Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 358: Thái tử
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:31
Lượt xem: 252
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đêm mưa, vô Cẩm Y Vệ khoác áo tơi ập tới như ma quỷ.
Dẫn đội là Dương Nhất Kiệt của Nam Trấn Phủ Tư.
Tạ Tri Phi và Dương Nhất Kiệt, dù là chức quan quyền lực trong tay đều cách một trời một vực.
Quan trọng hơn là, Dương Nhất Kiệt và Tạ Tri Phi cùng một giuộc, chỉ thể ngoan ngoãn sang một bên .
Dương Nhất Kiệt xuống ngựa, ở vị trí Tạ Tri Phi mới , hít sâu một , quát lớn: "Các học trò đây, Hoàng thượng lệnh cho Thái t.ử điều tra rõ bộ vụ án, bao lâu nữa sẽ tra manh mối. Bây giờ đang mưa to gió lớn, các ngươi mau về nhà , nên tụ tập ở đây."
Trong đám thư sinh, sống c.h.ế.t hô: "Tra manh mối thế nào?"
Dương Nhất Kiệt lạnh lùng đáp: "Nên giáng chức thì giáng, nên xét nhà thì xét, nên g.i.ế.c thì g.i.ế.c, bỏ qua cho bất kỳ ai."
"Nói còn hơn hát." Lại một thư sinh hô to: "Tên hoạn tặc Nghiêm Như Hiền tại còn ở trong cung?"
Dương Nhất Kiệt hỏi đến ngớ .
Mẹ kiếp, những thư sinh Nghiêm Như Hiền còn ở trong cung?
Sự ngập ngừng của rơi trong mắt đám thư sinh chính là chột .
Trong đám thư sinh dậy, vung tay áo: "Giao Nghiêm Như Hiền đây!"
Tiếp theo lên hưởng ứng: "G.i.ế.c c.h.ế.t hoạn cẩu Nghiêm Như Hiền!"
Các thư sinh đồng loạt dậy: "Nghiêm Như Hiền c.h.ế.t, chúng sẽ trở về!"
"Không trở về!"
"Không trở về!"
"Không trở về!"
Cục diện vốn còn bình an vô sự lập tức trở thành giương cung bạt kiếm.
là rượu mời uống uống rượu phạt.
Dương Nhất Kiệt giận đến lệch mũi. Hắn cũng là thái giám, mắng "hoạn cẩu" chẳng khác nào mắng cả .
"Tất cả Cẩm Y Vệ lệnh, ai dám dẫn đầu gây sự, tiền trảm hậu tấu!"
Đám Cẩm Y Vệ lệnh đều chĩa thương về phía mấy ngàn thư sinh.
Phó tướng của Dương Nhất Kiệt tiến lên một bước, túm lấy vạt áo của thư sinh mặt vuông, lôi khỏi hàng ngũ.
"Các ngươi là lũ ch.ó săn giúp kẻ điều ác." Thư sinh mặt vuông c.h.ử.i ầm lên: "Các , chúng liều mạng với bọn họ."
"Liều mạng!"
"Liều mạng!"
"Liều mạng!"
Chỉ trong nháy mắt, các thư sinh giống như thủy triều xông lên, lao xô xát với Cẩm Y Vệ.
"G.i.ế.c ! Cẩm Y Vệ g.i.ế.c ! Hoạn cẩu g.i.ế.c !"
Trên đời một loại dũng khí dùng m.á.u đồng bào để kích phát, loại đó chính là thư sinh trẻ tuổi.
Khi tiền đồ của bọn họ đem đùa bỡn, khi sự hàn song khổ của họ biến thành trò trong mắt kẻ tiền thế... thì sự thanh cao, kiêu ngạo và cô dũng ẩn sâu trong m.á.u sách sẽ trỗi dậy.
Kết quả là: Thà c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục.
Tạ Tri Phi cảnh hỗn loạn mắt, lòng nóng như lửa đốt, thực sự g.i.ế.c quách Dương Nhất Kiệt và tên phó tướng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-358-thai-tu.html.]
Trên đời ai sách là khó chơi nhất?
Đây là giải quyết vấn đề? Đây rõ ràng là đổ thêm dầu lửa.
Thái t.ử và Thái Tôn chỉ cách một bức tường, lỡ như...
Tiếng sấm rền nổ bên tai Tạ Tri Phi, m.á.u trong như đông cứng .
Trong sự hỗn loạn, một bóng quen thuộc bước , tựa như mới tỉnh mộng, mà phía nàng, mũi thương của Cẩm Y Vệ đang lao tới.
Tạ Tri Phi hét lên: "Yến Tam Hợp, mau tránh !"
Hắn gào đến xé tim xé phổi, nhưng giọng dường như nuốt chửng trong tiếng ồn ào và cơn mưa lớn...
kỳ tích , Yến Tam Hợp thấy. Nàng gần như theo bản năng thụp xuống, linh hoạt tránh mũi thương từ phía .
Vừa thoát cửa tử, Yến Tam Hợp chợt run rẩy, giơ ngón tay cái về phía Tạ Tri Phi, đó nhanh trí lẩn giữa đám thư sinh.
Tạ Tri Phi sợ tới mức bắp chân run lẩy bẩy, cả còn chút sức lực nào.
Hồi lâu , mới bước nhanh đến bên cạnh Dương Nhất Kiệt, c.ắ.n răng : "Dương đại nhân, dừng tay ! Những đều là rường cột tương lai của Hoa quốc chúng đấy!"
Dương Nhất Kiệt khẩy: "Nghe lời là rường cột, gây chuyện là phản tặc."
"Dương đại nhân!" Ánh mắt Tạ Tri Phi sắc bén: "Bọn họ chỉ đang tức giận thôi, phản tặc."
Dương Nhất Kiệt hắng giọng, âm trầm đáp: "Tạ đại nhân đỡ cho bọn họ ? Tạ đại nhân thể gánh vác nổi hậu quả của việc ?"
"Ta đang đỡ cho ngươi đấy." Tạ Tri Phi lạnh lùng: "Bởi vì Dương đại nhân ngài cũng gánh nổi hậu quả m.á.u chảy thành sông ."
Dương Nhất Kiệt nhạt một tiếng: "Vậy thử xem thể gánh vác . Cẩm Y Vệ lệnh..."
"Cạch!"
Cánh cửa lớn màu đỏ thẫm từ từ mở . Một bóng mập mạp khoác áo màu vàng hạnh gian nan bước qua ngưỡng cửa cao, ngoài.
"Thái t.ử điện hạ ở đây, ai dám càn?"
Trong cơn mưa to mịt mù, động tác của tất cả đều dừng , ánh mắt đổ dồn về phía bước .
Dương Nhất Kiệt cho dù mặc cùng một cái quần với Hán Vương thì mặt Thái t.ử vẫn dám càn.
Hắn vội tiến lên khom hành lễ: "Điện hạ."
Triệu Ngạn Lạc hờ hững liếc một cái. Ánh mắt dường như trọng lượng, nhưng trong lòng Dương Nhất Kiệt đ.á.n.h trống liên hồi, hoang mang sợ hãi.
Dưới áp lực vô hình, lớn tiếng lệnh: "Cẩm Y vệ lui ."
Triệu Ngạn Lạc chống gậy, từng bước tới bậc thang, im lặng một lúc lâu mới chậm rãi : "Ta phụng mệnh Bệ hạ, cùng Tam Tư điều tra rõ vụ án gian lận trong khoa thi mùa xuân. Bệ hạ giao phó, chắc chắn g.i.ế.c vài để cho thiên hạ, cho các ngươi một câu trả lời thỏa đáng."
"Chuyện mới xảy sáng nay, xin các ngươi cho một chút thời gian. Ta tuy chắc bản lĩnh định quốc an bang, cũng tài văn chương xuất chúng, ba thước kiếm treo hông định quốc, nhưng quốc pháp như núi, việc chắc chắn sẽ dốc hết sức."
Đường đường là Thái t.ử giọng điệu cao cao tại thượng, chỉ trích các thư sinh gây sự, chỉ lời lẽ khẩn thiết và quyết tâm nghiêm trị tha. Điều khiến cho các học trò đang trong mưa to chút rung động.
Hơn nữa Thái t.ử mấy năm nay vốn nổi tiếng nhân từ, vẫn luôn dùng lễ để đối đãi với sách. Lời của khác gì một chiếc ô che chắn giữa mưa to gió lớn, khiến tâm trạng của các thư sinh chợt bình .
Các thư sinh đồng loạt quỳ xuống hành lễ với Thái tử.
"Bệ hạ thánh minh, Điện hạ thánh minh!"
Chỉ thư sinh mặt vuông đ.á.n.h đến đầu đầy m.á.u là quỳ bái, lạnh lùng hỏi: "Điện hạ, khi nào thì Nghiêm Như Hiền mới c.h.ế.t?"
---