Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 411: Dụ dỗ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:55
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi bắt chước nàng, cũng động tác chắp tay.

Đường Minh Nguyệt ngượng ngùng : "Thói quen dưỡng thành từ hồi ở Am Thủy Nguyệt, sửa mãi , phụ cũng thường xuyên nhắc nhở chuyện ."

"Con đều như cả, thói quen khó bỏ." Giọng điệu Tạ Tri Phi lười biếng: "Trước thích trèo cây, giờ lớn thấy cây vẫn trèo."

"Phì..." Đường Minh Nguyệt che miệng : "Tam gia hồi bé chắc hẳn nghịch ngợm lắm."

"Hồi bé thích sinh nhật, lớn lên cũng chẳng thích. Hàng năm cứ đến ngày đó là chỉ thấy đau đầu."

"Vì ?"

"Thì đám hòa thượng đạo sĩ ồn chứ ."

Đường Minh Nguyệt lớn lên ở Am Thủy Nguyệt nên chuyện mời hòa thượng đạo sĩ đến nhà tụng kinh phép trong ngày sinh nhật thường là do đó hồn phách nhẹ, bát tự yếu trấn áp tà khí.

Vì thế, nàng thuận miệng hỏi: "Sinh nhật Tam gia là khi nào?"

"Mười bốn tháng bảy."

"Ấy!" Đường Minh Nguyệt ngạc nhiên thốt lên: " cũng sinh ngày mười bốn tháng bảy!"

Trong đầu Tạ Tri Phi như ngàn vạn tràng pháo trúc đồng loạt nổ tung, nổ đến mức tai ù , chẳng còn thấy gì nữa.

Mười bốn tháng bảy.

Nàng thế mà sinh ngày mười bốn tháng bảy.

Tạ Tri Phi run rẩy, gắng gượng nặn một nụ : "Sao thể trùng hợp như ?"

"Vâng, thật quá trùng hợp." Đường Minh Nguyệt tít mắt, lông mày cong cong: " lớn thế từng gặp ai cùng ngày sinh nhật với cả."

Tạ Tri Phi hít sâu một : "Đây là ngày , bảo đó là ngày quỷ thai."

"Sư phụ cũng y hệt , cho nên bà dặn tùy tiện ngày sinh cho khác , năm nào bà cũng tụng kinh An Hồn cho ."

Nói tới đây, Đường Minh Nguyệt bỗng khựng .

Lạ thật! Sao toẹt ngày sinh cho chứ? Không nên chút nào.

nghĩ , Tam gia là hóa giải tâm ma cho Sư phụ, từng đến núi Mộc Lê, còn cả thư phòng của phụ . Thư phòng của phụ nơi ai cũng .

Ừ, Tam gia coi như nhà, tính là ngoài.

Nghĩ thông suốt, Đường Minh Nguyệt thấy thoải mái.

"Theo , Đường tiểu thư là trẻ bỏ rơi..." Tạ Tri Phi cố tình ngập ngừng: "Thật ngại quá Đường tiểu thư, nhắc đến chuyện đau lòng của cô. Ta chỉ thấy lạ là vì ngày sinh của , là ngày nhặt cô chính là ngày mười bốn tháng bảy?"

"..."

"Nương tử, nương t.ử ơi, về đây!"

Đan Nhị Nhất hớn hở bước , thấy Tạ Tri Phi đó thì nụ mặt tắt ngóm.

"Tam gia cũng ở đây ."

Mẹ kiếp, đây mới đúng là kỳ đà cản mũi!

Tạ Tri Phi trong lòng hận thể phun một bãi nước bọt, nhưng ngoài mặt vẫn ôn hòa gật đầu chào.

"Nương tử, nhân lúc còn nóng nàng ăn ."

"Chờ chút , đang chuyện với Tam gia."

Đan Nhị Nhất phịch xuống cạnh Đường Minh Nguyệt: "Nói chuyện gì thế? Ta cũng ."

"Nói chuyện của Sư phụ, quan tài của bà đóng nắp ."

Nhắc đến đây, Đường Minh Nguyệt mới nhớ chính sự vẫn hỏi.

" Tam gia, tâm ma của Sư phụ rốt cuộc là gì ? Trước đây bà là ai? Đang yên đang lành sinh tâm ma?"

Tạ Tri Phi đầu Bệ Chiêu đang ở góc tường, khéo Bệ Chiêu cũng sang . Bốn mắt giao . Bệ Chiêu khẽ lắc đầu.

Lúc Tạ Tri Phi mới hiểu, hóa vị đại tiểu thư vẫn còn nhiều chuyện gì.

"Không với Đường tiểu thư, nhưng chuyện liên lụy quá rộng, ..."

"Không , hỏi nữa. Bệ thúc bảo phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nên ít chuyện thần thánh ma quỷ."

Tạ Tri Phi ngẩn .

Do phận và các mối quan hệ, từng gặp vô nữ tử: thông minh , ngốc nghếch , xinh , , hiền dịu , đanh đá ... từng gặp ai giống như Đường Minh Nguyệt... khiến gặp quý mến lý do.

Gặp ai cũng híp mắt. Miệng ngọt c.h.ế.t đền mạng. Ăn việc đều chừng mực, khiến khác khó xử.

" Tam gia, thể gặp Yến cô nương ? cảm ơn nàng ."

"Chuyện ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-411-du-do.html.]

"Không ý gì khác ạ. Sư phụ nuôi khôn lớn, chẳng giúp bà chuyện gì, nhưng một tiếng cảm ơn với giúp bà thì vẫn nên ... nếu ..." Đường Minh Nguyệt rũ mắt: "Trong lòng sẽ áy náy lắm."

Từ chối ư? Đường Minh Nguyệt tám chín phần mười sẽ lập tức dọn đường hồi phủ.

Không từ chối? Với cái tính khí của Yến Tam Hợp...

Tạ Tri Phi lập tức đưa lựa chọn.

"Yến cô nương nhờ chuyển lời, nàng cảm ơn, khuyên Đường tiểu thư nên sớm trở về núi Mộc Lê. nếu Đường tiểu thư thật sự gặp, sẽ nghĩ cách sắp xếp."

Đường Minh Nguyệt gặp thì lập tức tươi như hoa.

"Tam gia, ngài đúng là ."

"Vậy Đường tiểu thư cứ yên tâm ở một hai ngày. Ta còn việc, xin phép ."

"Tam gia ăn mấy hạt dẻ hẵng ."

Tạ Tri Phi lắc đầu: "Có chuyện dặn dò một chút. Chuyện của Sư phụ cô..."

" , nửa chữ cũng hé răng với ngoài."

Tạ Tri Phi "ừ" một tiếng, liếc nam nhân đang cắm cúi bóc hạt dẻ bàn. Mới mấy câu mà tên nhóc bóc năm sáu hạt .

"Thật khéo tay!"

Trùng hợp hơn nữa, cũng nó là một cái bóng đèn cỡ bự.

---

Tạ Tri Phi khỏi khách viện, thẳng cửa ngách. Vừa định lên ngựa thì từ xa thấy xe ngựa Tạ phủ chạy từ đầu hẻm .

Xe ngựa là xe phụ thường dùng. Giờ chẳng ông đang thượng triều ?

Tạ Tri Phi chờ. Khi xe ngựa dừng hẳn, bước tới vén rèm lên.

Tạ Đạo Chi đang định xuống xe thì sững .

"Lão Tam, con ở đây?"

"Cha, cha về giờ ?"

Tạ Đạo Chi bước xuống xe, vẻ mặt đầy bi thương.

"Đêm qua Lão Ngự Sử qua đời. Bệ hạ hạ chiếu truy phong ông Chính Quốc công, ban thưởng an táng tại hoàng lăng. Ta về quần áo để qua Lục gia phúng viếng."

Chôn cất ở hoàng lăng! Đây là vinh dự to lớn nhường nào!

Bệ hạ những g.i.ế.c, còn đưa Lão đại nhân lên một vị thế từng .

Tạ Tri Phi chấn động.

"Vậy... tội kỷ chiếu hạ ?"

"Hạ . Hôm nay lâm triều, mặt văn võ bá quan, bệ hạ tự chiếu thư."

Tạ Đạo Chi lau nước mắt, ngửa mặt lên trời than dài: "Minh quân!"

Nếu là ngày thường, Tạ Tri Phi cũng sẽ cảm thán hùa theo một câu, nhưng hôm nay hiểu trong lòng trống rỗng, chẳng cảm thấy gì.

" , con còn đến nha môn?"

"Con ngay bây giờ ạ."

"Khoan ." Tạ Đạo Chi gọi giật : "Vài ngày nữa là Trung thu. Lão phu nhân nhắc mấy , mời Yến cô nương về ăn bữa cơm đoàn viên. Việc con giúp Lão phu nhân lo liệu nhé."

"Sáng nay ăn điểm tâm với Lão tổ tông, bà cũng với con . Con sẽ cố gắng."

"Cố gắng cái gì mà cố gắng, buộc mời về."

Tạ Đạo Chi định , chợt nhớ điều gì: "Đôi vợ chồng trẻ ở khách viện là ai thế?"

"Thực là tới tìm Yến cô nương, nhưng Yến cô nương chịu gặp, đành tới nhờ vả con."

"Vì gặp?"

"Nàng tiền nong sòng phẳng cả , cần cảm ơn."

Tạ Đạo Chi hiểu ngay vấn đề, vỗ vỗ vai con trai thở dài bỏ .

Tạ Tri Phi chờ ông nhà mới lên ngựa, một phi thẳng đến Am Thủy Nguyệt.

Chưa đến trưa tới nơi.

Tạ Tri Phi xuống ngựa, ánh mắt quét qua một vòng khựng .

---

 

Loading...