về đây."
Tạ Tri Phi giữ nàng thêm một chút: "Đã đến đây thì nếm thử đồ ăn ở đây chút ..."
Rầm...
Tiểu Bùi gia xông như một cơn lốc: "Ngũ Thập, mai đến phường Khai Quỹ , việc gấp."
"Vậy chờ Lý Bất Ngôn trở về sẽ cùng nếm thử ." Yến Tam Hợp gật đầu chào Bùi Tiếu: "Cáo từ."
Tiểu Bùi gia lúng túng nàng một cái, như mếu.
"Đợi ." Tạ Tri Phi duỗi chân chặn đường: "Lý đại hiệp ở đây, bảo Đinh Nhất theo bảo vệ ngươi."
"Không cần!"
Thế thì còn gì là tự do nữa.
"Nam nhi gối dát vàng, sắp dập đầu với nàng đây ." Tạ Tri Phi cúi đầu, giọng nhẹ tênh: "Yến Tam Hợp, ngươi coi như tích đức việc thiện giúp ."
"..." Yến Tam Hợp bất lực: "Đổi khác , dùng Đinh Nhất thì phí phạm tài năng quá."
"Cứ để ."
Yến Tam Hợp thấy kiên quyết như đành chịu thua gật đầu, trong lòng gào thét: Có thể chút tiền đồ hả.
"Ta đưa ngươi xuống lầu."
Lần Yến Tam Hợp chịu nhượng bộ nữa, thái độ cực kỳ kiên quyết: "Miễn , ngươi cùng quá gây chú ý."
"Có đưa ? Ta gây chú ý ." Tiểu Bùi gia nhướng mày trêu chọc.
"Minh Đình, gần đây ngươi kỳ quái đấy." Yến Tam Hợp khẽ nhíu mày: "Có cũng đến tháng ?"
Phụt!
Mặt Tiểu Bùi gia đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ.
Yến Tam Hợp như thấy, mở cửa thẳng ngoài.
Tiểu Bùi gia nhảy dựng lên: "Tạ Ngũ Thập, ngươi nàng kìa, nàng ..."
"Nàng ? Nàng đúng quá còn gì!"
"Ngươi..."
"Ngươi tự soi gương , rõ ràng là cái bộ dạng của một tiểu tức phụ ghen ăn tức ở, thấy mất mặt hả?"
Tạ Tri Phi lắc đầu ngán ngẩm theo ngoài.
Ta ghen tỵ á?
Tiểu Bùi gia sụp đổ: "Mẹ kiếp, ngươi thử nữ nhân đá xem ghen !"
Lúc Yến Tam Hợp xuống đến chiếu nghỉ cầu thang tầng hai, khéo gặp một đoàn đang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-446-lien-hon.html.]
Người đầu mặc trường bào màu xám tro, phát hiện xuống liền theo bản năng ngẩng đầu lên .
Bốn mắt chạm , nam t.ử áo xám khẽ mỉm .
"Yến Tam Hợp, ngươi ở đây?"
"Hàn Hú?" Yến Tam Hợp vui mừng khôn xiết: "Ta tìm ngươi mãi."
"Đầu tháng nhận một chuyến tiêu, chiều nay mới tới kinh thành. Vốn định tắm rửa sạch sẽ sáng mai sẽ đến gặp ngươi, ngờ tình cờ gặp ở đây."
Hàn Hú bước lên một bậc thang, hỏi: "Nàng ?"
Đến gần, Yến Tam Hợp mới nhận vẻ phong trần mệt mỏi gương mặt : "Nàng cũng ngoài việc ."
"Ngươi định..."
"Ta chuẩn về nhà."
Hàn Hú nhíu mày, đầu dặn dò phía vài câu : "Đi nào, đưa ngươi về, tiện thể ghé qua quý phủ xin chén nóng."
Yến Tam Hợp cũng đang chuyện với nên đáp: "Vậy khách sáo nữa nhé."
"Khách sáo gì!" Hàn Hú xoay dẫn đường cho Yến Tam Hợp.
Đến khúc cua cầu thang, đưa tay đỡ lấy Yến Tam Hợp, chờ nàng qua khúc cua an mới buông tay .
Mấy bậc thang cuối cùng, Yến Tam Hợp bước nhanh hơn một chút để sóng đôi với .
Hàn Hú nghiêng đầu, thì thầm tai nàng: "Lần mang về cho nàng một món đồ ho đấy."
"Chỉ thôi ? Còn nàng thì ?"
"Nàng ..." Hàn Hú nhếch môi : "Không phần."
"Các ngươi , lúc nào cũng như ch.ó với mèo!"
"Thế mới vui cửa vui nhà chứ." Hàn Hú bước cửa, thấy trời vẫn còn sớm bèn đề nghị: "Không cưỡi ngựa, xe, chúng bộ một lát nhé?"
Yến Tam Hợp nhớ lúc giải tâm ma ở Hàn Gia Bảo, Hàn Hú thích kéo nàng dạo loanh quanh. Khóe miệng nàng kìm mà cong lên, mỉm với .
"Được!"
Nụ rạng rỡ chỉ Hàn Hú thấy, mà hai đang hành lang lầu Cổ Nguyệt cũng thu hết tầm mắt.
Hồi lâu , giọng rầu rĩ của Tiểu Bùi gia vang lên: "Tạ Ngũ Thập, ngươi bao giờ thấy bà đồng tươi như thế với ai ?"
Tạ Tri Phi đáp, nhưng bàn tay giấu lưng siết chặt .
"Dù thì nàng cũng từng với như ." Trong lòng Tiểu Bùi gia chua xót, chua đến mức sủi bọt mép: "Hèn chi nàng cứ thấy chướng mắt, hóa là trong mộng . Cái tên phá đám Lý Bất Ngôn kiếp dám lừa ."
Tạ Tri Phi vẫn im lặng như tượng đá.
"Nàng cứ toạc từ sớm hơn !" Chua xót xong, Tiểu Bùi gia thấy tủi : "Nói sớm thì cần tốn bao nhiêu công sức như chứ."
"Kẻ là ai ?" Cái miệng hũ nút của Tam gia cuối cùng cũng chịu mở .
" đấy, là ai thế nhỉ? Ta từng thấy nhân vật ở kinh thành bao giờ."
Giọng điệu Tiểu Bùi gia đầy vẻ khinh thường: "Tướng mạo trông cũng tầm thường quá thể. Tạ Ngũ Thập, ngươi xem mắt thẩm mỹ của bà đồng vấn đề ?"
Có vấn đề cái rắm!
Không thấy khí chất xuất chúng của nọ nổi bật giữa đám đông ?
Và cả...
Bước chân của nhẹ, lưng thẳng tắp, là luyện võ cao cường.
Lòng Tạ Tri Phi còn chua xót hơn cả Tiểu Bùi gia gấp vạn . Hắn thấy rõ ràng cảnh tượng cầu thang lúc nãy, nhất là cái khoảnh khắc đưa tay đỡ lấy nàng.
"Đinh Nhất."
"Gia."
"Lý đại hiệp ở đây, mấy ngày nay ngươi theo bảo vệ Yến cô nương, thuận tiện điều tra lai lịch của tên cho ."
"Vâng!"
Lúc , một tên ăn mày từ chạy tới, chìa cái bát vỡ mặt Tạ Tam gia lắc lắc xin xỏ vài đồng lẻ.
Miệng Tạ Tam gia thì quát "Cút", nhưng tay móc mấy nén bạc vụn ném trong bát.
Tên ăn mày mừng húm, vội vàng quỳ rạp xuống đất ôm chân Tạ Tam gia dập đầu tạ ơn lia lịa.
Tạ Tam gia ghét bỏ đá lôi Bùi Tiếu tót lên xe ngựa.
Trong xe ngựa, viên minh châu tỏa ánh sáng dìu dịu.
Tạ Tri Phi thò tay trong ống giày, lôi một tờ giấy nhàu nhĩ. Hắn lướt qua nội dung, sắc mặt lập tức biến đổi.
Bùi Tiếu ghé mắt sang, chỉ thấy giấy bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo:
Đỗ Hách liên hôn.
---