Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 441: Nghĩa địa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:26
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ hung hăng, ngạo mạn bỗng chốc mềm nhũn chỉ vì một chữ "?" đầy vẻ ngờ vực.

Yến Tam Hợp cảm thấy nếu từ chối lúc thì chẳng khác nào phạm trọng tội. nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hỏi : "Đi ?"

"Cứ sẽ ."

Tạ Tri Phi cúi xuống, sâu mắt nàng: "Từ đến giờ từng dẫn ai tới đó cả. Ngươi là đầu tiên đấy."

Không là do thở nóng hổi phả tai, do câu "ngươi là đầu tiên" đầy ám , mà gương mặt Yến Tam Hợp bỗng chốc đỏ bừng.

"Đi!"

Tạ Tri Phi chờ đợi thêm nữa, nắm lấy cổ tay nàng kéo xềnh xệch ngoài.

"Suỵt!"

Hắn đưa ngón tay lên môi hiệu im lặng.

"Đừng to quá, kẻo cái tên phá đám thấy mò tới. Hắn chẳng hiểu cái quái gì cả, chỉ giỏi phá đám thôi."

"Được , sẽ to."

Yến Tam Hợp từng chứng kiến bộ dạng say xỉn của Tạ Tri Phi nên nhẹ nhàng dỗ dành: " ngươi cho , ngươi định đưa chứ?"

"Nghĩa địa."

Yến Tam Hợp đột nhiên nín thở.

......

Cổng thành đóng chặt cũng chẳng thể ngăn bước chân của Tổng chỉ huy Binh Mã Tư Ngũ Thành. Lệnh bài rút , thị vệ lập tức cung kính mở cổng. Tạ Tri Phi thuận tay rút nén bạc trong n.g.ự.c ném cho tên thị vệ, khiến toe toét.

Hai con ngựa phi nước đại khỏi cổng thành, lao màn đêm.

Yến Tam Hợp sợ tên ma men ngã ngựa nên cố ý ghìm cương chậm . Ai ngờ như lên cơn điên, càng chạy càng hăng, chẳng thèm quan tâm xem nàng theo kịp . Nàng đành siết chặt dây cương, cố gắng bám theo .

Không chạy bao lâu, Tạ Tri Phi đột ngột ghìm cương, nhảy xuống ngựa, bước chân loạng choạng suýt ngã.

Yến Tam Hợp vội vàng xuống ngựa theo: "Đến ?"

Tạ Tri Phi đáp, giật lấy dây cương trong tay nàng, buộc hai con ngựa một gốc cây lớn ven đường. Trong lúc loay hoay buộc dây, Yến Tam Hợp tranh thủ quan sát xung quanh. Bốn bề tối đen như mực, mặt là một sườn núi thoai thoải, cây cối um tùm, rậm rạp.

Lúc , Tạ Tri Phi , chìa tay về phía nàng.

"Làm gì thế?"

"Ta dắt ngươi."

Ta cảm ơn ngươi quá cơ!

Yến Tam Hợp từ chối: "Ngươi cứ dẫn đường, tự theo ."

Câu chạm dây thần kinh nào của gã đàn ông, đột nhiên bật khanh khách: "Xem tấm bé nhỏ của ngươi khỏe khoắn hơn nhiều nhỉ."

Nghe cứ như thể ngươi từng thấy yếu ớt thế nào ? Yến Tam Hợp thèm chấp nhặt với kẻ say, liếc xéo một cái: "Đi thôi!"

"Vậy thì nàng dắt ."

"......"

Gã ma men mặt dày tỉnh bơ: "Uống nhiều rượu quá, sợ vững lăn xuống mương mất. Nhanh lên nào."

Yến Tam Hợp chỉ tự tát một cái. Hắn điên thì kệ , cũng hùa theo cái sự điên rồ cơ chứ? Biết thế chẳng cùng !

kẻ say thì khó chiều, nàng đành ngậm ngùi chấp nhận phận, tiến lên đỡ lấy cánh tay .

"Tam gia, thôi."

"Thừa Vũ."

"Cái gì?"

"Gọi là Tạ Thừa Vũ."

Tạ Tri Phi hất tay nàng , vùng vằng như đứa trẻ: "Nàng gọi tên , sẽ cho nàng đỡ."

Yến Tam Hợp: "..."

Nàng ngây một lúc buông thõng: "Thế thì ngươi cứ việc lăn xuống mương ."

"Lăn thì lăn, sợ gì."

Tạ Tri Phi phất tay áo bỏ một mạch.

Yến Tam Hợp theo bóng lưng , nghiến răng ken két. Ba chữ "Tạ Thừa Vũ" đến bên môi khó thốt đến thế.

Trong lòng đấu tranh tư tưởng mãi, đến thứ ba định mở miệng thì một giọng vang lên ngay đỉnh đầu.

"Khó khăn đến thế , Yến Tam Hợp?"

Yến Tam Hợp: "..." Lại ?

Tạ Tri Phi đưa tay búng nhẹ lên trán nàng: "Không cần nàng dìu nữa, chỉ cần sát theo . Đường ở đây khó lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-441-nghia-dia.html.]

Trán đau, Yến Tam Hợp xoa xoa chỗ búng nhanh chóng bước theo .

Hắn nhanh cũng chậm, cũng còn lên cơn say quậy phá nữa, suốt chặng đường im lặng đến lạ thường. như , đường núi gập ghềnh khó , trời tối đen như mực. Yến Tam Hợp cũng chẳng buồn bận tâm xem tại đột nhiên trầm mặc như , chỉ lẳng lặng bám sát từng bước chân.

Vượt qua một sườn núi, xuyên qua cánh rừng rậm rạp, Tạ Tri Phi dừng , chỉ tay về phía : "Tới nơi ."

Trước mắt nàng là một đất rộng lớn, những ngôi mộ đắp ngay ngắn, thẳng hàng tăm tắp. Xa xa một cây cổ thụ cao chọc trời, gió thổi qua tán lá tạo nên những tiếng xào xạc ghê rợn, đủ khiến những kẻ yếu bóng vía sợ vỡ mật.

"Đây là mộ phần nhà ai..."

"Trịnh gia."

Tạ Tri Phi bước tới: "Một trăm tám mươi ngôi mộ. Chủ nhân cây, hạ nhân cây."

Yến Tam Hợp sững sờ, chôn chân tại chỗ.

"Toàn bộ đỉnh núi đều thuộc về Trịnh gia. Trước đất đai ở đây màu mỡ lắm, nhưng từ khi thêm những ngôi mộ thì đất đai bỗng trở nên cằn cỗi, hoang vu, trồng cây gì cũng sống nổi."

Tạ Tri Phi cúi đầu, giọng trầm xuống: "Có bảo, là do oán khí nơi quá nặng."

So với những ngôi mộ lạnh lẽo , ánh mắt của đàn ông mặt càng thu hút sự chú ý của Yến Tam Hợp hơn cả. Nàng chăm chú. Đêm về khuya, lặng lẽ trong bóng tối, bất động như pho tượng, chỉ đôi mắt là sáng trong vắt. Yến Tam Hợp chợt cảm thấy nhói lòng.

Đau lòng vì điều gì, nàng cũng rõ, chỉ cảm thấy một ý nghĩ ngày càng mãnh liệt... Người đàn ông đang che giấu nhiều tâm sự.

Nàng bước tới hỏi: "Mộ của Trịnh lão tướng quân ở ?"

"Ở đây."

Tạ Tri Phi chỉ ngôi mộ lớn nhất, trang trọng nhất: "Chữ bia mộ là do chính tay Tiên đế ngự bút."

"Ngươi..."

Yến Tam Hợp ngập ngừng: "Ngươi thường xuyên đến đây lắm ?"

"Ai vô duyên vô cớ chạy đến chốn gì."

Hắn khẽ nhạt: "Chẳng đang điều tra vụ án ? Thế nên mới đưa nàng đến đây để cảm nhận khí một chút."

Ta cảm ơn cả lò nhà ngươi nhé!

Yến Tam Hợp tiếp tục hỏi: "Mộ của Trịnh Hoán An ?"

"Đây."

"Trịnh Hoán Khang?"

"Đằng ."

"Trịnh Hoán Thành?"

"Đây là mộ Trịnh Hoán Thành, còn là mộ Trịnh Hoán Tín."

Yến Tam Hợp bất ngờ bước tới mặt , ngẩng đầu lên. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi đôi mắt vương nét bi thương của Tạ Tri Phi.

"Sao ngươi nhớ rõ ràng đến , Tạ Thừa Vũ?"

Tạ Tri Phi biến sắc, vội đưa tay ôm ngực: "Yến Tam Hợp, đừng đột ngột như , trái tim chịu nổi ."

"Chịu nổi cái gì?"

Là vì gọi tên ngươi Tạ Thừa Vũ? Hay là vì câu hỏi tại ngươi nhớ rõ đến thế?

Yến Tam Hợp thầm nghĩ. Một bạn thời thơ ấu qua đời chín năm, mà ngươi chỉ nhớ đường lối , mà còn thuộc làu vị trí chủ nhân của từng ngôi mộ. Tại ? Hay là ngươi thường xuyên lui tới đây? Đến để gì?

"Chịu nổi việc nàng gần như ."

Tạ Tri Phi hắng giọng chữa ngượng: "Con mà, bản tính phong lưu lắm."

Ồ, phong lưu đến mức chạy tận nghĩa địa để trêu hoa ghẹo nguyệt cơ ?

Yến Tam Hợp chẳng thèm chấp nhặt với kẻ mồm miệng lời dối trá nữa, hỏi thẳng: "Người bạn Trịnh Hoài Tả của ngươi ?"

"Đi theo ."

Tạ Tri Phi dẫn nàng sâu trong chục trượng nữa dừng , chỉ một ngôi mộ mặt.

"Đây là mộ của ."

Yến Tam Hợp im lặng ngôi mộ, chỉ tay sang nấm mồ bên cạnh: "Thế còn là mộ của ai?"

Câu hỏi khiến Tạ Tri Phi nghiến răng ken két, trong lòng thầm mắng: Nàng hỏi lắm!

Hắn ngẩng đầu thiếu nữ mặt, hồi lâu mới thốt lên từng chữ khó nhọc: "Của Hoài Tả."

Ta đang sờ sờ đây .

Ánh mắt Yến Tam Hợp dán chặt ngôi mộ, trong đầu chỉ nung nấu ý định đào tung nó lên xem rốt cuộc kẻ đang bên là ai.

Một trăm tám mươi t.h.i t.h.ể nhà họ Trịnh, thừa thiếu. Vậy cái xác giả danh nàng rốt cuộc là ai?

---

 

Loading...