Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 40: Đại Gia
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:41
Lượt xem: 308
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp mở mắt, chằm chằm tấm màn đỉnh đầu, ngẩn ngơ một lúc lâu. Nàng đầu sang bên cạnh, thấy một nha khuôn mặt tròn trịa đang thêu thùa may vá.
"Đây là ? Ngươi là ai?"
Nha buông kim chỉ trong tay, đáp: "Hồi bẩm cô nương, nô tỳ tên là Thang Viên, nơi là Tĩnh Tư Cư."
"Ta ngủ bao lâu ?"
"Cô nương ngủ li bì trọn ba ngày ạ."
"Ba ngày ư?”
Yến Tam Hợp bật dậy, xốc chăn kiểm tra .
"Là nô tỳ giúp cô nương xiêm y đấy ạ, đồ của cô nương ướt sũng từ trong ngoài." Thang Viên xong liền ngoài, lát với một bát t.h.u.ố.c tay: "Cô nương uống t.h.u.ố.c ạ."
Yến Tam Hợp ngẩn : "Đây là t.h.u.ố.c gì?"
"Đây là t.h.u.ố.c trị phong hàn do Bùi thái y kê đơn ạ."
"Mang , uống!”
Yến Tam Hợp gạt phắt , toan bước xuống giường.
Thang Viên vội vàng đặt bát t.h.u.ố.c xuống, đưa tay ngăn .
"Tam gia dặn dặn nô tỳ chăm sóc cô nương thật . Cô nương đến t.h.u.ố.c cũng chịu uống, chẳng là khó kẻ hạ nhân chúng nô tỳ ?"
Lời của tên công t.ử bột đó mà ngươi cũng ?
Yến Tam Hợp hỏi: "Tạ Tri Phi ? Bảo tới gặp ."
"Tam gia sắp từ nha môn về ạ, để nô tỳ cho nhị môn ngóng tin."
Có thể nha môn việc? Hẳn là Lão phu nhân Tạ gia tai qua nạn khỏi .
"Không cần!”
Yến Tam Hợp quả quyết bò xuống giường.
“Tay nải của ?"
"Ở đây ạ. Xiêm y bên trong nô tỳ đều giặt sạch, phơi khô, còn ngân phiếu thì nô tỳ dám đụng ạ." Thang Viên thắt nút tay nải đưa qua.
“Cô nương nhất là chờ Tam gia về một tiếng hãy , tuy ai cũng bảo Tam gia tính tình , nhưng mà..."
"Ta cần báo cáo với .”
Yến Tam Hợp mặc xong áo khoác ngoài.
“Mấy ngày nay phiền ngươi chăm sóc !"
"Cô nương! Cô nương!"
Thang Viên cản nổi, Yến Tam Hợp sải bước thẳng khỏi sương phòng. Mưa tạnh, ánh nắng chiều rực rỡ chiếu rọi khắp sân. Nàng đưa tay che bớt ánh nắng chói chang, thầm nghĩ chuyện của Tạ gia xong, bước tiếp theo nên...
Trong đầu mới nhen nhóm suy tính thì một âm thanh quen thuộc đập tai.
"Ôi chao bà cô của ơi, ngài đang cái gì thế ?"
Tạ tổng quản la hét lao như bay về phía Yến Tam Hợp, quỳ phịch xuống đất, hai tay ôm chặt lấy chân nàng.
Yến Tam Hợp: "..." Tên béo điên ?
Tạ béo điên ? Trước khi khỏi nhà, Tam gia để lời răn đe: chỉ cần tiểu bà cô bước khỏi cửa Tạ gia nửa bước thì ngài sẽ đ.á.n.h gãy chân . Mà chỉ mỗi Tam gia, đầu còn Lão gia, Lão gia còn Lão phu nhân nữa. Nếu Lão phu nhân giữ , lỡ bà lên cơn "hồi quang phản chiếu" thì...
"Bà cô ơi!" Tạ tổng quản gào t.h.ả.m thiết.
“Ngài ơn phước thương xót cho cái già nửa đời vẫn là cẩu độc vợ. Nếu ngài mà thì cũng chẳng còn đường sống nữa !"
Yến Tam Hợp lạnh lùng: "Ngươi sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến ?"
"Sao ngài thế chứ!" Tạ tổng quản c.ắ.n môi đầy oán trách.
“Cái mạng hèn của tuy đáng giá, nhưng cô nương là lòng sắt đá, cần gì khẩu thị tâm phi như !"
Khẩu thị tâm phi cái con khỉ!
Yến Tam Hợp bắt đầu mất kiên nhẫn: "Buông !"
"Không buông!"
Tên béo c.h.ế.t tiệt ôm chân nàng còn chặt hơn cả ôm quan tài, còn buông lời đe dọa: "Ngài bản lĩnh thì cứ giẫm lên xác mà ."
lúc , tiếng hô lớn: "Đại gia về!"
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-40-dai-gia.html.]
Tạ Nhi Lập bước tới, liếc Tạ tổng quản và Thang Viên đang lố nhố đất.
"Các ngươi lui xuống ."
"Vâng!"
Chờ hai khuất, Tạ Nhi Lập thẳng vấn đề: "Yến cô nương, hãy ở Tạ phủ ."
Yến Tam Hợp hiểu: "Ta ở Tạ phủ để gì?"
Cách Tạ Nhi Lập xử lý vấn đề luôn là bày sự thật và lý lẽ.
"Bỏ qua những ân oán , chúng hãy thực tế: tình cảnh hiện tại của cô nương."
"Tình cảnh của thì ?"
"Yến gia giờ chỉ còn một cô nương. Năm nay cô nương mười bảy tuổi, lớn lớn, nhỏ nhỏ, đúng độ tuổi bàn chuyện cưới hỏi. Một nữ t.ử gả chỉ dung mạo, đức hạnh mà còn xem môn đăng hộ đối.”
Tạ Nhi Lập dừng một chút tiếp tục: "Cửa nhà họ Tạ tuy cao lắm nhưng tuyệt đối thấp. Nếu cô nương ở đây, dám cam đoan vị hôn phu tương lai của cô nương tuyệt đối hạng tầm thường."
Yến Tam Hợp cuối cùng cũng hiểu . Tạ gia đây là cảm thấy mắc nợ nàng nên tìm cách bù đắp đây mà!
"Các lo cho nhiều thật đấy."
"Chỉ hận thể lo lắng nhiều hơn nữa thôi.”
Tạ Nhi Lập thở dài.
“Không giấu gì cô nương, Yến tổ phụ báo mộng cho phụ , gọi một tiếng 'con trai'. Có thể thấy ông cụ buông bỏ hận thù , cô nương buông bỏ quá khứ ?"
Nghe đến đây, sắc mặt Yến Tam Hợp khỏi biến đổi. Tổ phụ báo mộng ư?
"Lão phu nhân và phụ bàn bạc kỹ. Nếu cô nương bằng lòng thì thể nhận , trở thành tiểu thư của Tạ gia. Còn nếu thì cứ nhận là họ hàng xa bên ngoại của Lão phu nhân, vì gia cảnh neo đơn nên tìm đến nương nhờ."
Ánh mắt Tạ Nhi Lập ánh lên vẻ thương cảm: "Dù cô nương chọn cách nào thì Tạ gia cũng sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô nương. Tương lai khi cô nương xuất giá, Tạ gia sẽ lo liệu của hồi môn chu đáo. Tiểu thư nhà họ Tạ gì thì cô nương sẽ thứ đó."
Yến Tam Hợp ngờ chuyện diễn biến như thế , theo thói quen nàng im lặng. Tạ Nhi Lập đoán tâm tư của nàng, suy nghĩ một chút :
"Bỏ qua những chuyện tục tằn đó, nếu cô nương về phủ Vân Nam thì Lão phu nhân, Lão gia bọn họ chắc chắn sẽ ngày đêm lo lắng khôn nguôi."
"Lão gia thì gì, nhưng Lão phu nhân tuổi cao như , cô nương nỡ lòng nào ?"
Không nhắc đến việc sợ nàng cô độc, nghèo túng, chỉ đến nỗi lòng canh cánh của hai già, đ.á.n.h lòng trắc ẩn, giữ thể diện cho nàng.
Yến Tam Hợp khẩy: "Tài ăn của Đại gia Tạ phủ, nếu trạng sư thì thật uổng phí nhân tài."
"Quả thực đáng tiếc thật!”
Tạ Nhi Lập ôn hòa đáp trả.
“ nếu thêm một gọi một tiếng 'ca ca' thì dù tốn chút nước bọt mặt dày mày dạn cầu xin cô nương cũng chẳng xá gì."
...
Từ Ân đường.
Tạ Lão phu nhân yên, cứ xoa xoa hai bàn tay .
"Tam Nhi, giờ vẫn tin tức gì thế? Không là con bé chịu đồng ý đấy chứ?"
"Lão tổ tông !" Tạ Tam gia vắt chéo chân lười biếng, mắt nhắm mắt mở.
“Người tin tưởng bản lĩnh của đại ca chứ. Đến con mà còn trị , huống chi là Yến Tam Hợp."
"Sao mà giống , con cái nết của xem?" Tạ Lão phu nhân quệt nước mắt.
“Nha đầu giống ông , tính tình kiêu ngạo, tự trọng cao ngất trời."
Là tính nết như ma thì ! Tạ Tri Phi thầm bổ sung một câu.
"Lỡ như thật sự giữ , đành đem cái mặt già đ.á.n.h cược một phen thôi." Lão phu nhân lẩm bẩm: "Người như bọn họ thật lòng mềm yếu, cứ cầu xin, dỗ dành một chút lẽ sẽ ."
Người ngoài cầu xin, dỗ dành thì thể , nhưng cái vị ư? Hừ! Chưa chắc nhé!
Tam gia oặt ẹo như xương, che miệng ngáp dài. Mấy ngày bận rộn chuyện trong phủ, mấy nay cuồng việc nha môn, buồn ngủ c.h.ế.t !
"Đại gia đến !"
Hai mắt Tạ Lão phu nhân sáng rực lên: "Mau! Mau mời !"
Tạ Nhi Lập bước phòng.
"Thế nào ?" Lão phu nhân đợi xuống vội hỏi.
Tạ Nhi Lập trừng mắt Lão Tam, nhưng tên chẳng thèm nhích mông, vẫn giữ nguyên cái tư thế như đống bùn nhão.
"Yến cô nương đưa mấy yêu cầu ạ."
---