Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 396: Chặn lại

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:21:28
Lượt xem: 296

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng đồ.

Lục Thời dùng khăn tẩy sạch lớp phấn trang điểm mặt, cởi bỏ bộ hí phục và bộ quần áo thường ngày.

Trình Phù Dao kiên nhẫn đợi bên cạnh, thấy xong việc liền :

"Đại nhân, xin mời theo ."

"Được."

Băng qua một con đường nhỏ tối om, tiếng ồn ào náo nhiệt của hí trường dần lùi xa phía .

Cuối con đường, Lục Đại đang đợi sẵn.

Thấy lão gia tới, Lục Đại vội tiến lên định đỡ.

Lục Thời gạt tay , chắp tay thi lễ với Trình Phù Dao:

"Mười tám năm qua, phiền Trình ban chủ ."

"Đại nhân ." Trình Phù Dao vội xua tay: "Nếu đại nhân thì Xướng Xuân Viên ngày hôm nay."

Lục Thời chậm rãi : "Núi cao sông dài, Trình , chúng từ biệt tại đây."

Trình Phù Dao tuy trong lòng dự cảm, nhưng vẫn kìm hỏi một câu: "Sau ngài còn nữa , đại nhân?"

"Sẽ ."

"Vậy... để tiễn đại nhân một đoạn."

"Không cần tiễn , đến đây là ."

Lục Thời dứt lời, Lục Đại nhíu mày, quát lớn: "Đi đây."

Trong bóng tối, từng một bước , tổng cộng sáu .

Trình Phù Dao kinh ngạc.

"Sao các ngươi tìm đến tận đây?"

"Đương nhiên là dùng trăm phương ngàn kế ." Yến Tam Hợp bước lên , dừng mặt Lục Thời: "Lục đại nhân, chúng gặp ."

Trên mặt Lục Thời hề tỏ ngạc nhiên, như thể đoán bọn họ sẽ tìm đến.

"Tìm việc gì?"

"Đến báo với Lục đại nhân một tiếng, khi tiếng trống dứt, quan tài của nàng cũng đóng ."

Lục Thời gật đầu, tỏ ý .

"Trước khi , nàng còn nhắn nhủ với một câu." Khóe miệng Yến Tam Hợp cong lên vẻ tinh quái: "Ta chuyển lời của nàng đến Lục đại nhân, và cũng mời đại nhân cùng ôn chuyện xưa."

"Yến cô nương, còn việc bận..."

"Nếu một câu của nàng đủ sức nặng, thì thêm cái nữa..."

Yến Tam Hợp cho Lục Thời cơ hội từ chối, nàng lấy hai cành hoa quế giấu lưng , đưa đến mặt .

"Đã đủ ?"

Đủ ư?

Lục Thời từ từ nhắm mắt , mùi hương hoa quế thơm ngát xộc mũi.

Đây là loài hoa thường cắm trong phòng nàng khi trở về Đường gia. Nàng bảo nàng thích hoa quế nhất, và dường như chỉ một đêm, loài hoa nở rộ khắp nơi.

thực nàng thích hoa quế.

Chẳng qua nàng mượn tên hoa để gửi gắm mong ước về một tương lai tươi sáng, đỗ đạt "chiết quế" cho mà thôi.

Vì tiền đồ của , nàng còn ngày nào cũng cắm hoa quế trong thư phòng của , khiến ông chịu nổi cảm thán: Con gái lớn giữ trong nhà nữa !

Lục Thời mở mắt, ánh mắt Yến Tam Hợp mà dừng Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu.

"Con trai của Nội các đại thần Tạ Đạo Chi, trưởng t.ử của thế gia thái y Bùi gia. Hai vị chặn đường thế sợ rước họa ?"

Tạ Tri Phi bước lên, cung kính hành lễ: "Đã dám tới đây thì chúng sợ."

Tiểu Bùi gia - từng tỏ cung kính như với cha ruột - cũng lên tiếng: "Sợ cũng vô dụng thôi, lão đại nhân ạ. Con tính tò mò, nếu bí ẩn giải đáp thì ăn ngon ngủ yên. Xin ngài ơn phước giúp cho!"

Lục Thời lặng lẽ bọn họ một hồi .

"Trình viên chủ, ở đây chỗ nào yên tĩnh để chuyện với mấy bạn trẻ ?"

"Có, mời đại nhân theo ."

"A Đại, ngươi ngoài ngõ canh chừng ."

Sắc mặt Lục Đại khẽ biến: "Lão gia?"

"Không cần lo lắng ."

Lục Thời nhận lấy hai cành hoa quế từ tay Yến Tam Hợp ném xuống đất.

"Ta chỉ là một nắm xương già, bọn họ cũng đến mức hãm hại ."

Yến Tam Hợp xuống đất, tim đập thình thịch.

Người đàn ông , rốt cuộc vẫn luôn hành xử khác thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-396-chan-lai.html.]

...

Nơi yên tĩnh mà Trình Phù Dao đến quả thực là một thủy tạ giữa hồ nước.

Bên trong bài trí cực kỳ đơn giản, chỉ vài cái ghế và một bàn .

Tạ Tri Phi quanh: "Trình viên chủ, thể cho mượn bộ ấm chén của ngài dùng một lát ?"

Trình Phù Dao chẳng thèm liếc Tạ Tri Phi lấy một cái, chỉ với Lục Thời: "Đại nhân cứ tự nhiên trò chuyện, sẽ canh gác bên ngoài."

Tạ Tri Phi ngượng ngùng, đầu tiên cảm thấy cái mặt tiền điển trai của cũng vô dụng.

lúc , Yến Tam Hợp khẽ ho một tiếng.

Chu Thanh và Hoàng Kỳ liếc tản canh gác bốn phía quanh thủy tạ.

Lý Bất Ngôn thì cầm lấy ấm, bắt đầu đun nước pha .

Sau khi bốn chén rót đầy nước nóng, nàng lập tức đóng cửa thủy tạ lẩn bóng đêm.

Trên mặt Lục Thời thoáng chút bất ngờ.

Yến Tam Hợp mỉm với : "Với phận của lão đại nhân và những điều ngài sắp tiết lộ, chúng thể cẩn trọng."

Lục Thời vén vạt áo, xuống ghế.

"Yến cô nương, cứ cẩn thận là thể chèo lái con thuyền vạn năm ."

Câu qua thì bình thường, nhưng nếu ngẫm kỹ thì...

Yến Tam Hợp kinh hãi đến nghẹn lời.

Tạ Tri Phi vội đỡ lời: "Cẩn thận vẫn hơn chứ ạ, kẻo liên lụy đến lão đại nhân..."

"Liên lụy?" Lục Thời bỗng nhiên ha hả.

Tiếng bất ngờ và lớn tiếng của khiến nhóm Yến Tam Hợp giật thon thót.

Tiểu Bùi gia cuống quýt giậm chân: "Lão đại nhân, ngài đừng to thế, coi chừng dẫn dụ sói đến bây giờ."

Lục Thời Bùi Tiếu, thản nhiên đáp: "Sói tiếng động mà đến, mà là nó ngửi thấy mùi và tự tìm đến đấy."

Ôi trời đất ơi!

Lão đại nhân của con ơi!

Ngài đừng chơi trò ú tim nữa, chúng thẳng vấn đề chính !

Tiểu Bùi gia sốt ruột đến trợn tròn mắt.

"Nói , các chuyện gì?"

Lục Thời nhắm mắt vẻ mệt mỏi. Vừa mới hát xong một vở kịch dài nên giọng khàn, già nua và trầm lắng.

Yến Tam Hợp ngàn vạn câu hỏi trong đầu nhưng chẳng bắt đầu từ .

Một lúc , nàng mới cất tiếng hỏi: "Lão đại nhân học hát kịch từ khi nào? Học với ai ?"

"Không học ai cả, xem nhiều thì tự thôi."

Yến Tam Hợp: "Đại nhân thích xem kịch."

Lục Thời mở mắt: "Nàng thích."

Câu trả lời ngắn gọn và thẳng thắn.

Yến Tam Hợp nhận thấy Lục Thời bỗng chốc trở nên cởi mở hơn hẳn.

"Cho nên, ngay từ đầu ngài tâm ma của nàng chính là ngài?"

"Chỉ thể là ."

Yến Tam Hợp: "Tại ngài khẳng định chắc chắn như ?"

Lục Thời đáp mà hỏi ngược : "Có khi mất, nàng trút bỏ ni bào, bộ thủy điền y, và đôi giày thêu thể phản chiếu ánh trăng ánh đèn ?"

Yến Tam Hợp: "Ngài đúng, hơn nữa nàng còn tô son."

"Đó đều là những thứ tặng nàng."

Lục Thời đưa tay , mân mê những vết chai sạn trong lòng bàn tay lắc đầu.

"Để mua tặng nàng những thứ , thuê ở tiệm rèn lâu, vết chai tay cũng dày lên ít."

Không đợi Yến Tam Hợp hỏi tiếp, : "Ta cũng giống như Trương Sinh trong kịch, từng là một gã thư sinh nghèo kiết xác."

Yến Tam Hợp: "Câu chuyện của Trương Sinh và Thôi Oanh Oanh trong kịch chính là câu chuyện giữa ngài và nàng ?"

Lục Thời trả lời chắc nịch: "Không ."

Yến Tam Hợp: "Nếu , tại khi ngài diễn vở kịch đó, tâm ma của nàng hóa giải?"

Ánh mắt Lục Thời hướng ngoài thủy tạ, xa xăm như đang hồi tưởng về quá khứ.

"Yến cô nương từng đến nhà Nghiêm Như Hiền xem xét ?"

Yến Tam Hợp: "Đã đến ."

Lục Thời: "Trong hậu hoa viên nhà đó một lầu kịch, cô nương để ý ?"

 

Loading...