Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 356: Lầu kịch
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:29
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hậu viện Nghiêm phủ trong một khu rừng trúc.
Bước viện, dãy phòng thấp dài ngoằng là bếp lò, ghế trúc, rổ rá vứt rải rác đầy đất.
Lý Bất Ngôn nâng một cái ghế lên: "Tam Hợp, nơi ở."
"Hắn là hạ nhân, nên ở đây. Trên giá phơi quần áo, còn treo vài bộ đồ thô kệch." Yến Tam Hợp qua từng gian phòng, đến gian cuối cùng nàng cũng hề dừng : "Đi, đến hí viện."
Thế là xem xong ?
Vậy thì thể manh mối gì chứ?
Lý Bất Ngôn dám hỏi nhiều: "Hí viện ở hướng nào?"
"Hẳn là ở hậu hoa viên." Lý Bất Ngôn chế nhạo: "Lần nữa kiểm chứng xuất của Tam Hợp cô nương nhà là nhà giàu, trong nhà chắc chắn cũng hí viện."
Yến Tam Hợp nàng đến ngẩn . Khoảng thời gian bận rộn giải tâm ma của Tĩnh Trần, lâu nàng chẳng nghĩ tới thế của .
"Chắc là , nếu sẽ buột miệng thốt như ."
"Yến đại tiểu thư, phiền ngươi nhớ một chút, con đường nào đến hậu hoa viên thế?"
Con đường của nhà thế gia, cảnh sắc tao nhã mê , thông tới nơi nào Lý Bất Ngôn .
Yến Tam Hợp chỉ con đường chính giữa: "Lối ."
Đây là một con đường nhỏ lát gạch xanh, hai bên trồng trúc, gió thổi qua lá trúc xào xạc ý thơ. Người sách bình thường đều thích trúc, thể thấy khu rừng trúc là đồ cũ của Đường gia, khi Nghiêm Như Hiền dọn thì vẫn giữ nguyên hiện trạng.
Hai gần hết thời gian nửa chén , xuyên qua một cổng vòm, cảnh trí hậu hoa viên thu hết tầm mắt.
Lý Bất Ngôn đảo mắt quanh, thổn thức cảm thán: "Lớn thật."
Yến Tam Hợp chỉ một gian tiểu lâu bốn góc phía xa xa: "Cái hẳn là sân khấu kịch."
C.h.ế.t tiệt!
Lý Bất Ngôn đến tròng: "Đây sân khấu kịch, đây rõ ràng là cái lầu kịch."
Xa xỉ!
"Ngươi dạo sân khấu ."
"Còn ngươi?"
"Ta xuống xem."
"Nhìn gì?"
"Nhìn ngươi."
"Nhìn gì?" Đầu óc Lý Bất Ngôn tuy rằng hồ đồ nhưng chân vẫn nhanh nhẹn bước lên sân khấu kịch: "Tam Hợp, sân khấu là đồ Đường gia lưu , ván gỗ chân cũ, giẫm lên kêu kẽo kẹt thôi, hơn nữa còn chẳng dùng đến, bụi là bụi."
Không gì lạ.
Nghiêm Như Hiền là một thái giám. Thái giám thể trắng trợn cưới thê nạp , đương nhiên cũng sẽ mời gánh hát đến nhà biểu diễn.
Dần dà, sân khấu bỏ trống.
Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn, trong đầu lập tức hiện một hình ảnh: trong vở kịch, Quý phi và Quân vương si ngốc triền miên; bên ngoài, Đường Chi Vị uyển chuyển từ chối Tiền Thái tử.
Thật mỉa mai !
Lại chân thực đến cỡ nào!
...
Qua Hạ chí, ngày ngắn đêm dài, hơn nữa hôm nay trời đầy mây, lúc Tạ Tri Phi xuống nha môn thì sắc trời tối sầm.
"Gia, xe , trời sắp mưa ."
"Cưỡi ngựa nhanh hơn." Tạ Tri Phi dắt ngựa, định xoay thì chợt dừng : "Hắn đang ở ?"
Hắn, là chỉ Triệu Diệc Thời.
Chu Thanh che miệng: "Sau khi đưa Lục đại nhân hồi phủ của Thái t.ử gọi ."
"Thái t.ử ?"
"Lập án ở Tam Tư." Chu Thanh đáp: "Nghe một lão thần ở Lễ bộ giờ Ngọ đều gọi thẩm vấn ."
Tạ Tri Phi: "Đỗ Kiến Học thì ?"
Chu Thanh: "Cũng gọi ."
Tạ Tri Phi: "Ngươi bắt Lý Hưng giải ?"
Chu Thanh: "Cẩm Y Vệ xuất phát từ lúc bãi triều."
Tạ Tri Phi: "Phía Lễ bộ và Quốc T.ử Giám động tĩnh gì ?"
Chu Thanh: "Không ."
Hỏi một vòng, Tạ Tri Phi an tâm, lập tức xoay lên ngựa phi thẳng đến phủ Yến Tam Hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-356-lau-kich.html.]
Bỗng nhiên, má trái thứ gì đó rơi xuống, sờ thử thì đúng là nước mưa.
Chu Thanh đuổi theo: "Gia, trời mưa ."
Tạ Tri Phi quất m.ô.n.g ngựa một cái: "Nhân lúc mưa lớn, thôi!"
...
Bên .
Lý Bất Ngôn bay xuống sân khấu, tới mặt Yến Tam Hợp: "Trời mưa , chúng về thôi."
"Bất Ngôn, một vấn đề mãi nghĩ ." Yến Tam Hợp nhẹ giọng : "Một kẻ vong ân phụ nghĩa như Lục Thời, vì Tiền Thái t.ử tay giải quyết để giúp tiểu sư báo thù?"
"Ôi, tổ tông của ơi!" Lý Bất Ngôn giậm chân một cái, dùng sức kéo Yến Tam Hợp dậy: "Có thể hồi phủ nghĩ ? Mưa lớn ."
Yến Tam Hợp lúc mới phát hiện trời mưa, vội vàng : "Hồi phủ."
Đã còn kịp nữa, rẽ khỏi ngõ nhỏ, mưa trút xuống xối xả.
Lý Bất Ngôn đang nội thương, vẫn dưỡng mấy ngày, thể để cảm lạnh. Yến Tam Hợp quyết định: "Tìm một chỗ tránh mưa , chờ mưa ngớt một chút chúng ."
Lý Bất Ngôn kiễng chân xung quanh: "Tam Hợp, bên chỗ kìa."
Yến Tam Hợp theo tay Lý Bất Ngôn, đó là một mái hiên nhô .
"Đi thôi!"
Hai chạy tới, vững, còn kịp phủi nước thì hai khác chạy đến tránh mưa.
Lý Bất Ngôn theo thói quen kéo Yến Tam Hợp qua một bên, còn thì chắn giữa nàng và hai .
"Khi nào thì mưa tạnh đây?"
"Có trời mới ."
"Chúng ngoài bao lâu ?"
"Gần nửa canh giờ thì !"
"Có kịp ?"
"Nguy hiểm đấy."
"Vậy thì ?"
"Đi thôi!"
Hai lao trong cơn mưa to. Yến Tam Hợp theo bản năng thoáng qua, thì là hai trẻ tuổi ăn mặc như thư sinh.
Hai bao lâu, mưa bắt đầu nhỏ nhưng gió lớn dần.
Lý Bất Ngôn thấy tầng mây cuồn cuộn, chỉ sợ còn mưa lớn hơn: "Tam Hợp, nhân lúc mưa đang nhỏ, chúng cũng thôi."
"Được."
Nói là , thực là chạy. Yến Tam Hợp chạy tới chạy lui, bỗng nhiên phát hiện mấy nhóm ăn mặc như thư sinh lướt qua các nàng.
Lý Bất Ngôn lẩm bẩm: "Trời mưa ở nhà sách, chạy ngoài gì thế nhỉ?"
Yến Tam Hợp chợt dừng bước, trong lòng loáng thoáng nổi lên suy đoán nào đó.
Lý Bất Ngôn chạy xa hơn mười trượng, bỗng nhiên phát hiện Yến Tam Hợp thấy nữa. Quay đầu thì, lắm, sững sờ tại chỗ, nhúc nhích nữa .
Ngây cũng lựa lúc chứ!
Lý Bất Ngôn vội vàng , thở phì phò : "Ta tổ tông, ngươi thể..."
"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp nắm lấy cánh tay Lý Bất Ngôn.
Nàng nắm thật chặt, chặt đến mức lông mày Lý Bất Ngôn khẽ nhướn lên: "Sao ?"
"Ngươi xem Tam gia đang ở ?"
"Còn thể ở ? Không ở nha môn thì là ở lầu xanh hát."
"Dùng cách gì để tìm nhanh nhất?"
"Đơn giản, tùy tiện tóm một của Binh Mã Tư Ngũ thành hỏi là ."
"Vậy ngươi dùng tốc độ nhanh nhất hỏi xem Tam gia đang ở , đó..." Yến Tam Hợp hít sâu một : "Sau đó cho , các thư sinh đang gây sự, bảo mau phố xem."
"Hả?" Lý Bất Ngôn trợn tròn mắt: "Ngươi... ?"
Không kịp giải thích tỉ mỉ.
Yến Tam Hợp buông tay: "Ta theo những thư sinh ."
"Chờ !" Lý Bất Ngôn lời , sợ tới mức giữ chặt vai Yến Tam Hợp: "Ngươi theo đám thư sinh gì?"
"Ngoại trừ tiện cho chúng gặp thì còn thể thu hoạch chút bất ngờ."
---