Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 36: Người Thân
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:36
Lượt xem: 312
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt lăn dài má Yến Tam Hợp, như x.é to.ạc nàng thành hai nửa.
Một nửa yếu đuối, đáng thương. Một nửa cứng rắn, quyết thỏa hiệp.
Tạ Tri Phi mà choáng váng. Trong đầu sương mù giăng lối hỗn loạn, mãi cho đến khi một ý niệm nảy từ đáy lòng mới xua tan đám mây mù .
Hóa là .
Lúc nàng "ma nhập", là do nàng đang giằng xé, đau khổ vì phát hiện tâm niệm của Yến Hành chỉ là một phong thư nhà!
Nàng tin, thậm chí tin tâm ma của Yến Hành là nó! Tự nàng đấu tranh với chính , và cuối cùng nàng lựa chọn buông bỏ ba mạng , buông bỏ mối hận với Tạ gia để hóa giải tâm ma cho Yến Hành!
Tạ Tri Phi cảm giác trái tim như ai đó bóp nghẹt. vẫn lên tiếng:
"Yến Tam Hợp, ngươi quan tài khép là bởi vì tâm niệm mà c.h.ế.t thể mở miệng . Chỉ là một phong thư nhà thôi mà, ông đến mức..."
"Ngươi ông ." Giọng Yến Tam Hợp lạnh như băng.
“Ngươi hiểu , để một cao ngạo tự phụ cúi đầu mở miệng cầu xin là chuyện khó khăn đến nhường nào."
"Huống chi, với chia ba bảy loại. Lúc ông cao cao tại thượng, đối với con bọn họ là ban ân. Mà hôm nay ông là kẻ giáng chức, trơ mặt cầu xin quan , tôn nghiêm và giáo dưỡng của ông cho phép ông thế."
"Cầu khó như nuốt kiếm ba thước. Nếu ông thế, thì còn là ông nữa ."
Tạ Đạo Chi bệt đất, ánh mắt hư : "Cũng sẽ rơi tình trạng đó , ông sẽ ..."
Yến Tam Hợp cố gắng giữ cho giọng thật bình tĩnh, nhưng vẫn vương chút run rẩy.
"Ông thư cho ông, nhờ ông giúp đỡ. Bức thư như thế nào, hẳn là ông vẫn còn nhớ rõ nhỉ!"
Tạ Đạo Chi thể nhớ, từng chữ từng câu ông đều thuộc làu.
"Đạo Chi, Vẫn khỏe chứ? Ta thời trẻ tính tình kiêu ngạo, chỉ cảm thấy thế gian ngoại trừ thì đều là kẻ ngu xuẩn tầm thường. Lúc quan thì thanh cao ngạo mạn, trong mắt chứa nổi một hạt bụi, cùng đám ngụy quân t.ử đồng lõa bẩn . Đến tuổi trung niên rơi cảnh gia đình ly tán, lưu đày tới nơi hoang dã. Kết quả như thế, đều là thiên mệnh. Nếu là thiên mệnh, thì hối hận. Tiếc nuối duy nhất đời là năm đó lúc đuổi con và mẫu con khỏi phủ, chọn ngày thời tiết hơn một chút. Tuyết rơi dày như thế, chắc hai lạnh lắm. Cũng may, con khi chịu nổi cái lạnh mới liều mạng chạy về phía ấm áp. Hôm nay con tìm tới cửa là vì cháu . Cháu đáng thương, mắc bệnh từ trong thai, tuổi còn nhỏ nếm đủ vị đắng của các loại thuốc. Mong con vì chút tình cảm mỏng manh ngày xưa mà cầu xin Lưu thánh y của Thái y viện giúp . Nếu cầu thì là phúc phận của đứa nhỏ . Nếu cầu , cũng là kiếp của nó. Tất cả chỉ cần hết sức , còn theo thiên mệnh, vô cùng cảm kích. Bước triều đình, như dây thép. Quyền lực điên cuồng, như băng mỏng. Con hãy tự bảo trọng! Yến Hành."
Ánh mắt Yến Tam Hợp dời ngoài cửa sổ, khóe mắt ướt át.
"Nhìn ông vẻ như để ý bất cứ chuyện gì, nhưng tâm tư đều giấu ở trong những hàng chữ. Nếu coi ông là , thì câu dặn dò cuối cùng ông tuyệt đối sẽ thốt nên lời."
"..."
Nước mắt Tạ Đạo Chi tuôn rơi càng thêm dữ dội. Hai mươi năm chốn quan trường, mỗi một bước đều như đạp mũi dao. Người ngoài chỉ xem bay cao , chỉ mới quan tâm mệt , nguy hiểm .
Giống như mỗi Tam Nhi rời kinh, đều dặn dặn một câu: "Con trai, vạn sự cẩn thận!"
Phong thư gửi , trong lòng ông mang theo bao sự mong đợi, nhưng thứ chờ là tin dữ.
Yến Tam Hợp tới bên cửa sổ, đẩy mạnh cánh cửa . Bên ngoài vẫn là gió mưa thê lương. Nàng dám tưởng tượng năm đó khi tổ phụ thấy t.h.i t.h.ể lạnh băng của đứa cháu trai, tâm trạng ông . Hẳn là còn rét buốt gấp ngàn , vạn trời bão tuyết .
"Chuyện khiến cho ông tin rằng, Lão phu nhân căn bản chân tướng năm xưa cho ông , và ông vẫn hận ông tận xương tủy."
"Ta...”
Tạ Đạo Chi thể biện bạch, đau đớn c.ắ.n bật m.á.u lưỡi .
“Ông hẳn tuyệt vọng về lắm!"
"Ông tuyệt vọng, vì tuyệt vọng thể đè bẹp một con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-36-nguoi-than.html.]
"Ông chỉ hận. Hận mắt như mù."
"Hận may áo cưới cho khác."
"Hận vì một thể tuyệt tình, tính kế độc ác đến mức khiến giận sôi gan."
Nàng dừng một lát, xoay Tạ Đạo Chi, tự giễu: "Có đôi khi, yêu và hận đều là động lực giúp sống sót."
Tạ Đạo Chi hổ thẹn cúi rạp xuống, trán dập mạnh mặt đất. Một cái, một cái.
Tạ Tri Phi thấy phụ đau khổ tới cực điểm bèn c.ắ.n răng : "Yến Tam Hợp, nếu là hận, thì liên quan gì đến thư nhà?"
"Ta , ngươi ông ."
Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc Tạ Tri Phi, đó lưng màn đêm ngoài cửa sổ. Tạ Tri Phi rõ, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, thần thái mặt giống như một lính già đang ngước vị tướng quân mà sùng kính nhất.
"Thời gian là một thứ , nó chỉ công bằng với tất cả , mà còn g.i.ế.c c.h.ế.t và cuốn trôi cả tình yêu lẫn hận thù." Nàng khẽ thở dài.
“Một bi kịch xảy thì thể đổ cho thiên mệnh, nhưng bi kịch liên tục ập đến sẽ khiến khỏi suy tư: rốt cuộc vấn đề ở chỗ nào? Nhất là với một thông minh tuyệt đỉnh như ông ."
"Khi ông suy ngẫm về bộ sự việc càng lâu, ông càng hiểu : chính ông mới là khởi xướng tấn bi kịch ."
Tạ Đạo Chi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu Yến Tam Hợp.
"Nếu năm đó ông tiếp nhận con các ; nếu năm đó ông thả các ; nếu như năm đó ông đắc tội tên môn khách ... Nếu như năm đó ông chịu cúi đầu..."
Yến Tam Hợp hạ giọng: "Có lẽ hết thảy đều sẽ khác."
Tạ Tri Phi: "Yến Tam Hợp, ý ngươi là..."
"Có nhân mới quả." Giọng Yến Tam Hợp trầm xuống đầy sức nặng: "Ông là Nhân, những thứ khác đều là Quả."
Tính toán của Tạ lão phu nhân, ông sớm thấu và cũng ngầm dung túng.
Hận ý của Tạ Đạo Chi, là do ông vì ép thành tài mà cố ý tạo .
Tên môn khách , là do ông nén giận, nhắm mắt ngơ .
Nếu như thời gian ngược , nếu như đời thể một nữa, chỉ cần ông vẫn giữ cái tính cách , thì ông vẫn sẽ những lời tương tự, những chuyện tương tự, và gánh chịu cú đ.á.n.h nặng nề của vận mệnh.
Nó định sẵn !
Mà Tạ Đạo Chi, cố gắng, tiến bộ, nhẫn nhịn, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, tâm cơ và toan tính cũng ít... Cho nên mới thể tới ngày hôm nay.
Yến Tam Hợp xoay Tạ Đạo Chi, lệ rơi đầy mặt.
"Ông về phía lương tâm và nhân tính, chỉ tiếc là lương tâm và nhân tính về phía ông ."
Lời giống như một mũi d.a.o găm đ.â.m thẳng n.g.ự.c Tạ Đạo Chi. Hắn còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ thấy hổ chịu nổi, tìm một cái hồ nhảy xuống để gột rửa linh hồn nhơ nhuốc của .
Sau khi ông suy nghĩ thông suốt việc, ông buông bỏ.
"Các hẳn sẽ hỏi, vì chắc chắn như ?”
Yến Tam Hợp lặp , nàng đang tự hỏi chính : " , tại chắc chắn như chứ?"
---