Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 39: Phụ Thân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:40
Lượt xem: 303

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Ân đường.

Bên trong gian phòng yên tĩnh.

Tạ Đạo Chi kể chuyện tâm ma của Yến Hành cho Lão phu nhân . Lão phu nhân xong thì như mưa, lâu cũng thốt nên lời.

Tạ Đạo Chi ôm n.g.ự.c trái đang đau âm ỉ, : "Mẫu , con giữ đứa bé ."

Mắt Lão phu nhân sáng lên.

"Chỉ là để giữ thì chúng còn nghĩ cách."

"Dù là cách gì nữa," Lão phu nhân lau nước mắt , "chúng nợ quá nhiều , trả mấy đời cũng hết !"

"Tổ mẫu, phụ .”

Tạ Nhi Lập thấy sắc mặt hai vị bề đều bèn bình tĩnh khuyên: "Việc thể nóng vội , chúng cần bàn bạc kỹ hơn."

Tâm trạng căng thẳng mấy ngày nay trút bỏ, Tạ Đạo Chi mệt mỏi với con trai: "Con ở với Tổ mẫu, về phòng nghỉ ngơi một lát."

"Để con tiễn phụ ."

"Không cần ."

Tạ Đạo Chi chân nam đá chân chiêu trở về thư phòng. Ông thẫn thờ ghế thái sư, nghĩ đến nửa đời đầy bi kịch của Yến Hành, nghĩ đến tâm ma dai dẳng của , trong lòng thương cảm bất lực.

Cơn buồn ngủ ập tới, ông chẳng còn chút sức lực nào để dậy leo lên giường, bèn gục xuống bàn .

Kỳ lạ , thể ông bỗng nhiên nhẹ bẫng bay lên.

Ông bay tới một ngôi viện nọ. Những gian phòng trong viện đều tối đen, duy chỉ sương phòng của ông là còn ánh sáng hắt , bên trong vọng tiếng chuyện.

"Bên ngoài nổi gió , con ngủ sớm ."

"Nương, ngủ , con luyện chữ thêm lát nữa."

"Chữ của con, thầy dạy đều khen mà."

" ông khen."

"Cả ngày cứ 'ông ', 'ông ', gọi một tiếng 'phụ ' khó khăn đến thế ?"

"Nương!"

"Được, , , nữa."

Thiếu phụ trẻ tuổi bước khỏi phòng, dừng chân giữa sân buông tiếng thở dài thườn thượt. Tạ Đạo Chi lơ lửng giữa trung, đôi mắt kinh ngạc trợn tròn.

Thế mà là mẫu . Vậy trong phòng ... là ?

Đó là Tạ Đạo Chi năm tám tuổi.

Tiểu Đạo Chi xoa xoa cổ tay mỏi nhừ tiếp tục cầm bút lên.

Cạch!

Cửa sổ gió thổi bung , giấy bàn bay tứ tung. Cậu bé vội vàng dậy đóng cửa sổ. Vừa ngước mắt lên thấy một đàn ông đạp lên màn đêm mờ mịt bước tới.

Người nọ chậm rãi đến gần. Y phục thanh lịch, đôi mắt sâu thấy đáy. Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Đạo Chi xoắn vì căng thẳng, nên đặt cho .

"Đang chữ ?"

"Vâng!"

"Đưa xem nào."

Cậu bé hoảng hốt chạy tới bàn sách, chọn một tờ nhất.

"Cái nào cũng ." Người đàn ông .

Tiểu Đạo Chi dám chậm trễ, rút đại một tờ đưa qua. Cậu càng dám ngẩng đầu lên, chỉ dám liếc mắt lén sắc mặt nọ.

Người nọ nhướng mày. Xong ! Tiểu Đạo Chi thầm nghĩ, mắng nữa .

"Ta... sẽ ." Cậu cúi gằm mặt xuống.

"Viết khá lắm."

"Hả?"

"Viết khá. Hơn nữa mấy nét bút khí phách."

Niềm vui sướng tột cùng vỡ òa trong lòng, Tiểu Đạo Chi khịt mũi, nước mắt bất giác rơi xuống.

"Khóc gì thế?" Người đàn ông hỏi.

"Chưa bao giờ khen con cả, đây là đầu tiên."

Người nọ rút khăn tay đưa cho : "Để ý chuyện đó đến thế ?"

"Con..." Tiểu Đạo Chi nhận lấy khăn, mặt đỏ bừng, cảm giác nhè thế thật trẻ con.

mà, thật sự để ý.

Cậu lấy hết dũng khí : "Con cố gắng và chăm chỉ như , chỉ vì để thấy, ... khen con một câu thôi."

Người nọ quát lớn: "Nông cạn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-39-phu-than.html.]

"Nông cạn chỗ nào chứ?" Tiểu Đạo Chi cảm thấy quá oan uổng: "Người còn giỏi hơn cả thầy giáo. Thầy giáo khen tính, khen mới tính."

"Ta khen cũng tính. Còn giỏi hơn cả nữa."

"Còn ai giỏi hơn nữa chứ? Con tin!"

Người nọ nhẹ nhàng lắc đầu.

"Trời đất rộng lớn bao la, nếu chỉ trong một tấc vuông thì cũng chỉ thấy những chuyện trong một tấc vuông mà thôi. Con về phía ."

Nghe đến đó, Tạ Đạo Chi đang lơ lửng giữa trung nhịn nữa, gào lớn: "Vì lý do đuổi con và mẫu ?"

Câu hỏi thốt , một lực hút cực mạnh kéo tuột Tạ Đạo Chi xuống. Không kịp phát bất cứ âm thanh nào, linh hồn ông nhập xác của Tiểu Đạo Chi.

Sau đó, ông kinh ngạc phát hiện thể đang lớn lên với tốc độ chóng mặt, chỉ trong nháy mắt trở thành dáng vẻ của tuổi bốn mươi tám. Bộ xiêm y giặt đến bạc màu biến thành bộ quan bào uy phong lẫm liệt.

Ánh mắt đàn ông vẫn hề đổi, ông chỉ khẽ thở dài: "Con xem, con bây giờ chẳng tiền đồ ..."

"Con...”

Tạ Đạo Chi cứng họng.

Đến gần hơn, ông mới rõ khuôn mặt nọ hằn sâu những nếp nhăn tựa vỏ cây già cỗi. Duy chỉ đôi mắt vẫn rạng rỡ, chút vẩn đục, toát lên vẻ ngạo khí bẩm sinh.

"Thực cũng sẽ sinh tâm ma. Con luôn khác nhưng chẳng thể thấu chính ." Người nọ khẽ than: "Vẫn là do quá tham lam!"

"Không , là con và nương xứng với ."

"Những chuyện đó còn quan trọng nữa ."

"Quan trọng chứ!”

Tạ Đạo Chi thầm hét lên trong lòng: Đối với con, điều đó quan trọng.

"Người là một ."

"Ta là kẻ khiến gia đình lụn bại."

"Không !”

Tạ Đạo Chi chua xót phủ nhận.

"Người là một trong sạch. Thế gian dơ bẩn dung chứa sự trong sạch . Đó của , mà là của thế gian , là của những kẻ như chúng ."

Ánh mắt nọ dừng thật lâu khuôn mặt ông. Tạ Đạo Chi đầu tiên cả gan thẳng mắt ông, hốc mắt ướt đẫm.

"Đừng tự trách nữa. Sự tồn tại của  giúp chúng con nhận lương tâm của bẩn thỉu đến nhường nào, đen tối và xa đến nhường nào."

Người nọ xong, thần sắc vui cũng chẳng buồn, hờ hững như đang câu chuyện của một ai khác.

"Không con đang cố lấy lòng , con thật lòng nghĩ như ."

"Ta ."

Người nọ lưng , ánh mắt hướng về một nơi xa xăm vô định.

"Thế sự như giấc mộng lớn, đời mấy độ thu sang. 'Người ' là danh xưng tàn nhẫn nhất đời ."

Tạ Đạo Chi chợt hổ đỏ mặt tía tai. Lời giống như bộ quan phục đang khoác ông, là cái từ cao xuống, là sự hời hợt từng .

Đang lúc bối rối thì nọ đột nhiên xoay .

Mặt đối mặt. Mắt đối mắt.

Đêm tối đen như mực. Ánh nến leo lét nhảy múa trong gió.

"Ở thế gian , một kẻ phàm tục vẫn hơn." Giọng ông chậm rãi, mang theo chút bi thương: "Chỉ là kẻ phàm tục cũng nỗi khổ của kẻ phàm tục."

Người nọ từ từ vươn tay, đặt lên đầu ông, xoa nhẹ.

"Con trai , con hãy cố gắng nhé!"

Một tiếng "con trai" khiến trái tim vốn đang ngập tràn áy náy của Tạ Đạo Chi vỡ vụn. Nước mắt ông như đê vỡ, tuôn trào kìm nén .

"Phụ ..."

Tạ Đạo Chi hét to một tiếng, bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Qua làn nước mắt nhạt nhòa, ông thấy khuôn mặt lo lắng của Lão Tam đang ghé sát gần.

"Phụ , ..."

"Sao gì thế?"

Tạ Đạo Chi nhắm mắt . Hơi ấm từ bàn tay nọ xoa đỉnh đầu dường như vẫn còn đó, lan tỏa theo tứ chi bách hải sưởi ấm lồng n.g.ự.c ông.

Đó là ấm mà ông khao khát suốt bốn mươi năm ròng. Đó là tình mà ông mòn mỏi đợi chờ suốt bốn mươi năm.

Cuối cùng ông cũng . cũng sẽ vĩnh viễn bao giờ nữa.

Hai hàng nước mắt của Tạ Đạo Chi lặng lẽ lăn dài.

"Tam Nhi , cha... còn cha nữa !"

---

 

Loading...