Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 35: Thư Nhà

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:35
Lượt xem: 325

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Tứ Cửu chia ba lớp: Cung thành, Nội thành và Ngoại thành.

Đoàn xe Tạ phủ xuyên qua Ngoại thành, tiến Nội thành, chẳng mấy chốc về tới phủ .

Yến Tam Hợp xoay xuống ngựa. Nàng định cất bước thì chợt khựng , dáng vẻ giống như cực kỳ bước qua cánh cửa .

, một chút cũng !

Trước khi rời khỏi Tạ gia nàng từng , cũng thầm thề, đời sẽ bao giờ bước chân Tạ gia thêm nửa bước.

"Sợ ?" Giọng của tên công t.ử bột vang lên lưng.

Yến Tam Hợp thầm thẳng lưng lên: "Ai sợ chứ?"

"Nếu sợ thì thôi."

Tạ Tam gia tới bên cạnh nàng, giọng đầy thâm ý: "Yến Tam Hợp, ai dám gì ngươi . Ngươi bây giờ là tổ tông của cả Tạ phủ ."

Tổ tông cứu mạng!

Yến Tam Hợp khẩy: "Tạ Tri Phi, ngươi cần dùng phép khích tướng ."

Tạ Tri Phi: "Lần cuối cùng cũng nhớ kỹ tên ?"

Một kẻ ăn chơi trác táng như ư? Ai mà nhớ cho !

Yến Tam Hợp hít một sâu, đá mạnh một cước ngưỡng cửa cao ngất. Tạ tổng quản thấy đến liền vội vàng che ô chạy , giả lả:

"Yến cô nương, đồ đạc đều chuẩn xong xuôi, chỉ chờ cô nương tới thôi."

Yến Tam Hợp liếc một cái: "Tạ Đạo Chi ?"

"Sao gọi thẳng tên húy..." Tạ tổng quản lầm bầm một tiếng nịnh nọt: "Lão gia tắm rửa quần áo, đang ở thư phòng chờ cô nương đó ạ!"

Yến Tam Hợp: "Lão phu nhân nhà ngươi còn thở ?"

Tạ tổng quản nghẹn họng: "Có, , vẫn còn thở. Chỉ là... con cháu hiếu thảo của Tạ phủ, một tính một , đều gọi đến túc trực giường bệnh ."

Yến Tam Hợp lạnh lùng ngắt lời: "Để lỡ như nén hương đốt thì còn kịp vài câu di ngôn của Lão phu nhân chứ gì."

Tay Tạ tổng quản mềm nhũn, chiếc ô rơi bịch xuống đất, hoảng hốt sang chủ nhân nhà .

Thế nhưng cả hai vị chủ nhân đều ai lên tiếng phản đối. Tam gia còn nghiêm mặt lệnh: "Làm theo lời Yến cô nương ."

Tạ tổng quản chẳng kịp nhặt ô, guồng hai cái chân mập mạp vội vã chạy . chạy vài bước đầu .

"Yến cô nương, theo Tam gia phân phó, xiêm y giày tất đều , nước nóng cũng sẵn sàng, cô nương ..."

"Gặp Tạ Đạo Chi ."

Yến Tam Hợp chê Tạ tổng quản vướng víu, gạt sang một bên thẳng trong nhà. Cả nàng ướt sũng, tóc tai còn đang nhỏ nước ròng ròng, nhưng lưng nàng vẫn thẳng tắp, bước chân vô cùng vững chãi.

Tạ tổng quản từng gặp vô sang kẻ hèn, nhưng giờ khắc , thấy một khí chất khác biệt từ bóng lưng . Một khí thế kiểu "Dù cho vạn ngăn trở, vẫn một mực về phía ".

Lạ thật. Một cô nương quê mùa thể thứ khí chất ? Hắn kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy việc.

Sau lưng nàng, hai Tạ gia trao đổi ánh mắt, cực kỳ ăn ý phân công:

"Trưởng t.ử trưởng tôn trông coi Lão phu nhân. Lão Tam thư phòng xem thử."

Tạ Nhi Lập nghĩ Lão phu nhân thương Lão Tam nhất, lòng chùng xuống dặn dò: "Lỡ như thật sự chuyện... nhớ mau tới gặp mặt bà cuối đấy."

"Vâng." Tạ Tri Phi gật đầu.

Hai chuyện cửa. Tạ Tri Phi thấy bước chân đại ca nặng nề thì đột nhiên đuổi theo, vỗ vai trưởng: "Đại ca đừng lo lắng, cảm thấy hy vọng."

...

Trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng.

Yến Tam Hợp dùng sức day day thái dương hai cái đẩy cửa bước . Tạ Đạo Chi chậm rãi dậy nghênh đón, cẩn thận gọi một tiếng: "Yến cô nương."

Yến Tam Hợp : "Bút nghiên chuẩn xong ?"

"Theo lời cô nương dặn, đều đủ cả ."

"Vậy thì !"

"Viết cái gì?”

Tạ Đạo Chi ngơ ngác.

Yến Tam Hợp lên tiếng, cứ sững sờ ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-35-thu-nha.html.]

"Yến Tam Hợp." Tạ Tri Phi theo hỏi: "Ngươi bảo cha cái gì?"

Yến Tam Hợp mím chặt môi , đột nhiên phịch xuống ghế bên cạnh, một lời mà cúi gằm mặt xuống. Sắc mặt nàng u ám như trời mưa ngoài cửa sổ.

Tim Tạ Đạo Chi thót lên tận cổ họng, gần như vững.

Xong ! Có nữa ?

Tạ Tri Phi nhạy bén nhận bả vai Yến Tam Hợp đang trầm xuống, giống như thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên nàng. Hắn nhớ tới sự do dự của nàng cửa phủ Tạ gia lúc nãy, bèn bất chấp tất cả lên tiếng:

"Yến Tam Hợp, là tự ngươi dù chỉ một phần chắc chắn cũng thử. Chuyện đóng nắp quan tài vội, nhưng chẳng lẽ ngươi đành lòng để cho tổ phụ ngươi thanh thản ?"

Yến Tam Hợp nhạt: "Ta nhắc nữa, đừng dùng phép khích tướng, vô dụng với thôi."

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững Tạ Đạo Chi. Tạ Đạo Chi giật , bởi trong đôi mắt tràn đầy vẻ châm biếm, nồng đậm đến mức như trào ngoài.

Yến Tam Hợp dậy, đôi mắt đen nhánh thẳng ông.

"Ông hãy một phong thư nhà. Viết cái gì cũng , chuyện thường ngày trong nhà cũng , than vãn kể khổ cũng . Hãy giống như... một con trai bình thường thư về cho cha ."

"Nếu như đoán sai..." Giọng Yến Tam Hợp khẽ run lên: "Tâm ma của ông , chính là phong thư nhà của ông."

"Cái gì?"

"Thư nhà ư?"

Tâm ma của Yến Hành là một phong thư nhà của đứa con riêng ?

Tạ Tri Phi căn bản thể tin tai , giương mắt Tạ Đạo Chi, vẻ khiếp sợ mặt phụ còn sâu sắc hơn cả .

"Yến Tam Hợp, ngươi nghĩ sai ? Điều thể?"

Lời khó khăn nhất khỏi miệng, Yến Tam Hợp còn do dự nữa.

"Ngoài cha , ông còn hai trai một gái. Con gái c.h.ế.t vì khó sinh, con trai c.h.ế.t vì ôn dịch. Những đều là nỗi vướng bận sâu sắc nhất của ông đời."

Tạ Tri Phi gật đầu đồng tình.

"Ngoài những đó ,”

Yến Tam Hợp xoáy Tạ Đạo Chi, " thể khiến ông lo lắng, chỉ còn ông mà thôi."

"Sao thể là chứ?"

Tạ Đạo Chi liều mạng lắc đầu: "Tuyệt đối thể nào! Ta cho bọn họ cửa, ngay cả cửa lớn cũng cấm bọn họ bước . Yến Tam Hợp, ông hận chứ! Ngươi nghĩ sai , chắc chắn ngươi nghĩ sai ."

"Bởi vì..." Ngữ khí Yến Tam Hợp lạnh lẽo: "Ông còn đứa con nào khác để lo lắng nữa."

"Vì ngay từ đầu, ông đặt niềm hy vọng sâu sắc ông. Bởi vì ông nhọc lòng ông thành tài, ép ông thành tài, và cuối cùng là thả ông cao chạy xa bay."

"Bởi vì ông càng chạy càng xa, càng leo càng cao, ông càng là niềm tự hào của ông ."

"Bởi vì tờ giấy từ hôn năm xưa tuy mẫu ông xé, nhưng ông vẫn là con của ông ."

Giọng Yến Tam Hợp bỗng nhiên trầm xuống: "Trong lòng ông , ông chính là con trai."

Mỗi một chữ thốt đều giống như một nhát d.a.o cứa da thịt, khiến Tạ Đạo Chi đau đớn đến mức thốt nên lời.

"Ta là con trai ông ?"

Ông thế mà coi là con trai? Ông vẫn còn coi là con trai ư?

"Ta..." Trong cổ họng Tạ Đạo Chi phát một tiếng "a" nghẹn ngào, cả ngã khuỵu xuống.

"Phụ ! Phụ !" Tạ Tri Phi quát to một tiếng, lao tới đỡ lấy cha.

Tạ Đạo Chi đẩy con trai , nửa bò nửa quỳ, lảo đảo lết tới mặt Yến Tam Hợp. Vừa ngẩng đầu lên, mặt ông giàn giụa nước mắt nước mũi.

"Yến Tam Hợp, ngươi... ngươi thật ? Có thật ?"

"Ta cũng hy vọng là giả."

Yến Tam Hợp nhắm mắt , hai hàng nước mắt chậm rãi lăn dài.

Nàng hy vọng điều đó là giả bao nhiêu. Như , nàng thể trơ mắt lão bà Tạ phủ giỏi tính kế mất mạng. Nàng thể yên tâm thoải mái mặc kệ Tạ gia gặp xui xẻo, c.h.ế.t, mất chức, cuối cùng là mất tất cả. Nàng thể để cả Tạ gia chôn cùng ba mạng nhà nàng c.h.ế.t.

Tạ gia các ngươi cũng nhờ ông lên, bây giờ sụp đổ vì ông , chẳng ân báo ân, thù báo thù ?

---

 

Loading...