Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 381: Thiếu niên
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:53
Lượt xem: 262
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời đông giá rét, chỉ mặc một manh áo mỏng, ăn uống treo lơ lửng xà nhà suốt ba ngày ba đêm, lưng còn mang vết thương. Theo lẽ thường, chẳng mấy đứa trẻ sáu tuổi nào thể sống sót qua nổi.
Lục Thời sống sót.
Người Lục gia ai nấy đều kháo rằng, thằng nhãi ranh e là ác quỷ đầu thai, mạng lớn.
Chỉ chính mới , chật vật giành giật sự sống như thế nào, liệt giường dưỡng thương suốt ba tháng ròng rã.
Viên thị từ một ả kỹ nữ bỗng chốc hóa thành một hiền.
Nàng mời lang trung về khám bệnh, sai bảo hạ nhân sắc thuốc, mua cho đủ thứ sơn hào hải vị. Quan trọng nhất là, ban đêm còn thấy bóng dáng gã đàn ông nào lui tới nữa.
Lục Thời thầm nghĩ: Chẳng lẽ kỹ nữ cũng lương ?
Đáng tiếc , qua tháng thứ ba, khi bắt đầu thấy vui vẻ một chút thì Viên thị chứng nào tật nấy.
Lục Thời chẳng bận tâm, dù ba tháng thì cũng vẫn là .
Hơn nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t nàng, bởi vì trong sách dạy: "Hương Cửu Linh, năng ôn tịch" (1). Sách cũng : "Bách thiện hiếu vi tiên" (2).
(1) Xưa tên Hương, chín tuổi ủ ấm chiếu chăn cho cha.
(2) Trăm nết thiện, chữ hiếu đầu.
Lời thánh hiền trong sách hẳn là sai. Chỉ cần đàn bà đ.á.n.h mắng , ban đêm đừng rên rỉ quá to, chịu mua sách cho , thì cũng thể mắt nhắm mắt mở mà tận hiếu với bà .
Trong tiểu viện, hai con nay từng hòa hợp. Người đàn bà ở sương phòng phía đông, ở sương phòng phía tây, nước sông phạm nước giếng.
Người Lục gia cũng chẳng mấy ai dám bắt nạt . Hễ thấy là bọn họ đều tránh xa, cứ như thể là hung thần ôn dịch .
Coi là ôn thần cũng , đừng ai để ý tới , cũng chẳng buồn để ý tới ai. Như sẽ khối thời gian để chuyện của riêng .
Chuyện Lục Thời chỉ một: Rèn luyện thể cho thật .
Cú đ.ấ.m của Tứ thiếu gia hôm khiến đau thấu tim gan. Hắn nghĩ, thể cứ mãi động chịu đòn như , nhất định đ.á.n.h trả.
Hắn nghĩ một cách , đó là đến mỏ đá, cùng đám trai tráng khiêng đá để rèn luyện gân cốt.
Người đàn bà chuyện, vác chày gỗ đuổi đ.á.n.h khắp nơi.
Hắn chạy thục mạng sân, thấy xa xa một cây hồng, liền thoăn thoắt trèo lên, định bụng trốn đó tính .
Nào ngờ đàn bà tìm thấy thì Tứ thiếu gia tìm .
là oan gia ngõ hẹp.
Tứ thiếu gia gọi mấy tên hạ nhân tới, thi ném đá .
Hắn nhất quyết sợ, trong lòng vẫn tâm niệm câu cũ: "Chỉ cần ném c.h.ế.t , một ngày nào đó sẽ ném c.h.ế.t ngươi."
"Rầm!"
Một hòn đá nện trúng tay . Hắn đau điếng buông tay, cả trượt dài xuống.
Bỗng nhiên, một cơn đau buốt óc truyền từ hạ bộ lên, hét lên một tiếng "đau c.h.ế.t mất" ngã phịch xuống đất.
Khi tỉnh , thấy giường, phần quấn băng dày cộm.
Người đàn bà với ánh mắt phức tạp, như đang một kẻ c.h.ế.t.
Mãi nhiều ngày , qua lời xì xào của đám hạ nhân, mới lẽ thành thái giám... Cành cây nhọn hoắt đ.â.m thương chỗ đó, lang trung chật vật lắm mới khâu .
Lục Thời sáu tuổi ý thức chuyện đó nghiêm trọng đến mức nào. Hắn chỉ lo lắng liệu Tứ thiếu gia nhân lúc dưỡng thương mà lén lút trốn mất .
Lại liệt giường thêm ba tháng.
Ba tháng , đàn bà ném trở mỏ đá, lạnh lùng lưng bỏ .
Cứ như , dành nửa ngày lăn lộn với đám trai tráng, nửa ngày còn dùi mài kinh sử. Cuộc sống trôi qua vô cùng phong phú.
Mỗi đêm giường, chỉ cần nhắm mắt là ngủ ngon lành, tiếng ngáy vang đều đều.
Về phần Tứ thiếu gia, ngay trong ngày xảy chuyện, gã gã tống khứ đến phủ Kim Lăng, hiện đang dùi mài kinh sử ở Phu T.ử Miếu trong Quốc T.ử Giám.
Hắn vội.
Quân t.ử báo thù mười năm muộn, món nợ cứ ghi tạc trong lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-381-thieu-nien.html.]
Thấm thoắt sáu năm trôi qua.
Năm mười hai tuổi lẻ một tháng, Lục Thời đột nhiên nảy sinh ý định trường tư thục để học hành.
Thực chẳng ham hố gì chuyện học, chỉ so tài cao thấp với khác, xem kiến thức tự học đến , tiện thể đ.á.n.h vài trận xem thể chấp mấy .
Hắn đem suy nghĩ với đàn bà . Bà chẳng chẳng rằng, thẳng đến thư phòng của Lục gia chủ.
Sở dĩ bà quan tâm như , quả thật là do lời thầy bói phán. gã thầy bói đó chính là Lục Thời bỏ tiền thuê từ bên ngoài về.
Mấy lời vàng ngọc về đại phú đại quý , tất nhiên cũng đều là do bịa đặt .
Mười hai tuổi đầu, học cách tính toán kỹ càng mới hành động.
Mới bước chân tư thục, Lục Thời cảm thấy thứ đều mới mẻ, dù giờ tự học, từng dạy dỗ bài bản bao giờ.
chỉ một năm , càng lúc càng thấy chán nản việc học.
Tiên sinh dạy dỗ cái ch.ó má gì chứ, văn chương còn chẳng bằng .
Đám thư sinh thì ai nấy đều dốt đặc cán mai, một chấp hết cả đám cũng dư sức.
Thế là ngày nào cũng trốn học ngoài chơi.
Huyện Lục Hợp chỉ là nơi nhỏ bé, gan lớn, một dám bắt thuyền thẳng tới phủ Kim Lăng.
Mối thù năm xưa, vẫn báo!
"Mười dặm Tần Hoài sinh xuân mộng, sáu triều yên nguyệt hội Kim Lăng", nơi đó thơ mộng bao nhiêu.
Hắn lê la khắp các quán , thầy kể chuyện thao thao bất tuyệt những sự tích kỳ lạ.
Hắn du thuyền, ngắm kỹ nữ gảy tỳ bà, hát những khúc ca Giang Nam ngọt ngào.
Hắn chễm chệ cổng Quốc T.ử Giám phủ Kim Lăng, đám thư sinh ba hoa khoác lác, mặt mày hớn hở...
Hắn cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, thầm nghĩ sớm muộn gì cũng sống cuộc sống như thế !
Tứ thiếu gia học ở Quốc T.ử Giám, đồn là học hành chẳng , con rùa rụt đầu cứ ngủ gục hết đến khác.
Lục Thời lúc chán cảnh đ.ấ.m đá túi bụi, bèn trực tiếp một bức thư gửi cho ở thư viện, lời lẽ đanh thép chỉ trích việc kẻ sách dan díu với đàn ông là hành vi đồi phong bại tục, nếu thư viện xử lý nghiêm thì chính là ngược đạo đức Khổng Mạnh.
Hai ngày , Tứ thiếu gia lủi thủi về Lục gia với bộ dạng xám xịt. Về phần chuyện đó , chẳng buồn hỏi thăm.
Lục Thời lang thang ở phủ Kim Lăng ròng rã sáu ngày trời, cuối cùng đưa một quyết định kinh thiên động địa: Hắn đến kinh thành.
Trong quán , thầy kể chuyện nhắc đến những giai thoại thú vị chốn kinh kỳ cao sang.
Trên du thuyền, khách khứa từ kinh thành tới giọng quan thoại tròn vành rõ chữ.
Trước cổng Quốc T.ử Giám, đám thư sinh đang bàn tán xôn xao về Quốc T.ử Giám ở kinh thành.
Kinh thành, nơi chân thiên tử, nơi bá quan văn võ hội tụ, nhà cửa san sát, đó là miền đất hứa mà sĩ tử, quan trong thiên hạ đều hướng về.
Quyết định nảy khi Lục Thời mười bốn tuổi lẻ ba tháng.
Sau đó, dành trọn hai năm để chuẩn cho chuyến đến kinh thành.
Hai năm .
Hắn mang theo một trăm năm mươi lượng bạc tiền riêng, theo lời dạy "Bách thiện hiếu vi tiên" trong sách, rõ dự định của với đàn bà .
Hắn còn lòng hỏi thêm một câu: "Bà cùng ?"
Người đàn bà sững sờ trong giây lát, lao sân vớ lấy cái chày gỗ xông , đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Vừa đ.á.n.h bà c.h.ử.i rủa, cái miệng tô son đỏ chót phun những lời cay độc.
Đánh mệt, c.h.ử.i mệt, bà bệt xuống đất, đ.ấ.m n.g.ự.c gào t.h.ả.m thiết, cứ như thể bà là đau khổ nhất thế gian .
là quá khốn nạn.
Hắn lồm cồm bò dậy, phun một ngụm máu, lẳng lặng về phòng. Đêm khuya tỉnh giấc, phát hiện đàn bà đang trố mắt ếch bên giường , trông chẳng khác nào một con nữ quỷ.
Không, giống một con sâu rượu thì đúng hơn, bà nồng nặc mùi men.
---