Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 363: Thi thể

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:36
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại thái giám Nghiêm Như Hiền c.h.ế.t, treo cổ tự vẫn xà nhà.

Khi thị vệ phát hiện thì t.h.i t.h.ể cứng đờ.

Tin tức truyền đến đúng lúc lâm triều. Hoàng đế xong liền vỗ mạnh lên tay vịn ghế rồng, giận dữ phán: "Sợ tội tự sát, c.h.ế.t vẫn hết tội."

Văn võ bá quan sợ hãi dám ho he, chỉ thầm nghi hoặc trong lòng.

Nghiêm Như Hiền giam lỏng trong cung, chắc chắn thái giám hoặc thị vệ canh chừng, thể treo cổ chứ?

Vậy vụ án gian lận khoa thi mùa xuân còn điều tra tiếp ?

"Bệ hạ." Lục Thời bước : "Người tuy c.h.ế.t nhưng tội vẫn còn. Tiếp theo, thần trình lên chứng cứ Nghiêm Như Hiền dâm loạn hậu cung."

Mặt Vĩnh Hòa đế xanh mét.

Bá quan văn võ nín thở, ai nấy đều hận thể tìm cái lỗ mà chui xuống. Cục diện quả thực quá hổ.

"Lục đại nhân." Vĩnh Hòa đế trầm giọng: "Chuyện hậu cung của trẫm, cần đại nhân bận tâm."

"Nếu chỉ là chuyện hậu cung của Bệ hạ, lão thần tuyệt đối dám nhiều lời." Lục Thời chậm rãi tâu: " hậu cung nối liền với tiền triều, nữ t.ử nhúng tay triều chính Hoa quốc, mong Bệ hạ điều tra rõ!"

Bàn tay Vĩnh Hòa đế đặt ngai vàng nổi lên những đường gân xanh.

"Nữ t.ử là ai?"

"Lệ phi nương nương."

Bốn chữ thốt khiến cả triều đình kinh hãi.

Lệ phi là con gái út của cựu Lễ bộ Thượng thư Lý Hưng, đồn dung mạo yêu kiều diễm lệ, nếu Hoàng thượng cũng sẽ ban cho chữ "Lệ".

Lệ phi tiến cung nhiều năm, tuy sủng ái nhất, cũng sinh hạ mụn con nào, nhưng mỗi tháng Hoàng đế vẫn thường lui tới cung nàng một hai ngày.

Chuyện nếu công lao của Nghiêm Như Hiền thì đến quỷ cũng tin.

Hai của Lệ phi, cũng là hai con trai trưởng của Lý Hưng đều quan ở phía Nam, chức vị nhỏ, nắm giữ nhiều bổng lộc béo bở.

Lý Hưng cáo lão hồi hương sớm, cũng là để dọn đường quan lộ cho hai đứa con trai.

Ngón tay Vĩnh Hòa đế gõ nhịp tay vịn ngai vàng: "Nói, Lệ phi nhúng tay tiền triều như thế nào?"

"Lệ phi nương nương cấu kết với cha ruột là Lý Hưng cùng hai trai để mua quan bán quan!" Lục Thời lấy một xấp giấy tờ: "Đây là bằng chứng thần thu thập , xin Bệ hạ ngự lãm."

Nội thị Tần Khởi lập tức chạy đến bên cạnh Lục Thời nhận lấy xấp giấy, dâng lên mặt Hoàng đế.

Hoàng đế thèm , vung tay hất tung, giấy tờ rơi lả tả đầy đất.

Tần Khởi nhặt cũng xong mà nhặt cũng , chỉ dám cúi đầu, lén quan sát sắc mặt Hoàng đế.

Trên mặt Vĩnh Hòa đế lúc còn thể biểu cảm gì nữa?

Chỉ phẫn nộ tột cùng.

Một kẻ là lão nô tài hầu hạ mấy chục năm, một kẻ là đầu gối tay ấp, đều là những cận nhất!

Vĩnh Hòa đế khẩy: "Thái tử."

Thái t.ử Triệu Ngạn Lạc bước : "Thần mặt."

"Điều tra đến cùng cho trẫm."

Vĩnh Hòa đế đỏ ngầu đôi mắt: "Bất luận tra kẻ nào cũng nghiêm trị tha."

Triệu Ngạn Lạc: "Thần tuân chỉ."

"Phùng đại nhân."

"Có thần."

"Lý Hưng còn mấy ngày nữa thì giải về kinh?"

"Nhanh nhất là năm ngày nữa ạ."

"Truyền ý chỉ của trẫm, trong vòng ba ngày đưa về kinh."

Phùng Trường Tú kinh ngạc ngẩng đầu Hoàng đế: "Thần tuân chỉ."

"Bệ hạ quả là bậc minh quân!"

Lục Thời bỗng quỳ sụp xuống, phủ phục mặt Hoàng đế.

Bá quan thấy cũng đồng loạt quỳ theo: "Bệ hạ thánh minh! Bệ hạ thánh minh!"

Vĩnh Hòa đế ngay ngắn, ánh mắt u ám chằm chằm Lục Thời hồi lâu mới phán: "Người , đỡ lão đại nhân dậy."

"Bệ hạ." Không đợi đỡ, Lục Thời tự thẳng dậy: "Thần còn một chuyện tấu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-363-thi-the.html.]

Khóe miệng Vĩnh Hòa đế khẽ nhếch: "Mời lão đại nhân ."

"Nghiêm tặc phạm tội tày trời, thiên đao vạn quả cũng đủ để bình cơn phẫn nộ của dân chúng. Nay sợ tội tự sát, thần đề nghị treo t.h.i t.h.ể ở cửa thành phơi nắng ba tháng. Một là để trấn an sĩ t.ử trong thiên hạ, hai là để răn đe văn võ bá quan."

Bá quan xong mà lạnh gáy, thế nhưng Vĩnh Hòa đế chẳng hề nhíu mày, chỉ Lục Thời thật sâu.

"Đề nghị của lão Ngự sử . Người , truyền ý chỉ của trẫm..."

...

"Cái gì?" Miếng vằn thắn trong miệng Lý Bất Ngôn suýt rơi ngoài, vội vàng nuốt ực xuống.

"Nghiêm Như Hiền c.h.ế.t ? C.h.ế.t thế nào?"

"Treo cổ xà nhà." Chu Thanh đáp: "Hoàng đế hạ lệnh treo xác ở cửa thành phơi nắng ba tháng. Trước cửa thành đông nghịt, Tam gia chạy tới đó để duy trì trật tự . Yến cô nương, tìm Tam gia đây."

"Chờ ." Yến Tam Hợp gọi giật : "Bất Ngôn, chúng cũng xem ."

Chu Thanh dường như đoán : "Cô nương cũng , nhưng Tam gia dặn dò Lý cô nương nhất định rời cô nương nửa bước. Mạng của ai cũng quan trọng bằng mạng của cô nương ."

"Khụ khụ khụ..." Yến Tam Hợp sặc miếng vằn thắn, ho đến rung chuyển đất trời.

...

Cửa thành quả nhiên là biển tấp nập, còn náo nhiệt hơn cả hội chợ Tết, khiến Binh Mã Tư Ngũ thành cắt cử gác dày đặc.

"Ta phỉ ! Tên hoạn cẩu!"

"Cẩu thái giám, c.h.ế.t lắm!"

"Vị hảo hán nào lột quần cho chúng xem tên thái giám c.h.ế.t tiệt bản lĩnh gì mà nạp lắm thê thế ?"

Thị vệ canh cửa thành vội trừng mắt quát lớn: "Lùi hết!"

"Không cho lột thì ném!"

"Ném c.h.ế.t !"

"Ta ném c.h.ế.t tên thái giám thối tha nhà ngươi!"

Đá, bùn, rau thối tới tấp bay về phía cái xác...

Chứng kiến cảnh tượng , Lý Bất Ngôn lắc đầu: "Lúc sống vinh hoa phú quý, tam thê tứ thì ích gì, cuối cùng cũng c.h.ế.t t.ử tế."

Chu Thanh gật gù: "Phơi ba tháng thì khô quắt còn ."

Yến Tam Hợp thấy khó hiểu.

Người thường nghĩa t.ử là nghĩa tận. Nghiêm Như Hiền dù cũng từng là đại thái giám quyền lực nhất triều đình, Hoàng đế còn nỡ tống giam , giờ để phơi xác bêu đầu thị chúng thế ?

"Là ai đề nghị treo xác tường thành?"

"Là lão Ngự sử."

Yến Tam Hợp đầu .

Tạ Tri Phi lưng nàng từ lúc nào. Bộ quan phục võ tướng tôn lên vẻ uy nghiêm đĩnh đạc của .

Nam nhân tiến lên một bước, ghé sát nàng thì thầm: "Cô cảm giác là nếu cô c.h.ế.t thì ông sẽ dừng tay ?"

"Có!"

G.i.ế.c cũng chỉ đến mức đầu rơi xuống đất là xong.

Nghiêm Như Hiền dù cũng là từng hầu hạ lão Hoàng đế, nể mặt sư thì cũng nể mặt phật chứ.

Dồn đường cùng như lợi ích gì ?

Sau một đêm mưa gió, bầu trời trở nên trong vắt.

Yến Tam Hợp ngước trời, bỗng nhiên : "Ta đến kinh thành bao ngày nay mà Hoàng cung tròn méo ."

Da đầu Tạ Tri Phi tê rần, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

Xem cái gì mà xem?

Lúc buổi triều sớm còn tan, rõ ràng là nàng chặn đường Lục Thời.

Yến Tam Hợp xoay , lẳng lặng : "Ta thể xem một chút , Tam gia?"

Giọng nhỏ nhẹ, mang theo sự dịu dàng đủ khiến tim Tạ Tri Phi rung rinh, từ chối .

"Ta chỉ thôi, gì cả."

Tạ Tri Phi: "..."

 

Loading...