Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 401: Dự cảm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:30:45
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp sâu mắt Lục Thời.

"Vậy còn ngài?"

"Ta ư?"

"Ngài đành lòng mặc kệ nàng bạn với thanh đăng cổ phật ?"

"Lựa chọn của nàng, cũng chính là lựa chọn của ."

"Không vì ghét bỏ ?"

Lục Thời khẽ , những nếp nhăn nơi khóe mắt xô với .

"Ta và nàng sớm chiều bên bảy năm. Đến tận bây giờ, hình ảnh hiện lên trong đầu mãi mãi là dáng vẻ tủi của nàng khi vấp ngã, quật cường dậy trong một đêm nọ."

Ngày đó, nấp chuồng ngựa, thấy cô nương xinh nhường , trong thoáng chốc còn ngỡ là ánh trăng thành tinh.

Nước mắt Yến Tam Hợp trượt xuống hề báo . Chờ đến khi nàng tự nhận thì một chiếc khăn gấm nhét tay.

Ngẩng đầu lên, nàng bắt gặp một đôi mắt đen nhánh.

"Lau ." Tạ Tri Phi nhét khăn tay Yến Tam Hợp, đó Lục Thời tạ : "Lão đại nhân, nha đầu cái gì cũng , chỉ là mềm lòng quá."

"Ngươi mới mềm lòng !" Yến Tam Hợp lau nước mắt, lườm Tạ Tri Phi.

"Ta chỉ cảm thấy bọn họ khổ quá, nhiều năm đằng đẵng như mà."

"Lão đại nhân, ngài xem nàng kìa..." Tạ Tri Phi lườm đến mức bất đắc dĩ.

"Con , đừng ."

Ánh mắt Lục Thời lướt qua gương mặt hai , hiện lên một nụ : "Không riêng gì vấn đề giữa và nàng, thực về còn một nguyên nhân quan trọng hơn."

Yến Tam Hợp khịt mũi: "Ta , là do tiền thái t.ử thất bại."

"Bại bất thình lình, hề một chút dấu hiệu nào." Giọng Lục Thời dần trở nên nặng nề: "Lúc ở kinh thành, chờ đến khi tin thì bầu trời đổi khác ."

"Không liên lụy đến ngài ?"

"Ám kỳ chính là ám kỳ. Chưa đến lúc c.h.ế.t thì sẽ ai quân cờ là do ai bày ." Lục Thời : "Cũng nhờ giấu thật kỹ."

"Sau đó thì ?"

"Ta tiếp tục Ngự Sử của , nàng tiếp tục ni cô của nàng." Lục Thời ngừng , nở nụ ảm đạm: "Chỉ là từ nay về , sống c.h.ế.t cũng còn ngày gặp ."

Lời khiến Yến Tam Hợp nữa thấy bi thương.

Người ngai vàng giỏi giang đến thế, tay chân của Cẩm Y Vệ vươn dài đến ngóc ngách, kết cục của con gái Thái sư, con gái của phe cánh Thái tử, thể ?

Để cho nàng một mạng, chẳng qua là nghĩ nàng chỉ là một cô nữ, trốn cửa Phật, thể gây nên sóng gió gì mà thôi.

Còn Lục Thời lật bản án cho Đường gia, chắc chắn một Ngự Sử lưu danh sử sách, một kẻ cô độc.

Nàng bỗng nhớ tới một câu của Tuệ Như: "Một cổng chùa, cách trần thế và Phật môn."

Không đúng.

Một cổng chùa, ngăn cách hai con " bất do kỷ".

Trong cửa là đau lòng.

Ngoài cửa, cũng là đau lòng.

Tạ Tri Phi liếc sườn mặt Yến Tam Hợp, xen : "Lão đại nhân, bệ hạ... tin ngài chứ?"

"Tin ư?" Biểu cảm của Lục Thời trở nên thâm sâu khó dò. "Người ở vị trí đó sẽ tin bất cứ ai cả. Ta chẳng qua chỉ giúp lật đổ hai mà thôi."

Tạ Tri Phi : "Một là Dụ Vương, một là Hộ bộ Thượng thư Thái Tấn Đồng."

"Sau lưng Dụ Vương là kẻ trộm nước, Hoàng đế sớm g.i.ế.c nhưng kiêng kị miệng lưỡi thiên hạ. Quốc khố trống rỗng, Thái Tấn Đồng là một con heo béo, cần một thanh đao g.i.ế.c heo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-401-du-cam.html.]

Lục Thời nâng chung lên, chậm rãi nhấp một ngụm.

"Người đời đều Lục Thời cương trực công chính. ai bản tâm, giấu tư tâm. Biển quan chìm nổi, càng cao càng xa thì biến thành một thanh đao trong tay khác, một thanh đao sắc bén nhất."

Nói tới đây, chợt về phía Bùi Tiếu: "Bùi công tử, của ngươi là Quý Lăng Xuyên vì ngã ngựa?"

Bùi Tiếu hỏi đến mức trong lòng run rẩy: "Không ... bởi vì tham ô ?"

Lục Thời lắc đầu.

"Nông dân khi gánh đồ, đầu nặng thì đầu sẽ vểnh lên; đầu nặng thì đầu vểnh. Muốn gánh cho nhẹ nhàng, đỡ tốn sức thì hai bên nặng như ."

"Ý của ngài là..." Bùi Tiếu c.ắ.n môi : "Đầu chúng nặng ?"

Lục Thời đáp: "Nặng."

Bùi Tiếu: "Nặng ở chỗ nào?"

Lục Thời: "Trong lòng khác nặng thì trong lòng nông dân nhẹ ."

Bùi Tiếu á khẩu, trả lời .

"Ta địa vị ngày hôm nay dựa việc sống như một kẻ cô độc, dựa sự cương trực công chính một chính khí. Mà là mỗi ngày đều suy nghĩ xem nọ đang nghĩ gì, hy vọng kẻ nào sẽ ngã xuống tiếp theo?"

Lục Thời dùng giọng điệu cực kỳ khinh thường : "Tiên sinh c.h.ế.t? Ông cả đời dạy học trồng , luôn dạy chúng là quân t.ử khiêm tốn, dùi mài kinh sử. Kết quả cả cuộc đời ông chứng minh cho thấy: Người như sống lâu ở cái thế đạo ."

"Tiền thái t.ử vì bại? Bởi vì nghĩ nhân tính quá , đủ tàn nhẫn với , càng đủ tàn nhẫn với khác."

"Khi còn bé, Tứ thiếu gia Lục phủ hại treo ba ngày ba đêm, suýt chút nữa thì c.h.ế.t. Vài năm , chặt đứt tiền đồ của , để đời chỉ thể một thư sinh vô dụng."

Ánh mắt Lục Thời trở nên hung dữ, giống như một con sói con ăn thịt . Tựa như ông lão mới với Yến Tam Hợp "Con , đừng " chỉ là một ảo ảnh.

Bùi Tiếu cơ hồ quỳ xuống Lục Thời. Hắn rụt cổ, về phía Tạ Tri Phi.

Huynh , bây giờ lôi kéo ông về phe Thái Tôn còn kịp ? Một tàn nhẫn như , tuyệt đối thể để rơi tay Hán Vương .

Tạ Tri Phi nhận tín hiệu từ ánh mắt Bùi Tiếu. Hắn đang nghĩ tới một vấn đề mấu chốt, nhưng Yến Tam Hợp hỏi một bước.

"Sao lão đại nhân Tĩnh Trần sư thái qua đời?"

Lục Thời khó hiểu: "Sao con hỏi chuyện ?"

"Tất cả hành động của ngài đều diễn khi Tĩnh Trần mất. Có thể thấy ngài rõ về cái c.h.ế.t của bà ." Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Ngài cài ở Am Thủy Nguyệt ư? Cũng là ám kỳ giống ngài ?"

Lục Thời lắc đầu: "Con , già thường sẽ dự cảm."

Đêm đó, vẫn ngủ như thường lệ, nhưng trằn trọc mãi chợp mắt.

Rất nhiều ký ức quá khứ ùa về trong đầu, giống như đang mơ, giống như đang sống cuộc đời một nữa.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên cảm giác cả rơi hẫng xuống một cái thật mạnh, tim đập hoảng hốt. Hắn dậy định rót cho một chung , thế nhưng chung đang yên lành bỗng vỡ tan.

Trong khoảnh khắc đó, nàng .

Hắn hề thấy khổ sở, ngược còn vui cho nàng, vui vì cuối cùng nàng cũng giải thoát.

Ngày hôm , A Đại vẫn phòng như khi, vẫn xông ngải cứu cho , vẫn sân luyện công một hồi như thường lệ.

Dùng xong điểm tâm, với A Đại: "A Đại, chúng sắp bắt đầu ."

A Đại sững sờ thật lâu, đó gật đầu : "Lão gia bắt đầu, thì bắt đầu thôi."

"Ta sẽ cài ở Am Thủy Nguyệt." Lục Thời Yến Tam Hợp, mỉm . "Nếu cài , thì nhất cử nhất động, vui buồn hờn giận của nàng sẽ trở nên nôn nóng, trở nên yếu ớt. Ta cho phép biến thành như ."

Yến Tam Hợp chớp mắt ông, chợt nhận nghĩ sai .

Hắn là đau lòng, nhưng cũng là cầm đao.

Thanh đao trong tay g.i.ế.c kẻ khác, cũng mưu tính cho kế hoạch của chính . Mười tám năm ngủ đông chờ đợi, chỉ vì một khoảnh khắc rút đao cuối cùng .

---

 

Loading...