Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 366: Giả
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:39
Lượt xem: 269
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thú vị cái nỗi gì?
"Trương Sinh kiêu ngạo lỗ mãng."
"Hả?"
Yến Tam Hợp khẽ nhướng mày: "Nếu chuyện bại lộ sẽ hủy hoại thanh danh của Thôi Oanh Oanh."
Nha áo đỏ hình như điểm huyệt.
Kỳ quái thật, gánh hát của bọn họ diễn vở ở bao nhiêu nhà thế gia, các thiên kim đại tiểu thư đến đoạn đó đều tràn đầy mong chờ, phấn khích. Tại đến lượt vị cô nương thành lo lắng cho thanh danh của Thôi Oanh Oanh thế ?
Trên sân khấu, thư sinh múa quạt cất giọng hát...
"Đã từng thấy bao kẻ son phấn dung tục, mỹ nhân nhường thể gặp mấy ? Ta hoa cả mắt, miệng cứng lưỡi mềm, hồn vía lên mây..."
Thật hổ!
Yến Tam Hợp thầm khẩy: "Hồng Nương đưa thư ?"
"Đưa ."
"Thôi Oanh Oanh gật đầu đồng ý ?"
Nha gật đầu lắc đầu: "Ban đầu nàng mắng Hồng Nương té tát, dằn vặt mãi cũng đồng ý."
"Đồng ý xong thì tiếp theo sẽ là hẹn hò nhỉ."
Chẳng tại trong đầu Yến Tam Hợp bỗng hiện con đường mòn lát đá xanh dài hun hút trong nhà Nghiêm Như Hiền.
Lá trúc xào xạc, gió mát hiu hiu, vầng trăng sáng treo bầu trời, đó chính là khung cảnh hẹn hò lý tưởng nhất của đôi lứa.
"Tướng quốc phu nhân phát hiện ?" Nàng hỏi.
"Phát hiện ."
"Sau đó thì ?"
"Sau đó gọi Hồng Nương tới tra khảo." Nha kể tiếp: "Hồng Nương cũng chẳng , hề sợ hãi mà còn trách ngược lão phu nhân lật lọng, vong ân phụ nghĩa. Nàng còn khuyên lão phu nhân rằng nếu để chuyện vỡ lở ngoài thì sẽ bất lợi cho thanh danh Thôi gia, chi bằng tác thành cho đôi trẻ."
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Lão phu nhân chịu ?"
Nha : "Lão phu nhân miễn cưỡng đồng ý, nhưng lấy lý do Thôi gia ba đời tuyển con rể áo trắng, ép Trương Sinh kinh ứng thí đỗ đạt công danh mới ."
Đoạn Yến Tam Hợp thể đoán : Trương Sinh trúng bảng vàng, trở về cầu , cuối cùng tình cũng thành thuộc.
là một câu chuyện mô típ cũ rích!
Khoan !
Yến Tam Hợp bỗng sững sờ.
Trong câu chuyện của Lục Thời và Đường Chi Vị, một cũng là thư sinh nghèo, một cũng là tiểu thư thế gia.
Tiểu thư thế gia cũng chịu cảnh mồ côi cha từ nhỏ. Bên cạnh tiểu thư cũng một nha vô cùng thông minh lanh lợi tên Lâm Bích. Thư sinh nghèo cuối cùng cũng đỗ Thám hoa.
Sự trùng hợp như thủy triều ập tới. Yến Tam Hợp sườn mặt Lục Thời hồi lâu mới nhẹ giọng bảo: "Ngươi lui , tiếp theo yên tĩnh xem kịch."
"Vâng."
Trên sân khấu, Thôi Oanh Oanh đầu với Trương Sinh khiến mất một nửa hồn vía, than thở: "Cửa che hoa lệ chốn viện sâu, tường trắng cao tựa trời xanh, chỉ hận ông trời đè nén trái tim loạn nhịp của ..."
Phải công nhận lời kịch thật, chỉ vài câu lột tả hết tâm tư rung động chớm nở của nam tử.
Mọi tâm trạng xao động của Yến Tam Hợp thoáng chốc tan biến, nàng chống cằm, dần dần chìm suy tư...
Cũng qua bao lâu, câu hát cuối cùng dứt, cô theo bản năng sang bên trái.
Trong phòng bao bên cạnh nào còn bóng dáng Lục Thời, chiếc bàn vuông chỉ còn trơ trọi một chén nguội lạnh từ lâu.
"Người ?"
"Đi từ lâu ." Lý Bất Ngôn huơ tay mặt Yến Tam Hợp.
"Cuối cùng ngươi cũng hồn , gọi mấy mà chẳng thấy . Vở kịch cứ ý a ý ới mệt cả !"
Yến Tam Hợp thẳng dậy, đáy mắt gợn sóng.
"Bất Ngôn, vì Đường Chi Vị và Đường Kiến Khê đều thích xem kịch ."
"Tại ?"
"Bởi vì trong kịch cuộc đời."
"Cuộc đời gì cơ?"
"Vài câu khó mà rõ ." Yến Tam Hợp thấp giọng hỏi: "Ngươi ngóng gì ?"
Hỏi đến cái , Lý Bất Ngôn cả bụng lời nhưng nên bắt đầu từ , dứt khoát hỏi ngược : "Ta hỏi ngươi, hôm nay là mùng mấy?"
Yến Tam Hợp bấm đốt ngón tay: "Mùng một tháng Tám."
Lý Bất Ngôn: "Mùng một tháng nào Lục Thời cũng tới đây kịch."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-366-gia.html.]
"Mùng một hàng tháng?" Yến Tam Hợp ngạc nhiên: "Đó là ngày đặc biệt gì ?"
Lý Bất Ngôn thầm nghĩ: Nàng thế quái nào .
"Hơn nữa rạp hát thường mở cửa đón khách buổi tối, nhưng Lục Thời chỉ đến ban ngày. Nghe đưa cho viên chủ một khoản tiền lớn."
"Cho nên, sân khấu kịch mỗi tháng mùng một đều chỉ diễn cho một Lục Thời xem?"
" !"
Hèn chi nàng và Lý Bất Ngôn la cà ở tửu quán phường bao nhiêu ngày nay cũng ai bàn tán chuyện Lục Thời thích xem kịch.
Yến Tam Hợp thầm nghĩ chuyện kỳ lạ quá.
"Tam Hợp, còn điều kỳ lạ hơn nữa cơ." Lý Bất Ngôn chỉ tay lên sân khấu: "Lục Thời chỉ mỗi vở 'Tây Sương Ký'."
"Cái gì?" Sự ngạc nhiên của Yến Tam Hợp thể dùng từ ngữ để hình dung.
Ngày cố định.
Vở diễn cố định.
Mỗi tháng một .
Đây là cái sở thích quái đản gì ?
"Bất Ngôn, hỏi thăm bắt đầu từ khi nào ? Đã bao nhiêu năm ?"
"Hỏi . Bắt đầu từ mười tám năm , mưa gió bỏ, hơn nữa chỉ ở phòng bao bên tay trái chúng ."
Mười tám năm ?
Lại là mười tám năm ?
Yến Tam Hợp bật dậy, đá văng cái ghế , lao tới cửa phòng bao của Lục Thời, khựng .
Phía cửa phòng bao chạm trổ hoa văn tinh xảo treo một tấm bảng nhỏ, bên theo lối hành thư một chữ: Cúc.
Yến Tam Hợp cửa phòng bao của , ngẩng đầu , bảng hiệu rõ ràng một chữ: Trúc.
"Ta xem qua , lầu hai tổng cộng tám phòng, đặt tên theo thứ tự là Xuân, Hạ, Thu, Đông, Mai, Lan, Trúc, Cúc."
Cúc?
Yến Tam Hợp đột nhiên cảm thấy đầu đau như búa bổ.
"Tuế hàn tam hữu" là chỉ: Tùng, Trúc, Mai.
Lục Thời là Tùng; Chử Ngôn Đình là Trúc; Đường Kiến Khê là Mai.
Lục Thời, Chử Ngôn Đình, Đường Kiến Khê và Đường Chi Vị đều là sư đồng môn. Ba đều biệt danh, Đường Chi Vị chăng cũng ? Có thể nào là Cúc ?
"Đây tuyệt đối trùng hợp Bất Ngôn." Giọng Yến Tam Hợp cực kỳ chắc chắn: "Mười tám năm , đúng lúc Đường Chi Vị chuộc khỏi Giáo Phường Ty, xuống tóc đến Am Thủy Nguyệt ni cô."
Trái tim Lý Bất Ngôn nảy lên thon thót.
Phải .
Lục Thời sớm kịch, muộn kịch, chọn đúng thời điểm đến Xướng Xuân Viên bao trọn gánh hát, chỉ yêu cầu diễn mỗi vở "Tây Sương Ký".
Tại chứ?
Lý Bất Ngôn sững sờ như hóa đá, kinh ngạc đến choáng váng.
Yến Tam Hợp: "Đi, chúng xem thử."
Lý Bất Ngôn ngẩn ngơ đáp: "Vừa nãy xem , gì đặc biệt cả."
Yến Tam Hợp bước , xuống chỗ Lục Thời .
Cúi đầu xuống là một chén cạn.
Ngẩng đầu lên là sân khấu trống rỗng.
Yến Tam Hợp mờ mịt đó, cảm giác mơ hồ như đang tựa núi ngắm biển khơi.
Trai phòng đơn sơ của Am Thủy Nguyệt.
Từng chiếc đèn lồng đỏ rực ở Giáo Phường Ty.
Rừng trúc rì rào hai bên con đường mòn lát đá xanh...
Tuệ Như ghen tị ngưỡng mộ Tĩnh Trần.
Quế Hoa sớm chiều bầu bạn với Thệ Thủy.
Chử Ngôn Đình che chở Đường Chi Vị như ruột thịt. Đường Kiến Khê...
Từng cảnh tượng như những bức tranh lướt qua trong đầu Yến Tam Hợp. Nàng bỗng nhiên một cảm giác hoang đường, dường như tất cả đều là giả dối, đều chân thực.
Vậy sự thật rốt cuộc là gì đây?
---