Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 393: Biến cố
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:21:05
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian chầm chậm trôi qua, thoáng cái nàng tròn mười sáu tuổi.
Đường Chi Vị mười sáu tuổi xinh động lòng , tựa như bước từ trong tranh vẽ.
Qua mấy các quý nữ so tài cầm kỳ thi họa, nàng nổi danh là nhất tài nữ thành Tứ Cửu, tới cửa cầu hôn nối đuôi dứt.
Nàng nhất mực chịu gặp, cũng cho Đường lão gia gặp mặt ai.
Đường lão gia bất đắc dĩ, đành phao tin bên ngoài rằng giữ con gái ở nhà thêm hai năm nữa.
Năm nay hai mươi sáu tuổi, chỉ còn ba tháng nữa là tham gia kỳ thi mùa xuân.
Trong đám bà mối, cũng nhiều nhắm đến .
Hắn là học trò của Thái sư Thái tử, kỳ thi mùa xuân , tám chín phần mười sẽ một bước lên mây. Vài cao môn thế gia tầm xa trông rộng sớm để mắt đến . Hắn phiền đến mức chịu nổi, bèn dứt khoát lấy cớ "chỗ đó" thương để từ chối tất cả.
Chẳng ai nghi ngờ cái cớ là thật giả.
Đàn ông hai mươi sáu tuổi bình thường sớm cưới vợ sinh con, ai giống như , bên cạnh chẳng lấy một bóng hồng nào?
Tiên sinh khi chuyện mắng một trận té tát, bảo rằng đời gì gã đàn ông nào lấy "mệnh căn" của trò đùa? Còn hỏi rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu.
Lục Thời thật sự hỏi ngược một câu: Con gái bảo bối của nghĩ gì, ?
" thật là thương, cành cây quẹt rách, khâu mấy mũi."
Đường Kỳ Lệnh kinh ngạc hồi lâu thốt nên lời, cuối cùng vỗ vai , an ủi: "Thi xong kỳ , sẽ tìm thái y giỏi nhất chữa trị cho con."
Hai tiểu sư khi chuyện, lập tức thư về cho phụ mẫu, nhờ họ tìm kiếm danh y dân gian chuyên trị bệnh nam khoa.
Chỉ nha đầu khi tin, ánh mắt trở nên thâm trầm. Mỗi khi vô tình chạm mắt, khóe miệng nàng nhếch lên nụ lạnh lẽo.
Nụ như với : Ta sớm thấu tâm can ngươi , nhưng . Ta chỉ xem hai chúng ai gan lì hơn ai!
Lục Thời thầm khổ: Nha đầu còn bình tĩnh hơn cả hai năm .
Biến cố xảy một ngày Tết Nguyên Tiêu năm đó. Hôm đang ở trong phòng ôn thi thì gọi đến thư phòng lão gia một chuyến.
Hắn bước thư phòng, phát hiện bên cạnh một lạ mặt.
Người nọ thấy liền thở dài thườn thượt, đó mới chậm rãi mở lời.
Lục Thời xong mà mặt chút biểu cảm, đầu óc trống rỗng. Mãi đến khi hồn thì nọ rời từ lúc nào.
Cánh cửa thư phòng "cạch" một tiếng đóng . Lúc , mới cảm thấy lồng n.g.ự.c đau nhói.
Người phụ nữ đó ngoại tình, dìm lồng heo đến c.h.ế.t.
Còn Lễ bộ tước bỏ tư cách tham gia kỳ thi mùa xuân.
Tiên sinh rót cho chén nóng: "Con trai, về chuyện con, về Lục gia, con gì với ?"
"Con..." Vừa mở miệng, Lục Thời phát hiện đến thở của cũng run rẩy. Những ngày tháng dùi mài kinh sử quên ăn quên ngủ khiến miệng nổi đầy nhiệt, đau rát vô cùng.
Hắn thẫn thờ lắc đầu.
Đường Kỳ Lệnh gặng hỏi thêm, lẳng lặng lấy từ trong ngăn kéo mấy tấm ngân phiếu.
"Những chuyện khác cứ gác một bên, con cầm lấy về quê xem . Mấy năm nay con bao giờ nhắc tới Lục gia, ngày lễ ngày tết cũng về thăm, con , cũng tiện hỏi. Thời buổi , trong lòng ai mà chẳng nỗi niềm riêng."
Lục Thời cầm lấy xấp ngân phiếu, quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh.
Tiên sinh bước tới mặt , đưa tay đỡ dậy.
"Con thánh thần, thể việc gì cũng đúng. Con lúc sai, cũng lúc lầm lỡ. Bà cho con sinh mệnh , con cũng hãy thử tha thứ cho bà xem . Tha thứ vì đạo hiếu, mà là vì buông tha cho chính bản con. Con trai ..."
Đường Kỳ Lệnh vỗ vỗ vai , giọng đầy xót xa: "Con tự buông tha cho chính , hiểu ?"
...
Lục Thời thầm nghĩ, buông tha cho chính , nhưng ai sẽ buông tha cho đây?
Từ chuồng ngựa về đến viện của , tổng cộng chín trăm năm mươi hai bước. Mỗi buổi tối, dù mưa to gió lớn, đều đếm đủ chín trăm năm mươi hai bước chân một cách nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-393-bien-co.html.]
Chưa từng gián đoạn dù chỉ một ngày.
Hắn tự nhủ với lòng, cha chẳng là gì cả, xuất phát điểm muộn cũng chẳng , kém thông minh hơn khác cũng hề gì. Chỉ cần dốc hết tâm sức, kiên trì bền bỉ, một ngày nào đó sẽ bước con đường ngập tràn ánh nắng.
tại ?
Tại khi mới gượng dậy , ông trời dìm xuống bùn đen, còn nhẫn tâm giẫm đạp lên một nữa?
Là vĩnh viễn thể ngóc đầu lên ?
Chẳng lẽ chỉ là một đứa con hoang, sinh để cho đời khinh rẻ thôi ư?
Trên đường phi ngựa từ kinh thành về phủ Kim Lăng, Lục Thời kìm những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Gió bấc rít gào, nếm trải nỗi đau như d.a.o cứa xương tủy. Nỗi đau nếu gọi tên thì chính là... tuyệt vọng!
...
Nửa tháng , Lục Thời về tới huyện Lục Hợp, phủ Kim Lăng.
Mười năm xa cách nay trở Lục gia, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Giữa muôn vàn ánh mắt soi mói, bước sân . Thi thể phụ nữ đang đặt ngay tại gian chính đường.
Lục Thời lật tấm vải che mặt lên , đó với đàn ông mà gọi là cha: "Ta sẽ túc trực bên linh cữu bà ba ngày, ba ngày đưa tang."
"Chuyện ..."
"Không chôn phần mộ tổ tiên Lục gia."
Người đàn ông gật đầu, thở dài: "Chi phí tang lễ..."
Lục Thời lạnh lùng ngắt lời: "Ta trả tiền, ông cần lo."
Người đàn ông phất tay áo bỏ .
Lục Thời đóng cửa viện , nhóm bếp lò đun nước, lấy chậu gỗ nhúng khăn mặt, tìm một đôi giày tất sạch sẽ từ trong rương.
Làm xong tất cả những việc , đến mỏ đá.
Tuy mười năm trôi qua, nhưng nơi đó vẫn còn vài bạn cũ của . Hắn nhất định hỏi cho lẽ, phụ nữ đáng c.h.ế.t , và kẻ nào hãm hại bà ?
Quả thật là ngoại tình.
Quả thật cùng gian phu bàn tính chuyện cướp đoạt gia sản Lục gia.
Quả thật khi Lục gia phát hiện, hai vì giữ mạng sống mà chạy tới nha môn đ.á.n.h trống kêu oan, thậm chí còn lôi cả tên Lục Thời bia đỡ đạn.
kẻ thật sự đáng c.h.ế.t là phụ nữ , mà là gã thợ đá tên A Phong.
Chính thấy bà vẫn còn nhan sắc mặn mà, trong tay rủng rỉnh tiền bạc nên mới bày mưu tính kế dàn cảnh gặp gỡ tình cờ, dùng những lời đường mật để dụ dỗ bà.
Vụ cướp đoạt gia sản Lục gia cũng là chủ ý của gã đàn ông đó.
Sau khi sự việc bại lộ, cũng chính là kẻ chạy tới nha môn cầu cứu tiên.
Bởi vì chỉ như mới giữ mạng sống. Còn phụ nữ sống c.h.ế.t, đứa con trong bụng bà sống c.h.ế.t, chẳng hề bận tâm.
Lục Thời còn một tin tức từ bạn bè, rằng trở thành Thất gia danh chính ngôn thuận của Lục phủ, tên ghi gia phả.
Sau khi tạ ơn bạn hữu, Lục Thời về phủ tìm ngay tộc trưởng Lục gia, yêu cầu xóa tên khỏi gia phả. Hắn cũng thẳng thắn thừa nhận thể tham gia khoa cử nữa, và Đường Kỳ Lệnh trục xuất khỏi sư môn.
Tộc trưởng Lục gia xong chút do dự, lập tức triệu tập tộc nhân mở từ đường, vung bút gạch tên Lục Thời khỏi gia phả.
Ba ngày , lễ đưa tang diễn .
Lục Thời chẳng thèm dùng đến quan tài, cứ thế trực tiếp khiêng t.h.i t.h.ể phụ nữ khỏi nhà họ Lục.
Không ai ngăn cản , và cũng chẳng ai đến đưa tiễn bà.
Người đàn ông mà gọi một tiếng cha , khi tin trục xuất khỏi sư môn, nhổ một bãi nước bọt xuống đất và mắng một câu: "Đồ tạp chủng."
---