Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 404: Đón ta
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:48
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thời ngẩng đầu thẳng bậc Đế vương, khóe miệng dần nhếch lên.
"Thần, tạ ơn bệ hạ."
Trong giọng hề sự sợ hãi mà ngược còn mang theo nét vui sướng, giống như hai chữ "thành " ông đợi từ lâu, trông mong mòn mỏi lắm .
Sống lưng Hoàng đế toát mồ hôi lạnh, nhưng chỉ thoáng chốc tỉnh táo .
"Trẫm suýt quên, ngươi là Đại Ngự Sử chuyên lên tiếng cho thiên hạ, là vị quan thanh liêm nhất triều."
"Nếu trẫm g.i.ế.c ngươi, trẫm sẽ mang tiếng g.i.ế.c hại trung thần. Đợi ngày ghi sử sách, trẫm sẽ trở thành hôn quân, còn Lục đại nhân ngươi thì lưu danh muôn thuở."
Lục Thời quỳ rạp đất, một lời. Thân thể còn lớp quan bào uy vũ che lấp, qua ông chỉ là một ông lão bình thường nhỏ bé.
Hoàng đế cảm thấy xương khớp, kinh mạch đau nhức. Hắn cả đời trải qua bao phong ba bão táp, đ.á.n.h vô trận, gặp vô kẻ địch, nhưng từng ai ép đến bước đường .
Người dồn một khe hở chật hẹp, tiến thoái lưỡng nan, thậm chí rút đao c.h.é.m cũng thể.
Hoàng đế chán nản phịch xuống: "Lục Thời ơi Lục Thời, trẫm giữ ngươi , g.i.ế.c ngươi cũng xong. Ngươi tính toán giỏi lắm."
Lục Thời vẫn im lặng.
Hoàng đế thấy bật : "Ngươi thế là để báo thù cho ư?"
Hắn - chính là Tiền thái tử.
Lúc Lục Thời mới thẳng dậy: "Không vì , chỉ vì Đường gia."
Hoàng đế nhạt: "Điều gì khác ?"
"Có!" Lục Thời mỉm thản nhiên: "Đường gia cho ân huệ, chịu ơn một giọt báo đáp cả dòng sông."
"Vậy trẫm thì ?" Hoàng đế chất vấn: "Với phận của ngươi năm đó, bao kẻ khuyên trẫm đừng dùng ngươi. Trẫm những bỏ rơi ngươi mà còn nâng đỡ ngươi từng bước leo lên vị trí . Chẳng lẽ trẫm cho ngươi ân huệ ?"
Lục Thời đáp: "Bệ hạ cho quyền lực, giúp bệ hạ vượt chông gai. Đây ân huệ, đây là đôi bên cùng nguyện ý, là sự ăn ý giữa quân và thần."
Hay cho câu "quân thần ăn ý".
Hoàng đế nhạt.
"Đường gia chắc chắn bại, Đường Kỳ Lệnh chắc chắn c.h.ế.t. Với tính cách của nọ thì căn bản vững giang sơn . Đường Kỳ Lệnh là thầy của , là quân sư quan trọng nhất, là cánh tay đắc lực của . Hắn c.h.ế.t tay thì cũng c.h.ế.t trong tay kẻ khác."
"Bệ hạ sai." Đáy mắt Lục Thời đầy vẻ trào phúng.
"Đường Kỳ Lệnh đáng c.h.ế.t, nhưng nên c.h.ế.t như . Đường gia tất bại, nhưng nên bại theo cách đó. Tướng quân thể da ngựa bọc thây nơi sa trường, nhưng thể c.h.ế.t vì vu oan đầu hàng địch. C.h.ế.t như thế là c.h.ế.t nhắm mắt."
Hoàng đế hừ lạnh: "Cho nên ngươi sống cô độc một bao năm qua chỉ vì ngày hôm nay ?"
"Cũng hẳn." Lục Thời bình tĩnh : "Trên đời kẻ , gian thần trung thần, thanh quan tham quan... 'Trực như huyền, t.ử đạo biên; Khúc như câu, phản phong hầu'*
(*Thẳng như dây cung thì c.h.ế.t bên vệ đường; cong như lưỡi câu thì phong hầu)."
"Cả đời của , chung quy chỉ con đường quang minh chính đại, trấn áp lũ yêu ma quỷ quái trong thiên hạ. Cả đời của ..."
Lục Thời ngừng một chút.
"Tiên sinh từng tính cách hợp Ngự Sử. Nhiều năm nay tư tâm cũng bản tâm. Ngoài việc đòi công bằng cho Đường gia, còn cố gắng phụ lời dạy của Tiên sinh."
"Lục Thời, đời gì hai chữ công bằng?" Hoàng đế chồm về phía , thẳng mắt Lục Thời.
"Hắn sinh ở vạch đích, còn sinh là phận con thứ. Lục Thời ngươi tuy mang họ Lục nhưng chỉ là đứa con riêng. Nói gì đến công bằng?"
Trong mắt Lục Thời dần bùng lên ngọn lửa hừng hực.
"Số phận an bài, ai thể lựa chọn xuất . Thứ duy nhất thể chọn là để sống xứng đáng với trái tim đang đập trong lồng n.g.ự.c ."
Hắn lẳng lặng vị Đế vương mặt.
Người sát phạt quyết đoán, văn võ song , bình định tứ hải, dùng nhân tài. Hoa Quốc trong tay lẽ còn thịnh thế hơn cả thời Hán Đường. m.á.u tay quá nhiều, rửa mãi sạch; oan hồn đao quá nhiều, Diêm Vương điện cũng chứa hết.
"Bệ hạ là một , nhưng là một Hoàng đế ."
Lục Thời từ từ cúi , trán chạm đất.
"Thần may mắn phò tá bệ hạ mười tám năm, thần hối hận. thần đòi công bằng cho Đường gia, mười tám năm nay cũng từng hối hận. Xin bệ hạ... ban cho thần tội c.h.ế.t!"
Cả đại điện chìm tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
...
"Bùi đại nhân, Bùi đại nhân!" Tiểu nội thị vui vẻ chạy tới, ghé tai Bùi Tiếu thì thầm: "Lão đại nhân ."
Bùi Tiếu dám tin: "Thật ?"
"Chính xác trăm phần trăm."
"Quan Thế Âm Bồ Tát của con ơi!"
Tiểu Bùi gia chợt cảm giác sống sót tai nạn, vội vàng móc hết ngân phiếu trong n.g.ự.c nhét tay tiểu nội thị.
"Ông ? Bây giờ đang ở ?"
"Chắc là về đến nhà ."
"A Di Đà Phật!" Tiểu Bùi gia chắp tay vái lạy, thầm nghĩ cuối cùng cũng êm xuôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-404-don-ta.html.]
"Khoan !" Bùi Tiếu bỗng biến sắc.
Sao việc gì?
Sao bệ hạ tha cho ông ?
Chuyện hợp lẽ thường chút nào!
Trong lúc Tiểu Bùi gia còn đang hoang mang thì Lục Thời cầm ô bước sân nhà . Lục Đại đang đợi sẵn mái hiên.
"Lão gia về. Ngài dùng cơm tắm rửa ?"
"Tắm rửa quần áo . Bảo nhà bếp hâm nóng hai bầu rượu, uống với ngươi một lát."
Lục Thời đưa ô cho : " , ngươi lấy giúp bộ trực chuyết màu lam trong rương đây, mặc bộ đó."
Tay cầm ô của Lục Đại khựng một nhịp, kịp trả lời thì Lục Thời phòng.
Tắm rửa, quần áo.
Lục Thời gương đồng, thấy cổ áo lệch bèn chỉnh cho ngay ngắn.
"Bộ đồ là nàng tặng . Nàng bảo mặc màu trẻ , nên mời tú nương giỏi nhất phủ Kim Lăng may cho đấy." Hắn xoay , dang rộng hai tay: "A Đại, ngươi xem ?"
Lục Đại gì, chỉ gật đầu.
"Ngươi , chẳng bao giờ chịu thật."
Lục Thời đưa tay chỉ sang ngắm trong gương.
"Người già , vóc dáng cũng teo tóp . Bộ năm đó mặc vặn, hôm nay mặc thấy rộng. A Đại, lát nữa ngươi khâu bớt giúp vài mũi nhé."
A Đại bất động, hốc mắt đỏ hoe.
Lục Thời tới mặt : "Nào, uống với ngươi vài chung."
"Lão gia? Xưa nay ngài luôn là dứt khoát mà."
Lục Thời vỗ vỗ vai , lắc đầu : "Đi thôi!"
A Đại theo ngoài. Lúc hạ nhân bưng rượu và thức ăn tới, Lục Thời lệnh: "Bày thêm một bộ bát đũa nữa."
"Vâng, lão gia."
Hai bộ bát đũa bày xong, hạ nhân khép cửa lui . Lục Thời kéo Lục Đại xuống bên cạnh bàn nhỏ.
Bốn đĩa thức ăn, rượu là rượu gạo.
Lục Thời uống liền ba chung, gắp vài miếng thức ăn buông đũa.
"Chủ tớ một hồi, gì để cho ngươi. Mấy thứ lưng đều cho ngươi cả đấy."
"Lão gia..." Lục Đại đau lòng gọi.
Lục Thời xua tay, ý bảo đừng gì.
"Sau khi c.h.ế.t, bệ hạ chắc chắn sẽ chôn cất ở gần hoàng lăng, cũng sẽ để mặc bộ đồ lên đường. Ngươi nhớ cởi bộ , chôn trong mộ nàng, coi như là thành cho ."
Lục Đại nhịn nữa, nước mắt trào .
"Có một , thấy tướng mạo quen, chắc hẳn ngươi cũng cảm giác giống ."
Lục Đại đột nhiên mở to mắt.
Lục Thời thở dài khẽ khàng như : "Không dễ dàng gì . A Đại, ngươi chú ý giúp đỡ một chút."
Lục Đại rưng rưng gật đầu: "Vâng."
Lục Thời lấy khăn tay lau nước mắt cho , nhét khăn tay sương phòng, nhẹ nhàng đóng cửa .
"Kết thúc , cuối cùng cũng kết thúc ."
Hắn lẩm bẩm một tiếng, tới bên chậu rửa mặt, dùng khăn sạch lau mặt rửa tay, súc miệng kỹ càng, đó lặng bên cửa sổ một hồi lâu mới thổi tắt nến, lên giường, từ từ nhắm mắt .
Chẳng trôi qua bao lâu, một bàn tay dịu dàng đặt lên trán .
Hắn mở mắt, thấy một cô nương. Nàng đôi mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa.
Nàng mỉm với : "Lục Đại Dũng, theo ?"
Hắn nắm lấy bàn tay trán , siết chặt trong lòng bàn tay.
Hắn nhiều điều , nhớ nàng, sống khổ sở. Muốn rằng hai mươi sáu năm qua, mỗi buổi sáng thức dậy mỗi đêm ngủ, đều khao khát nắm tay nàng.
"Đường Tiểu Vị... bây giờ nàng mới tới đón !"
Cuối cùng, thốt lên câu .
Vĩnh Hòa năm thứ mười bảy.
Mùng tám tháng tám.
Ngự Sử Lục Thời tiếng tăm lừng lẫy của Hoa Quốc qua đời trong giấc ngủ, hưởng thọ năm mươi lăm tuổi.