Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 406: Khách đến thăm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:50
Lượt xem: 278

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi cảm thấy với cha . Rượu mới uống một nửa thì Chu Thanh trở về, vội ném chung rượu xuống bỏ chạy.

"Hắt xì! Hắt xì!" Tạ Tri Phi sờ mũi, thầm nghĩ chắc chắn là cha đang mắng đây mà.

"Mắng thì cứ mắng, chỉ cần Lục Thời bình an khỏi cung thì ông già đ.á.n.h đòn cũng thấy vui."

... đúng.

Đã ép Hoàng đế hạ "tội kỷ chiếu" mà vẫn thể bình an vô sự ? Bằng cách nào chứ?

Khóe mắt Tạ Tri Phi giật giật: "Cẩm Y Vệ rút lui ? Vẫn ?"

"Chu Thanh, điểm bình thường!"

Chu Thanh gật đầu đồng tình. Đương kim bệ hạ nhân từ gì cho cam.

Tạ Tri Phi xoay cổ thả lỏng, hỏi: "Minh Đình ?"

"Ở biệt viện."

Chu Thanh Tam gia: "Gia qua đó ?"

Tạ Tri Phi lắc đầu.

Qua đó gì chứ? Nha đầu tỉnh mà thấy Bùi Minh Đình lo lắng, ít nhiều cũng sẽ cảm tình với hơn một chút.

"Bảo phòng bếp nhỏ mang thêm chút đồ ăn đến đây, trong thư phòng chỉ còn rượu thôi."

"Vâng!"

Tạ Tri Phi day day huyệt thái dương, thầm nghĩ tâm ma Tĩnh Trần cuối cùng cũng kết thúc. Nếu cứ tiếp tục dày vò thế , thật sự đoản mệnh thêm mấy năm nữa mất.

"Gia."

Giọng của Thuận Tài vang lên bên ngoài: "Có một nam t.ử trẻ tuổi, tự xưng là Đơn Nhị Nhất, tìm Gia việc."

Tạ Tri Phi nhướng mày: "Tam Nhị Nhất?"

"Đơn Nhị Nhất."

"Còn tên như thế ?"

"Không , để nô tài đuổi ."

"Ừ."

Phòng bếp nhỏ mới sửa chữa nên tay chân nhanh nhẹn, chỉ một lát Chu Thanh xách hộp thức ăn tới.

Tạ Tri Phi ngửi thấy mùi thơm, cơn thèm ăn dâng lên. Vừa định cầm đũa thì chợt thấy tiếng Tạ Tiểu Hoa kêu la như cắt tiết, càng lúc càng dồn dập.

"Gia! Tam gia! Tam gia của ơi..."

Tạ Tri Phi ném đôi đũa xuống bàn.

"Đường đường là Tổng quản Tạ phủ mà cứ hô to gọi nhỏ, còn thể thống gì nữa. Cái tên mập c.h.ế.t tiệt càng sống càng thụt lùi ."

Tên mập c.h.ế.t tiệt xông , quệt nước mưa mặt.

"Tam gia, đại sự ! Bên ngoài kẻ gây chuyện, đả thương mấy hộ viện trong phủ chúng ."

"Hả!" Tạ Tri Phi bật dậy.

"Còn kẻ sợ c.h.ế.t, dám đến phủ đại thần Nội các gây sự ? Chu Thanh!"

Chu Thanh lao vút ngoài.

Tạ Tri Phi đầu Tạ Tiểu Hoa: "Có là kẻ tên Tam Nhị Nhất ?"

"Bẩm Gia, chính ..."

Tạ Tri Phi kiên nhẫn tiếp, nhấc chân bước .

"Tam gia, chờ lão nô với, thể Gia thể dầm mưa ." Tạ Tiểu Hoa vội bung dù che cho , lập cập chạy theo.

Chủ tớ hai còn bao xa thấy gã sai vặt gác cổng chạy ngược .

"Tam gia, Chu Thanh bảo ngài mau đó xem thử."

"Sao? Đánh ? Gọi hết hộ viện trong phủ lên, nhanh lên!"

Tạ Tri Phi bước nhanh hơn. Gã sai vặt ở sờ gáy, đầu óc mù mịt : "Không đ.á.n.h !"

Mưa lớn. Trước cửa phủ treo hai chiếc đèn lồng đỏ đung đưa.

Dưới ánh đèn lờ mờ, Tạ Tri Phi thấy hai bóng trong màn mưa, đang trong tư thế giằng co.

Trong đó một là Chu Thanh, còn ...

Tạ Tri Phi lạnh: Tam Nhị Nhất đúng , Gia sẽ cho ngươi biến thành Nhất Nhị Tam bây giờ.

Nghe tiếng bước chân, hai trong mưa đồng loạt đầu .

Tạ Tri Phi bảo Tạ Tiểu Hoa nâng cao ô, gầm lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-406-khach-den-tham.html.]

"Tự tiện xông Tạ phủ, to gan thật! Tam Nhị... Bệ Chiêu? Sao là ngươi?"

Tạ Tri Phi kinh ngạc há hốc mồm, mất nửa ngày mới hồn: "Ngươi còn biệt danh là Tam Nhị Nhất ?"

"Đan Nhị Nhất là ." Một giọng từ bên cạnh vang lên.

Sắc mặt Tạ Tri Phi đột nhiên biến đổi.

Mẹ kiếp.

Giọng hóa thành tro cũng nhận .

Là cái thằng oắt con ngày đó ở khách trạm và Yến Tam Hợp là "một đôi phu thê nhỏ", khiến hổ hận thể tìm cái lỗ mà chui xuống.

Thằng oắt mái hiên, mặt mũi cũng tệ, khí chất tao nhã lịch sự của sách.

"Đây là đạo đãi khách của Tạ phủ các ngươi ? Ta nhổ!" Đan Nhị Nhất vung nắm đấm, phẫn nộ lên án Tạ phủ bất nhân.

"Mưa lớn như chặn chúng ngoài cửa, để cho nương t.ử nhà trong xe ngựa dầm mưa. Các ngươi còn là hả?"

Tạ Tri Phi chẳng thèm để ý tới tên , sang hỏi Bệ Chiêu:

"Hắn là ai? Nương t.ử là ai? Sao các ngươi chung?"

"Cô gia, tiểu thư."

Đầu óc Tạ Tri Phi xoay vài vòng mới kịp phản ứng. Người tới cửa là con gái và con rể của Đường Kiến Khê.

Ánh mắt dừng Đan Nhị Nhất, thầm nghĩ: Tên nhóc nhà ngươi cũng đủ ngốc, nếu thông báo một tiếng là Đường Kiến Khê thì đuổi .

Tạ Tri Phi sải bước tới, ôm quyền thi lễ.

"Thì là Đan , ngưỡng mộ lâu. Chỉ là hiểu lầm thôi, đều là của , mong Đan đừng để trong lòng."

Đan Nhị Nhất vẫn còn tức khí, chẳng thèm che giấu mà hừ một tiếng rõ to.

"Thê t.ử còn đang đói bụng chờ trong xe ngựa đấy!"

Tạ Tri Phi nhớ đến lời dặn dò khi chia tay của Đường phu nhân, vội gọi: "Tạ tổng quản."

"Có lão nô."

"Mau bảo phòng bếp nhỏ chuẩn cơm nước."

"Chờ ." Đan Nhị Nhất xen : "Nương t.ử ăn hành tỏi, ăn cay, ngửi mùi tanh. Trong canh bỏ vài giọt dấm chua, nàng gần đây thích ăn chua."

" , nếu quý phủ măng tươi thì xào ba món tươi, nhớ cho thêm dầu mè cho thanh miệng một chút."

Tạ tổng quản việc ở Tạ phủ bao năm nay, từng gặp vị khách nào tự yêu cầu thực đơn như thế .

Hắn liếc Đan Nhị Nhất một cái mới sang dặn dò gã sai vặt phía .

"Đan ." Tạ Tri Phi khách khí : "Đi đỡ nương t.ử ngươi xuống ."

Đan Nhị Nhất vẫn yên, ho khan một tiếng.

"Chúng từ am Thủy Nguyệt thẳng đến Tạ phủ các ngươi, ở kinh thành cũng nơi nào khác để đặt chân."

"Thì tá túc. Cũng chuyện lớn gì. Tạ tổng quản, cho quét dọn khách viện một chút."

"Chờ ."

"Gối đầu quá cứng, chăn xông hương, còn chuẩn một thùng nước nóng, nương t.ử mỗi ngày đều tắm rửa... cái ..."

Đan Nhị Nhất tiếp: "Viện hướng nam, đừng để đồ đạc lung tung, mấy thứ đó chiêu âm khí, sẽ nương t.ử kinh hãi."

Người là cái gì của Tam gia thế? Coi Tạ phủ là nhà họ chắc? Có từng bốn chữ "khách tùy chủ chỉ" ?

Tạ Tiểu Hoa ai oán Tam gia, nhưng Tạ Tri Phi lãng phí thời gian mấy chuyện vặt vãnh .

"Nương t.ử đang mang thai, cứ theo yêu cầu của Đan ."

"Vâng."

Đan Nhị Nhất thấy yêu cầu của đáp ứng, lập tức đổi sắc mặt, híp mắt với Tạ Tri Phi: "Tạ , giúp một việc, đến che ô cho nương t.ử ."

Tạ Tri Phi: "..."

"Nhanh lên, ô của ngươi to."

Tính khí Tạ Tri Phi dù đến cũng khỏi sa sầm mặt mày.

Hắn cố nén câu c.h.ử.i thề chực trào nơi cửa miệng, giật lấy cái ô trong tay Tạ Tiểu Hoa đưa cho Bệ Chiêu.

Bệ Chiêu và Đan Nhị Nhất tới xe ngựa, một cầm ô che, một vén rèm xe đưa tay đỡ.

Trong bóng tối, một nữ t.ử áo đỏ bước xuống ghế đệm.

Đứng vững , nàng ngọt ngào với Đan Nhị Nhất, đó mới ngẩng đầu về phía Tạ Tri Phi đang chắp tay cửa.

Tạ Tri Phi theo bản năng lùi một bước, sắc mặt đại biến.

---

 

Loading...