Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 422: Tốt số

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:07
Lượt xem: 275

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời mặc dù là do Tạ Tri Phi dụ Đường Minh Nguyệt , nhưng khi nàng thật sự như , Tạ Tri Phi cảm thấy buồn bã và mất mát.

"Tại ?" Hắn hỏi.

"Chưa đến việc điều tra tới lui mất công Tam gia, bản cũng nỡ để phụ mẫu đau lòng. Nếu bọn họ đang điều tra thế , chắc chắn sẽ cho rằng cánh của cứng nên bay ."

Đường Minh Nguyệt đưa tay xoa bụng , rưng rưng nước mắt mỉm .

"Điều tra phụ mẫu ruột thì cũng chỉ thêm ân oán mà thôi. Bây giờ sống , tội gì tự khổ ."

"Tam gia, hận bọn họ, cũng oán trách, thật đó... Nói thật lòng, còn cảm tạ bọn họ. Nếu nhờ họ, thể gặp sư phụ, gặp cha nương, gặp ."

Nàng thoáng qua ngoài cửa, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.

"Cha , con sống cả đời đơn giản chỉ là mưa thì che ô, lạnh thì thêm áo. Cuộc đời ngắn, đừng khiến khổ sở."

Thấy Tạ Tri Phi vẫn còn kinh ngạc, nàng .

"Tam gia, ngài ?"

"Phải!" Tạ Tri Phi xong, chợt thấy nóng mắt, tảng đá lớn đè nặng trong n.g.ự.c đột nhiên nhẹ bẫng .

Hắn phát hiện nữ t.ử mắt thực hề đơn giản:

Nàng thông minh hơn ai hết. Rộng lượng hơn bất cứ ai. Biết ơn báo đáp hơn ai hết. Và cũng hơn bất cứ ai!

Cho nên, tất cả ở Trịnh gia đều c.h.ế.t hết, chỉ để một nàng vô tư vui vẻ mà sống tiếp.

Đây là vì ông trời thương nàng, cũng là do oan hồn của tất cả ở Trịnh gia đang phù hộ cho nàng.

Hắn nắm chặt tay, cố nuốt nước mắt trong, thấp giọng : "Nếu ngươi ý định điều tra, thì tất cả hãy dừng ở đây. Lát nữa gặp Yến cô nương cũng đừng nhắc , cứ coi như chuyện từng xảy nhé."

"Ta cảm ơn nàng chứ."

"Con nàng thích khác cảm ơn. Lát nữa ngươi dùng rượu, kính nàng một ly là đủ , những cái khác cần nhiều lời."

Đường Minh Nguyệt chợt thấy hảo cảm với nam t.ử mắt.

Bề ngoài tuấn tú còn nhiệt tình!

Người cố ý chạy một chuyến tới núi Mộc Lê vì thế của nàng, một mất năm ngày, mệt mỏi thế nào ! Nàng chỉ từ núi Mộc Lê đến kinh thành thôi mà mất nửa tháng trời!

"Yên tâm Tam gia, sẽ nhắc tới nửa chữ."

" là một đứa bé ngoan ngoãn lời!"

Tạ Tri Phi cuối cùng cũng mỉm .

"Ngày mai đưa các ngươi khỏi thành. Ta sẽ bảo trong phủ chuẩn một ít đặc sản kinh thành, ngươi mang về cho cha nương nếm thử."

"Được , mặt bọn họ cảm ơn Tam gia."

Tạ Tri Phi thấy nàng hề từ chối, trong lòng thấy vui vẻ.

"Cũng là cảm ơn họ ."

Cảm ơn vì nuôi như con gái ruột, nuôi dạy đến như .

Hốc mắt nóng lên, cũng yên nên Tạ Tri Phi dậy mở cửa, hít thật sâu xoay dặn dò: "Sau đừng đến kinh thành nữa, đây chẳng là nơi lành gì ."

"Trùng hợp , cha cũng y như ."

Đường Minh Nguyệt vén lọn tóc bên tai xuống.

"Sau nếu Tam gia rảnh thì tới núi Mộc Lê chơi nhé, nhớ mang theo cả Yến cô nương nữa. Ta sẽ dẫn các ngươi dạo, núi nhiều thứ thú vị đó."

"Chắc chắn ." Giọng Tạ Tri Phi run rẩy.

Sợ Đường Minh Nguyệt , vội vàng bước qua ngưỡng cửa, khỏi viện. Vừa ngẩng đầu lên thấy Đan Nhị Nhất đang xoay vòng vòng như con kiến chảo nóng.

Lòng Đan Nhị Nhất bây giờ như lửa đốt.

Nam nhân kinh thành rốt cuộc nghĩ cái gì thế? Hắn hiểu bốn chữ "lễ nghĩa liêm sỉ" ? Nào nam t.ử ban ngày ban mặt đóng cửa kín mít, chuyện riêng với nương t.ử nhà chứ?

Thấy Tạ Tri Phi , Đan Nhị Nhất hung tợn lườm : "Tam gia thì thầm xong ?"

Tạ Tri Phi Đường Minh Nguyệt, cũng thấy thích. Lại sang cái tên Đan Nhị Nhất , cũng thấy ghét c.h.ế.t .

Tên gì mà khó , Nhị Nhất, Nhị Nhất. Có giỏi thì ngươi đặt là Tam Nhất, Tứ Nhất, Ngũ Nhất luôn !

"Ai đặt tên cho ngươi thế?"

"Hả?"

Nhìn cái bộ dạng ngu xuẩn xem!

Tạ Tri Phi cất cao giọng: "Ta hỏi ngươi, ai đặt cho ngươi cái tên ?"

Đan Nhị Nhất ưỡn ngực: "Cha !"

"Cái tên ý nghĩa gì ?"

"Đương nhiên là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-422-tot-so.html.]

"Nói xem nào."

"Ta sợ ngài hù c.h.ế.t đó!"

Đan Nhị Nhất tự đắc.

"Chuyện đời như ý chiếm tám chín phần mười, còn một hai phần đều là chuyện như ý. Tam gia, ngụ ý bình thường thể hiểu ."

Tạ Tri Phi: "..."

Thấy Tạ tam gia ngơ ngẩn, Đan Nhị Nhất cố ý nhướng mày.

"Tam gia , mạng của cũng bình thường thể so sánh , ngài đúng ?"

Có thể con rể Đường gia, đúng là thật, nhưng cái tính nết thì...

là thằng ngu!

Tạ Tri Phi lười thêm một chữ, phất tay áo bỏ .

Đan Nhị Nhất giao phong với Tạ tam gia, đầu chiếm thượng phong, lập tức đắc ý vỗ tay .

"Bệ thúc, xem kìa, ghen tị ."

Ghen tị với cái chân bà nội ngươi !

Tạ Tri Phi thầm c.h.ử.i ầm lên.

...

Trở trong viện, Tạ Tri Phi còn kịp cởi y phục ném cho Chu Thanh một câu: "Hai canh giờ gọi ", ngã vật xuống giường.

Đinh Nhất ở bên cạnh nước mắt.

Màn trời chiếu đất suốt ba tháng trời mới nhận tin gia triệu hồi, bèn vội vàng chạy ngừng nghỉ về nhà, vất vả lắm mới thấy gia...

"Ta to lù lù như ngay mặt gia, thế gia thấy nhỉ?"

"Hóa thành tro cũng nhận ." Tạ Tri Phi nhắm mắt : "Những thứ ngươi điều tra hãy đưa cho Yến cô nương, đó cùng nàng trở về Tạ phủ."

Đinh Nhất còn thêm vài câu với gia thì Chu Thanh xách cổ lôi ngoài.

"Không thấy gia mệt đến mở mắt ? Mau nhiệm vụ !"

"Ngươi và gia thế, ..."

Một ánh mắt g.i.ế.c phóng qua, Đinh Nhất sợ tới mức vội vàng ngậm miệng.

"Muốn giữ lương tháng của ngươi thì đừng gì sất."

Đinh Nhất . Sao mới mấy tháng gặp mà thể hỏi cả hành trình của gia thế?

Ta thất sủng ?

Hắn khịt mũi, tủi xách túi đồ bàn, thẳng đến biệt viện.

Trong biệt viện, Yến Tam Hợp đang Thang Viên ấn xuống gương đồng để chải đầu.

Trung thu đến nhà khác khách, dù thế nào cũng chỉnh đốn dung nhan một chút. Dùng lời của Lý Bất Ngôn mà thì: Ta đeo vàng đeo bạc, nhưng ít cũng khí thế.

Vừa chải đầu xong thì Đinh Nhất vội vàng đến, đưa túi đồ tay qua.

"Yến cô nương, đây là đồ gia bảo đưa tới cho , là hồ sơ năm Vĩnh Hòa thứ tám..."

"Bỏ xuống !"

Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn lập tức nhảy từ cửa sổ xuống, trong phòng, lấy một tờ ngân phiếu năm mươi lượng đưa cho .

Đinh Nhất lắc đầu như trống bỏi: "Ấy, , ..."

"Cầm ." Ngữ khí Yến Tam Hợp cứng rắn.

"Ba tháng ngươi dễ dàng gì, nhiều, chỉ một chút phí vất vả, cần với Tam gia nhà ngươi."

"Cái ..."

"Nhận!"

Đinh Nhất ngoan ngoãn nhận lấy ngân phiếu: "Yến cô nương, Tam gia lệnh cho cùng ..."

"Vậy ngươi đợi một lát."

Yến Tam Hợp xách túi đồ lên.

"Thang Viên, đưa Đinh Nhất nếm thử bánh trung thu tiểu Bùi gia cho ."

Đinh Nhất chợt thấy ấm áp, còn thấy sợ gì nữa.

Hừ!

Nếu như thất sủng thật thì sẽ qua hầu của Yến cô nương, Yến cô nương thương thế cơ mà!

---

 

Loading...