Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 44: Đào Mộ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:09:38
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yên tĩnh vài giây, úp ngược ly rượu phắt dậy, một chân giẫm lên ghế, ngón tay chỉ thẳng mũi Tạ Tri Phi.
"Tạ Ngũ Thập, ngươi cho hát thì thể nhịn, nhưng ngươi xúi đào mộ bà ngoại thì nhịn nổi nữa . Nói , ngươi c.h.ế.t kiểu gì?"
Tạ Tri Phi: "..."
Hay là đừng đào nữa, ít nhất thì c.h.ế.t cũng là !
"Được , xuống, chuyện đàng hoàng ." Tạ Tri Phi gạt bàn tay đang chực chờ chọc mũi .
“Ta lo lắng chạy đến đây tìm ngươi là vì một tin tức."
"Tin tức gì?"
"Cậu của ngươi chỉ bãi chức quan, Hoàng đế vẫn còn chút nể tình, nhưng dường như chịu bỏ qua dễ dàng như thế ."
Tạ Tri Phi chấm ngón tay chén , hai chữ lên mặt bàn.
Hán Vương.
Bùi Tiếu thấy hai chữ , ánh mắt chợt trở nên kinh hãi.
Dưới gối đương kim Hoàng đế hai con trai trưởng thành, một vị là Thái tử, một vị là Hán Vương. Hai rõ ràng là ruột thịt nhưng vì ngôi báu mà tranh giành một mất một còn suốt hai mươi mấy năm nay.
Cậu của Lang trung ở Hộ Bộ, chủ quản việc vận chuyển đường thủy và kho bãi, xem là một công việc béo bở. Mà Hộ Bộ xưa nay do Thái t.ử nắm quyền, đương nhiên cũng thuộc về phe Thái tử.
Bùi Tiếu c.ắ.n chặt môi: "Hắn thế nào?"
"Hắn đ.á.n.h ch.ó rơi xuống nước."
Tạ Tri Phi túm lấy vạt áo Bùi Tiếu, ghé sát tai thì thầm: "Nghe Ngự Sử Đài đang định dâng sớ tố cáo Quý đại nhân tham ô. Chuyện to nhỏ khó lường, khéo thì đến nhà cũng tịch thu chứ."
"Lũ ch.ó má , gió chiều nào che chiều nấy."
Bùi Tiếu giận run , đầu óc cũng ong ong cả lên.
" , việc thì liên quan quái gì đến việc đào mộ bà ngoại ?"
Tạ Tri Phi: "..." Hay là thôi đừng đào nữa, đỡ giải thích mệt !
Tạ Tri Phi nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rặn từng chữ qua kẽ răng:
"Mấy ngày bà ngoại ngươi báo mộng cho , mà chỉ một nhé. Bà cụ bảo nhà bà dột, rỉ nước tong tỏng, lạnh c.h.ế.t ."
Giờ phút , đôi môi mỏng của Tạ Tam gia cách mặt Bùi Đại nhân chỉ gang tấc. Hắn vốn định tát cho tên một cái tỉnh .
Nằm mơ mà kiếp ngươi cũng tin là thật ?
ma xui quỷ khiến thế nào, Bùi Đại nhân thốt một câu hỏi cực kỳ nghiêm túc: "Tại bà ngoại báo mộng cho ngươi mà báo mộng cho ?"
"Có thể là..." Tạ Tam gia dõng dạc đáp: "Do trai hơn ngươi chăng!"
Bùi Tiếu: "...”
“Đó cũng tính là lý do ?"
---
Đêm đen, gió rít gào. Chính là thời điểm để hành sự đào mộ.
Các vị chủ nhân tôn quý thể nào tự tay động thủ, cho nên công việc đành giao cho đám thị vệ.
Thị vệ của Bùi Đại nhân tên là Hoàng Kỳ, là con nhà gia nô Bùi gia, võ nghệ cao cường nhưng lá gan bé hơn hạt vừng.
Hắn xúc một xẻng đất, trong lòng hoảng hốt thêm một chút. Đào thêm một xẻng nữa, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Cuối cùng, chịu nổi áp lực, Hoàng Kỳ ném cái xẻng , ngã quỵ xuống mặt chủ nhân nhà .
"Gia ơi, là với nhà Quý gia một tiếng ạ. Lỡ như xảy chuyện gì thì chúng trăm cái miệng cũng giải thích ."
Bùi Tiếu cũng sợ lắm chứ, bèn trừng mắt sang Tạ Tri Phi, thầm mắng bản tin lời tên khốn kiếp .
"Đào cũng đào , Hoàng Kỳ ngươi còn nhảm cái gì nữa!" Tạ Tri Phi quát: "Nếu xảy chuyện, sẽ nhận tội với Quý gia."
"Tam gia, là ngài đấy nhé." Hoàng Kỳ mếu máo cầu xin.
Chu Thanh huých tay : "Đừng lo, Tam gia nhà mơ linh lắm."
Lời chẳng an ủi Hoàng Kỳ tẹo nào, thấy chủ nhân nhà hỏi vặn: "Tạ Ngũ Thập, ngươi mơ linh nghiệm từ bao giờ thế hả?"
Tạ Tri Phi ngẩng đầu, thản nhiên dối chớp mắt: "Gần đây thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-44-dao-mo.html.]
Bùi Tiếu thầm c.h.ử.i thề trong bụng: "Ngươi cứ c.h.é.m gió !"
Tạ Tri Phi liếc xéo : "Nếu linh thật thì ngươi tính ?"
Bùi Tiếu: "Ta sẽ bảo cao tăng trong nha môn uống rượu với ngươi."
Tạ Tri Phi: "Ta uống với đám trọc đầu."
Bùi Tiếu: "Vậy bảo bà ngoại báo mộng cảm ơn ngươi."
Tạ Tri Phi: "Thôi khỏi, còn sống thêm vài năm nữa."
Lúc hai đang đấu võ mồm thì đột nhiên vang lên một tiếng "Cạch".
"Đào trúng !" Chu Thanh hô to một tiếng, quăng luôn cái xẻng, trực tiếp dùng tay bới đất.
Hoàng Kỳ tuy da đầu tê dại nhưng cũng dám , đành lao hỗ trợ.
Khi lớp đất cuối cùng phủ nắp quan tài dọn sạch, tất cả đều kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, nắp quan tài bằng gỗ tơ vàng thượng hạng nứt một khe hở. Quỷ khí dày đặc tỏa .
Điều khiến khiếp vía hơn là cái khe nứt ban đầu chỉ rộng vài tấc, nhưng ngay mắt bao , nó bỗng nhiên toác rộng thêm.
Hoàng Kỳ sợ quá hét lên một tiếng "Á", sợ đến mức tè quần, vội nấp lưng Chu Thanh, túm chặt lấy áo .
Lá gan Chu Thanh lớn hơn một chút, khi n.g.ự.c phập phồng vài cái lấy bình tĩnh, ngẩng đầu định hỏi "Tam gia ơi giờ tính ", nhưng lời kịp thốt nghẹn ở cổ họng...
Tam gia nhà đang thẳng tắp, hai tay bế thốc Bùi Đại nhân lên.
Sắc mặt Bùi Đại nhân trắng bệch như xác c.h.ế.t, hai tay ôm chặt lấy cổ Tạ Tam gia, lắp bắp : "Thừa Vũ, mau, mau lấy cuốn kinh Kim Cang mà cao tăng chép trong n.g.ự.c . , đúng , lưng còn đeo một chuỗi tiền Ngũ Đế nữa, thể... thể trừ tà đấy."
Tạ Tri Phi ngoài mặt cố tỏ trấn tĩnh, nhưng tim đập thình thịch như nhảy vọt khỏi lồng ngực. Nghe đồn là một chuyện, tận mắt chứng kiến là một chuyện khác. Cũng may là chuẩn tâm lý từ , nếu thì chắc cũng chẳng khác gì cái tên đang đu lúc .
"Muộn !" Hắn thả Bùi Tiếu xuống đất, thở hắt một dài : "Dẫn gặp Quý Lão gia, chuyện với ông ."
Bùi Tiếu giật hồn.
", đúng, đúng, ngươi chuyện với thì hơn. Dù bà ngoại báo mộng cho ngươi mà."
"Báo mộng là lừa ngươi đấy." Tạ Tri Phi cau mày Bùi Tiếu nghiêm túc: "Minh Đình, những lời sắp đây kỳ quái, nhưng câu nào cũng là sự thật, ngươi hãy nghiêm túc cho kỹ."
Bùi Minh Đình: "..."
"Theo truyền thuyết, quan tài của c.h.ế.t thể khép là bởi vì khi còn sống họ tâm niệm thể . Một thời gian , tâm niệm sẽ hóa thành ma..."
Bùi Minh Đình: "..."
Ngọc Hoàng Đại Đế ơi, ... đang cái quái gì thế ? Ngài thể phái Lôi Công Điện Mẫu giáng cho con chín chín tám mươi mốt đạo thiên lôi để con phi thăng tại chỗ luôn ? Đánh c.h.ế.t con ! Lại đây! Đánh c.h.ế.t con cho !
---
Không thiên lôi, thậm chí đến một giọt mưa cũng chẳng . Hôm là một ngày xuân tươi , trời quang mây tạnh.
Yến Tam Hợp những bộ xiêm y màu sắc rực rỡ treo giá áo, đống son phấn bàn trang điểm, tất cả đều là do tên Tạ Mập đưa tới. Nàng im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn mặc bộ xiêm y cũ màu xanh nhạt của .
"Cô nương định ngoài ?" Thang Viên đang phơi nắng kim chỉ thấy Yến Tam Hợp bước liền vội vàng nghênh đón.
"Ta hậu hoa viên ngắm cảnh, thuận tiện dạo phố luôn."
"Cô nương vòng qua cửa thì xa lắm." Thang Viên móc trong n.g.ự.c một xâu tiền: "Cửa thường mở, nhưng nếu lót tay chút bạc thì gác cổng sẽ dễ dãi hơn."
"Không cần!”
Yến Tam Hợp lạnh nhạt đáp: "Ta thích mấy thói ."
Thang Viên quen với tính cách một là một của vị chủ nhân bèn : "Vậy để nô tỳ cùng cô nương."
Yến Tam Hợp xưa nay quen tự do tự tại, thể để khác kè kè bên cạnh .
"Ta thích thói đút lót nghĩa là ngươi cũng bám theo ."
Thang Viên: "..."
Trong vườn ý xuân dạt dào, trăm hoa đua nở. Yến Tam Hợp liếc mắt qua loa, cảm thấy cũng thường thôi, chẳng thể nào sánh với hoa dại nở khắp núi đồi quê nhà, cho nên nàng nán quá lâu.
"Đứng !"
Đột nhiên, một giọng đanh đá vang lên từ phía lưng.
---