Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 372: Tà tính
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:44
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao chuyện như chứ?" Lý Bất Ngôn xong liền cảm thán: "Thật thể tưởng tượng nổi."
Quả thật là thể tưởng tượng nổi.
Yến Tam Hợp vẫn cực kỳ tỉnh táo: "Một như Viên thị, vì Lục gia dứt khoát đuổi cho ?"
Lý Bất Ngôn gật gù: " đấy, giữ trong nhà để chờ ăn tết chắc!"
Hàn Hú lắc đầu, tỏ vẻ rõ nguyên do.
Chuyện xảy khác thường tất uẩn khúc.
Yến Tam Hợp : "Hàn Bảo chủ, ngươi tiếp ."
"Lục Thời ở trong tộc Lục thị mặc dù hàng thứ bảy, nhưng chẳng ai thật sự coi là thiếu gia, đều mắng là đồ con hoang. Nghe Lục Thời từ nhỏ giống với những đứa trẻ khác."
Yến Tam Hợp hỏi: "Không giống ở chỗ nào?"
Hàn Hú đáp: "Người đứa nhỏ mang tà tính, đầy gai nhọn, hệt như một con sói hoang ."
Yến Tam Hợp: "Nghĩa là ?"
"Người nhà họ Lục tuy rằng chia nhà, nhưng vẫn sống chung trong một khu trạch viện lớn. Lục Thời mang tiếng con hoang nên từ nhỏ ức hiếp. Những đứa trẻ khác bắt nạt thì sẽ lóc chạy về tìm , nhưng thì . Hắn chỉ hai loại phản ứng."
"Hai loại nào?"
"Hoặc là rên một tiếng mặc cho đ.á.n.h đập, dù đè đầu cưỡi cổ vẫn nhịn ; hoặc là sẽ đ.á.n.h kẻ đó đến c.h.ế.t."
Hàn Hú tiếp: "Nghe tứ gia của Lục gia suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t ."
"Hoặc là nhẫn nhục, hoặc là tàn nhẫn!" Lý Bất Ngôn vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "Tên nhóc từ nhỏ là một nhân vật ghê gớm ."
"Ngoại trừ tà tính, Lục Thời còn một điểm khác ." Hàn Hú kể: "Đứa trẻ khác ba tuổi còn thò lò mũi xanh, mặc quần thủng đ.í.t chơi bùn, thì ba tuổi bắt đầu sách chữ. Không ai dạy, tự học lỏm."
"Mới ba tuổi mà thế thì bà đây tức c.h.ế.t mất." Lý Bất Ngôn lầm bầm: "Thần đồng đúng là thứ khiến ghen tị mà."
Hàn Hú liếc nàng một cái: "Hôm nay Lý cô nương vẻ nhiều nhỉ?"
Lý Bất Ngôn lườm : "Không chêm , thì cái giọng đều đều chút gợn sóng của Hàn bảo chủ dễ khiến ngủ gật lắm đấy."
Hàn Hú xong cũng giận, tiếp: "Có sách thì thể nháo, đến cơm cũng chẳng màng ăn; nhưng nếu sách, thể gào thét với ngươi suốt ba ngày ba đêm."
"Viên thị sợ đứa con trai , nên trăm phương ngàn kế tìm sách từ bên ngoài về. Đợi Lục Thời lớn lên mười ba mười bốn tuổi, bà tìm cách đưa trường tư thục của Lục thị sách."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Một đứa con riêng lai lịch rõ ràng, theo lý thì tư cách tư thục của gia tộc."
"Nghe là nương đến chỗ tộc trưởng loạn. Bà và tộc trưởng từng ngủ với vài , tộc trưởng mấy nốt ruồi, nương đều nắm rõ trong lòng bàn tay."
Hàn Hú : "Tộc trưởng sợ chuyện vỡ lở nên đành gật đầu đồng ý."
Lý Bất Ngôn chép miệng: "Nói như thì Viên thị cũng xa trông rộng đấy chứ."
"Cũng hẳn. Nghe việc bà đưa con trai đến tư thục là do lời một thầy bói." Hàn Hú giải thích: "Thầy bói phán con trai bà tương lai là một đại nhân vật khó lường, thể để cho bà hưởng vinh hoa phú quý vô tận."
"Thầy bói nào mà phán chuẩn thế!"
"Sao? Lý cô nương cũng tìm bói ?"
Lý Bất Ngôn nhún vai: "Không xem cho , mà là xem cho Hàn Bảo chủ đây , xem khi nào ngài mới cưới vợ, sinh một tên nhóc mập mạp để nối dõi tông đường."
Đồng t.ử Hàn Hú co : "Lý Bất Ngôn?"
Lý Bất Ngôn híp mắt: "Ta ở đây, nào?"
"Hai ngoài đ.á.n.h một trận ?" Yến Tam Hợp trầm mặt xuống: "Bất Ngôn, bây giờ đùa như thích hợp ?"
"Ta đang đau lòng cho ." Lý Bất Ngôn sắc mặt Yến Tam Hợp, tự tìm bậc thang cho leo xuống: "Thôi , quả thật thích hợp, câm miệng là chứ gì."
Hàn Hú nàng với vẻ kinh ngạc, trong đáy mắt thoáng hiện lên ý .
"Vừa trường tư thục, sự thông minh của Lục Thời lập tức bộc lộ. Đến cả thầy giáo cũng đứa trẻ nếu bồi dưỡng t.ử tế thì tương lai chắc chắn đỗ tiến sĩ. Lục gia thể bồi dưỡng , g.i.ế.c c.h.ế.t là may mắn lắm ."
Ngón tay Yến Tam Hợp xoa nhẹ quanh miệng chén : "Sau đó thì ?"
"Sau đó Lục Thời bỏ kinh thành."
"Đi lúc mấy tuổi?"
"Nghe là mười sáu."
"Vậy cũng chỉ học ở tư thục hai ba năm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-372-ta-tinh.html.]
"Hẳn là ."
"Ai đưa ?"
"Không ai đưa cả. Hắn trộm tiền riêng của nương tự trốn . Việc khiến nương tức điên, bà c.h.ử.i đổng suốt ba ngày ba đêm, suýt nữa thì mắng đến tắt thở."
Lời khiến Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn mà nổi da gà.
Không thể , Lục Thời đúng là một kẻ tàn nhẫn!
Hàn Hú tiếp tục: "Lục Thời kinh thành thì bặt vô âm tín, mãi cho đến khi xảy chuyện nương ngoại tình."
Yến Tam Hợp thầm động tâm tư: "Chuyện nương ngoại tình là thật ?"
"Là thật, tư thông với một gã hậu sinh trẻ tuổi nghề nhặt đá ở Lục gia."
"Hậu sinh trẻ tuổi?"
"Không sai, gã đó mới mười tám. Hai quen một thời gian, còn bàn tính tìm cơ hội cuỗm một khoản bạc của Lục gia bỏ trốn."
Hàn Hú : "Nhà họ Lục vốn định lớn chuyện, nhưng bà trộm tiền của gia tộc nên mới tố cáo lên nha môn."
Yến Tam Hợp: "Kết cục của Viên thị thế nào?"
Hàn Hú: "Bị dìm lồng heo thả trôi sông."
Yến Tam Hợp: "Còn đứa con trong bụng bà ?"
Hàn Hú: "Vẫn còn ở trong bụng."
"Một xác hai mạng?" Yến Tam Hợp rùng : "Vậy còn gã hậu sinh ?"
"Bị đ.á.n.h gãy hai chân, đó cũng lưu lạc phương nào. ..." Hàn Hú khẽ lắc đầu nhớ .
"Trước khi Viên thị c.h.ế.t đuối, bà còn gào lên bảo Lục gia cứ đợi đấy, con trai bà tương lai quan lớn chắc chắn sẽ báo thù cho bà ; còn đời bà ngủ với nhiều đàn ông như , cũng coi như sống đủ vốn !"
Yến Tam Hợp mà nín thở.
Nói thật, khi Đường Kiến Khê kể chuyện Lục Thời bắt gian, ảnh hưởng đến đường khoa cử của , trong đầu cô nảy nhiều giả thuyết.
Có do thê t.ử Lục gia gài bẫy ?
Có do ghen tị với đứa con thứ xuất chúng?
Mẹ ruột Lục Thời oan uổng ?
Kết quả, tất cả đều .
Một phụ nữ, vì thể trơ trẽn đến mức độ ?
Theo lý thì nên mới chứ!
Lúc Yến Tam Hợp đang chìm suy tư thì tia nắng cuối cùng của ngày thu cũng tắt hẳn. Lý Bất Ngôn dậy thắp đèn, thuận tay đổi lạnh thành nóng.
Ọt ọt!
Ọt ọt!
Lý Bất Ngôn đầu : "Ngươi ăn cơm ?"
Hàn Hú: "Vẫn ăn cơm trưa."
"Sao sớm!" Lý Bất Ngôn đặt mạnh chén xuống mặt Hàn Hú: "Hay là ăn cơm ."
"Nếu ăn bát mì do cô nương nấu thì vinh hạnh ?"
"Vinh hạnh cái khỉ gì, chua loét c.h.ế.t."
Lý Bất Ngôn trừng một cái đóng cửa ngoài, từ ngoài cửa còn vọng tiếng lầm bầm bất mãn của nàng: "Sống chẳng chân thật chút nào."
Một lúc lâu , Hàn Hú mới thu ánh mắt , về phía Yến Tam Hợp: "Có đôi khi, hâm mộ nàng ."
Trong đầu Yến Tam Hợp lúc đều là chuyện của Lục Thời, thuận miệng hỏi : "Hâm mộ nàng điểm gì?"
"Có thể ở bên cạnh cô nương, sớm chiều bầu bạn." Hàn Hú khẽ thở dài: "Nếu như vai còn gánh nặng gia tộc, thì cũng ở bên cạnh cô nương một gã hạ nhân, thể gì thì , chẳng cần kiêng nể điều gì."
Lúc Yến Tam Hợp mới chuyển sự chú ý sang nam t.ử đối diện.
"Trong lòng ngươi, đến thế ư?"
---