Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 421: Đúng vậy

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:31:06
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi còn đến khách viện, Tạ tổng quản tin chạy vội tới. Trong lòng kìm nén bao nhiêu cay đắng, mấy ngày nay đều đỏ mắt mong chờ Tam gia về.

"Tam gia ơi..."

"Nín ngay."

Tạ Tiểu Hoa mở to đôi mắt tròn xoe, Tam gia bằng ánh mắt đau khổ tột cùng.

"Gia, thực sự nhịn nữa . Tên nhóc họ Đan đó thật là..."

Tạ Tiểu Hoa tìm từ ngữ nào thích hợp để diễn tả. Hắn sống lâu như , từng gặp nam t.ử nào như thế. Nương t.ử vệ sinh thì cũng đổ tại của cái hố xí nhà .

"Thật là cái gì mà thật là? Ngươi cách đối đãi với khách !"

Tạ Tri Phi cần tiếp cũng tên họ Đan là một con quái vật sủng thê vô độ.

"Ngày mai bọn họ sẽ rời . Cố chịu đựng nốt . Coi như là vì gia, gia cũng ngươi thương nhất mà."

Ôi trời! Thằng nhóc đúng là dỗ c.h.ế.t .

Tạ Tiểu Hoa tức giận lườm tiểu tổ tông nhà một cái. chỉ một cái cũng khiến quên luôn cả bụng đầy bất bình, trong đầu chỉ còn lo lắng việc Tam gia sụt mấy cân thịt, tìm cách bồi bổ ngay!

"Đi việc . Yến tiểu thư sắp đến , bảo nhà bếp nấu thêm mấy món nàng thích."

Hai mắt Tạ Tiểu Hoa sáng rực lên, duỗi đôi chân mập mạp chạy biến .

Phải bảo nhà bếp thêm món măng và nồi canh vịt già, hai món ngon bổ, Tam gia cũng thích ăn.

Tống cổ Tạ Tiểu Hoa , Tạ Tri Phi vội bước khách viện.

Trước cửa viện, Bệ Chiêu đang ghế tre, nheo mắt phơi nắng. Thấy Tạ Tri Phi tới, dậy động tác mời. Đột nhiên trong viện truyền đến một giọng đầy vẻ tức giận.

"Đường Minh Nguyệt, nàng lớn chừng mà đến uống nước cũng chẳng đường. Ta bảo uống nước lạnh, nàng cứ chịu thế!"

"Ta..."

"Nếu đến tháng mà đau bụng thì đừng hòng xoa bụng cho nàng nữa."

"..."

"Nhìn nàng , là đang ăn cơm cho nàng ăn cơm cho mèo thế hả?"

"Ta thực sự thể ăn nổi nữa ."

"Ta dặn ăn ít đồ ngọt bữa ăn thôi, nàng cứ . Đến bữa chính thì ăn, cứ lo ăn ba cái đồ ăn vặt mãi sẽ mập lên đấy!"

"Ngày mai sẽ ăn nữa."

"Nàng ăn nữa ? Ráng ăn thêm vài miếng đưa phần thừa cho ."

"Phụ mẫu cho ăn đồ thừa của ."

"Bọn họ ở đây mà."

"Người kẻ ăn đồ thừa thì tiền đồ."

"Người dám ăn đồ thừa của vợ mới là kẻ tiền đồ."

"Ồ, dám trái với những lời phụ mẫu dạy bảo hả?"

"Thì nào, nàng cứ việc mà mách lẻo."

"Vốn dĩ định mách , nhưng hôm nay thấy ăn mặc đẽ bảnh bao nên mới nỡ đấy."

"Nếu mặc thì ?"

"Vậy ... cũng nỡ."

"..."

"Con trai, con hãy nhớ kỹ nhé. Dù ăn mặc đẽ thì cũng là cha của con, con hiếu thảo với đấy."

Bệ Chiêu sắc mặt đang nghiến răng nghiến lợi của Tạ Tri Phi, bất đắc dĩ lên tiếng cắt ngang màn ân ái : "Tiểu thư, cô gia, Tam gia trở về ."

Trong phòng im lặng một lúc, tiếng hạ nhân vội vàng dọn dẹp bát đĩa. Sau đó, giọng nghiêm túc của Đường Minh Nguyệt vang lên: "Tam gia tới ? Mời ."

Tạ Tri Phi bước , đôi phu thê trẻ đang ngay ngắn, một ủ rũ, một đang mỉm với .

"Đan , mời ngoài một lát."

"Tại ..."

"Chứ chẳng lẽ là ?"

Đan Nhị Nhất: "..."

Tạ Tri Phi xuống mặt Đường Minh Nguyệt: "Yến cô nương sắp tới . Gặp nàng xong, ngày mai các ngươi hãy rời , mau chóng trở về nhà."

"Vâng, hiểu."

Đường Minh Nguyệt lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, liếc nam nhân của . Nam nhân tình nguyện bước ngoài.

Kinh thành thì chứ, cũng kẻ dòm ngó thê t.ử nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-421-dung-vay.html.]

Cuối cùng, nha bước đóng cửa , trong giây lát căn phòng trở nên tối tăm.

Tạ Tri Phi dậy thắp đèn.

Đường Minh Nguyệt cau mày : "Tam gia, mới buổi trưa thôi mà."

"Không , thích sáng sủa một chút." Để thể thấy rõ hơn.

Tạ Tri Phi thắp đèn xong, xuống, lặng lẽ nữ t.ử mặt.

Đường Minh Nguyệt đến ngượng ngùng, nàng sờ sờ lên mặt: "Tam gia, mặt dính cái gì ?"

Tạ Tri Phi vội chỗ khác.

"Ta đến núi Mộc Lý."

"Tam gia gặp phụ mẫu ?"

"Gặp ."

"Bọn họ vẫn khỏe chứ?"

"Tất cả đều ."

Tạ Tri Phi về phía Đường Minh Nguyệt: "Họ chỉ nhớ ngươi thôi, ngươi về sớm một chút."

Đôi mắt của Đường Minh Nguyệt chợt đỏ hoe khi nghĩ đến hôm nay là Tết Trung thu mà hai cha nương già lủi thủi ở núi.

"Tam gia đúng, qua ngày mai sẽ trở về ngay. Ta cũng nhớ bọn họ."

"Đường Minh Nguyệt." Tạ Tri Phi đột nhiên gọi tên nàng: "Ngươi từng nghĩ đến cha ruột của ?"

Đường Minh Nguyệt sửng sốt.

"Ngươi bao giờ nghĩ đến việc tìm kiếm thế của ?"

Có bao giờ nàng nghĩ đến ư?

Nụ mặt Đường Minh Nguyệt dần dần tắt ngấm.

Thân thế của nàng...

Khi còn nhỏ, nàng theo sư phụ, cứ tưởng rằng sư phụ là mẫu . Lớn lên mới nhặt cổng ni viện. Lúc là cô nhi, nàng cũng thường xuyên nghĩ đến phụ mẫu ruột.

Nàng hỏi tại bọn họ cần nàng nữa?

Nếu bọn họ nuôi thì vì sinh nàng ? Uống một chén t.h.u.ố.c phá t.h.a.i chẳng giải thoát ?

"Sau vài ngày trăn trở về thế, còn để tâm nữa."

"Tại ?"

"Sư phụ , con nên quý trọng những gì đang chứ mơ tưởng hão huyền về những thứ ."

Đường Minh Nguyệt khẽ mỉm .

"Lúc ở am Thủy Nguyệt luôn đầy đủ cái ăn cái mặc, còn sư phụ. Sư phụ đối xử với , giống như nương ruột . Có lẽ nương ruột cũng chẳng yêu thương nhiều như thế."

Minh Nguyệt khịt mũi: "Không ' lẽ', mà chắc chắn là . Nếu thương thì bà bỏ rơi ."

Trái tim Tạ Tri Phi như một ngọn núi lớn đè lên, nặng nề đến mức thở nổi.

"Rồi gặp phụ mẫu bây giờ, bọn họ đối với như con đẻ . Nương gả mà nằng nặc ép cha kén rể ở rể cho . ngày xuất giá, nương còn lóc rằng còn nhỏ thế, nỡ để lấy chồng sớm như !"

Đường Minh Nguyệt , hai mắt đỏ hoe.

"Những năm sống ở núi Mộc Lý, thật sự ưu phiền gì cả, chỉ cảm thấy cuộc sống của quá may mắn, gặp . Tam thiếu gia, ngài ?"

"Biết gì?"

"Ngày thành hôn, sư phụ đến đấy. mà theo phong tục dân gian, ngày hôn lễ thì ni cô nhà, sẽ mang đến xui xẻo."

Đường Minh Nguyệt lấy khăn tay lau nước mắt.

"Mặc dù ngại nhưng sư phụ để ý. Bà chỉ ở chân núi chuyện với cha một hồi rời . Sau mới lúc đó sức khỏe của bà yếu , mà vẫn xe ngựa xóc nảy ba ngày trời mới đến nơi."

Càng , nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn. Đường Minh Nguyệt bỗng nhiên nghẹn ngào, nên lời.

Tạ Tri Phi đột nhiên cảm thấy ba lạy lạy Đường Chi Vị vẫn là quá ít, vái thêm bao nhiêu lạy nữa cũng đủ để trả hết ân tình .

Hắn kiên định Đường Minh Nguyệt, đợi nàng bình tĩnh mới chậm rãi tiếp tục.

"Lần hỏi ngày sinh của ngươi, hỏi về tuổi thơ ngươi, đó lặn lội đến núi Mộc Lý... là bởi vì trong quá trình hóa niệm giải ma cho sư phụ ngươi, phát hiện một ít manh mối liên quan đến thế của ngươi."

Đường Minh Nguyệt khịt mũi.

"Thành thật mà , Tam gia, đoán ."

"Ta chỉ tìm một ít manh mối mà thôi. Nếu ngươi tiếp tục điều tra, ..."

"Tam gia, đừng bận tâm chuyện đó nữa. Ta điều tra sâu hơn ."

"Tại ?"

 

Loading...