Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 349: Dỗ dành

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:21
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng Triệu Diệc Thời bình thản, ánh mắt cũng tĩnh lặng như mặt hồ thu.

"Ngươi theo tranh giành Yến Tam Hợp?"

"Nếu thì , tên đêm nào cũng tương tư cô nương nhà đến mất ăn mất ngủ." Tạ Tam gia xòa với Triệu Diệc Thời: "Sau ngươi mà thích ai thì cũng sẽ theo hộ tống như thế."

Trong đầu Triệu Diệc Thời bất chợt hiện lên hình bóng một .

Người đó buộc tóc cao, khuôn mặt trắng trẻo, nụ rạng rỡ luôn thường trực môi: "Điện hạ, hái hoa tặc háo sắc mà trèo tường thì trộm chứ!"

Sao nhớ đến nàng nhỉ? Hắn tự hỏi.

Im lặng một lát, Triệu Diệc Thời hất tay Tam gia , tiếp tục thong thả ăn nho, nhả hạt và vẫn "gửi gắm" lòng bàn tay Tiểu Bùi gia: "Tâm ma của ai?"

Tiểu Bùi gia đáp nhanh: "Ni cô Tĩnh Trần ở Am Thủy Nguyệt."

Triệu Diệc Thời: "Lai lịch thế nào?"

Tạ Tam gia: "Điều tra là xuất kỹ nữ của Giáo Phường Ti."

Triệu Diệc Thời liếc Tạ Tam gia: "Đi ?"

Tiểu Bùi gia: "Núi Mộc Lê, huyện Quan Sơn, phủ Hà Gian. Đi bái phỏng một cao nhân ẩn cư họ Đường, tên tự Kiến Khê."

Tạ Tam gia bổ sung: "Tiếc là chẳng moi thông tin gì giá trị, ngủ một đêm cuốn gói về luôn."

Trong lúc trò chuyện, tay Tiểu Bùi gia sưu tập đủ chín hạt nho.

Triệu Diệc Thời giật lấy chiếc khăn trong tay Tam gia, lau sạch từng ngón tay ném trả cho .

"Nói , giúp cái gì?"

Tạ Tam gia: "..."

Tiểu Bùi gia: "..."

"Ngẩn đấy gì?" Triệu Diệc Thời hừ mũi: "Chê bổn Thái tôn vô dụng, giúp gì hả?"

"Ôi trời đất ơi, Hoài Nhân của ơi!" Tiểu Bùi gia ném nắm hạt nho trong tay , nhào tới ôm chầm lấy : "Mẹ kiếp, ngươi đúng là trượng nghĩa quá !"

"Cút!" Triệu Diệc Thời đẩy , sang Tạ Tam gia với ánh mắt thản nhiên.

Tam gia nở nụ "thương hiệu" ngàn năm đổi: Vô tội và đáng thương.

"Tam gia cho ai xem đấy?"

"Cho Hoài Nhân ngươi xem chứ ai!"

"Giờ mà còn ?"

"Cười khổ đấy."

"Tam gia , khổ cũng là mà."

"Chẳng lẽ lóc ỉ ôi mặt Hoàng thái tôn điện hạ ?"

"Gớm, cái miệng dẻo quẹo ghê nhỉ."

"Ta chỉ còn mỗi cái miệng để kiếm cơm thôi." Ánh mắt Tạ Tam gia ánh lên nét , tay ôm n.g.ự.c vẻ đau khổ: "À , còn cả một bụng đầy sự cảm kích nữa chứ."

"Tam gia." Triệu Diệc Thời hừ một tiếng: "Cảm kích thế thì ngươi định tính ?"

"Chẳng tính cả, tất cả theo Hoài Nhân nhà . Hoài Nhân để trong lòng, Tam gia cũng để trong lòng. Hoài Nhân , Tam gia sẽ ." Tạ Tri Phi nịnh nọt: "Tóm , sự đều do ngươi định đoạt."

"Cái đồ miệng lưỡi trơn tru, cút xéo ngay cho !" Triệu Hoài Nhân đưa một ngón tay ấn mạnh trán .

Tam gia tít mắt, trưng vẻ mặt vô "đánh đ.á.n.h trả, mắng cãi ", khiến giận cũng nỡ.

"Tạ Tổng chỉ huy sứ, bổn điện hạ mắng ngươi , nhưng tên điên, ngươi cũng hùa theo điên ?"

Năm chữ "Tạ Tổng chỉ huy sứ" khiến mắt Tạ Tri Phi sáng rực lên.

Vụ thăng quan tiến chức coi như xong !

Hắn đặt tay lên vai Triệu Hoài Nhân, giọng đầy cảm khái: "Hoài Nhân điên, Tam gia cũng nguyện điên cùng."

"Cùng ăn, cùng ngủ, cùng trò chuyện thâu đêm suốt sáng ?"

"Cùng ngươi lên núi đao, xuống biển lửa." Ánh mắt Tạ Tri Phi trở nên sâu thẳm, pha chút hối Triệu Hoài Nhân: "Thái tôn điện hạ của ơi, thế đủ ?"

Triệu Hoài Nhân , ánh mắt dần dịu xuống.

Tiểu Bùi gia nháy mắt với Tạ Tam gia: Về khoản dỗ dành khác thì Tạ Ngũ Thập ngươi đúng là một!

Tam gia đáp trả bằng ánh mắt: Biết còn , lo mà học hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-349-do-danh.html.]

Đàn ông với , một khi thẳng thì khúc mắc đều tan biến. Thêm vài ly rượu bụng, sự khó chịu trong lòng Triệu Diệc Thời cũng theo đó mà bay biến.

Lúc Tạ Tri Phi mới hỏi: "Hoài Nhân, vụ tịch thu gia sản nhà họ Nghiêm thế nào ?"

Nhắc đến chuyện , mặt Triệu Diệc Thời trầm xuống: "Bằng hai nhà họ Quý cộng ."

"Hai nhà họ Quý?" Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu kinh ngạc.

"Chi phí ăn mặc tiêu pha của thê trong phủ còn xa hoa hơn cả nương nương trong cung. Đừng các ngươi giật , đến ..." Triệu Diệc Thời ngập ngừng, trong lòng đầy nghi hoặc.

Nghiêm Như Hiền dù quyền thế nghiêng trời thì suy cho cùng cũng chỉ là một tên thái giám. Hắn lấy cái gan to tày đình mà vơ vét nhiều của cải đến thế, còn dám nạp thê thành đàn?

"Bệ hạ thực sự ?" Tạ Tri Phi hỏi: "Hiện giờ đang ở ?"

"Trong cung."

"Trong cung?"

Tiểu Bùi gia tin tai . Đã tịch thu gia sản mà vẫn còn ở trong cung ?

Định mở miệng hỏi "tại " thì chợt thấy đau điếng ở chân.

Tạ Tri Phi thu chân về, hỏi tiếp: "Ngươi dẫn Cẩm Y Vệ khám nhà, phía Thái t.ử động tĩnh gì ?"

"Không thấy gì." Triệu Diệc Thời đáp hời hợt: "Theo quan sát khách quan của , thế vị trí của Nghiêm Như Hiền tám chín phần mười là Tần Khởi."

Tạ Tri Phi nhiều về Tần Khởi: "Đối với chúng thì đây là tin ?"

"Người việc khiêm tốn, chừng mực, bè phái rõ ràng, nên cũng thể , cứ chờ xem ." Triệu Diệc Thời vỗ vai Tạ Tri Phi: "Tam gia , công t.ử phong lưu cũng đến lúc nhậm chức đấy."

"Mai sẽ đến nha môn trình diện."

"Còn một tin nữa mới nhận , ba ngày , Lục lão Ngự Sử sẽ thượng triều."

Tiểu Bùi gia ngạc nhiên: "Ông khỏi bệnh ?"

Triệu Diệc Thời tức đến đen mặt.

Tâm trí tên nhãi chỉ để hết lên Yến Tam Hợp, cha gì, nhắn nhủ gì cũng chẳng thèm để tâm.

Tiểu Bùi gia ngờ sắc mặt Triệu Diệc Thời khó coi là vì , cứ tưởng đang lo lắng chuyện Lục Thời sẽ tố cáo tội trạng dâm loạn hậu cung của Nghiêm Như Hiền.

"Ta cũng lo lắm chứ!" Hắn cảm thán: "Lục Thời tay là bách phát bách trúng. Nếu ông nắm bằng chứng thì chẳng bệ hạ..."

"Tạ Ngũ Thập, bịt miệng cho ."

Tạ Tri Phi lập tức lao tới, bịt chặt miệng Tiểu Bùi gia.

"Ư... ư... Ta gì sai ?" Tiểu Bùi gia trợn trắng mắt phản đối: "Tạ Ngũ Thập, buông tay !"

Tạ Ngũ Thập: "Hoài Nhân bảo bịt, dám ?"

Tiểu Bùi gia: "Mẹ kiếp nhà ngươi... Tương lai chắc chắn sẽ thành gian thần cho xem."

Tạ Ngũ Thập: "Cần gì tương lai, bây giờ thế ..."

Tiểu Bùi gia sang túm lấy tay Triệu Diệc Thời: "Hoài Nhân, t.h.u.ố.c đắng dã tật, sự thật mất lòng mà!"

Triệu Diệc Thời hất tay , bước nhanh boong tàu, hít thở sâu vài để kìm nén cơn giận.

Nghe tin , điều đầu tiên lo lắng cũng chính là chuyện đó. Bệ hạ minh thần võ cả đời, lẽ nào để thanh danh hủy hoại bởi một tên thái giám già nua xí?

Phía vang lên tiếng bước chân.

Giọng Tiểu Bùi gia đầy vẻ tội nghiệp: "Bệ hạ cách mười vạn tám ngàn dặm, rảnh mà lo cho ngài , chỉ lo cho ngươi thôi mà."

Tam gia đế thêm: "Minh Đình nó khẩu xà tâm phật, ngươi đừng chấp nhặt với nó gì."

Tiểu Bùi gia giậm chân: "Lo bò trắng răng gì, xe đến núi ắt đường. Cùng lắm thì say với ngươi một trận trò là xong."

Tam gia hưởng ứng: "Ta phụ trách nướng thịt. Rượu mạnh thịt nướng mới đúng điệu."

Còn giận dỗi cái gì nữa!

Triệu Diệc Thời hai bạn chí cốt, ngoài miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng mềm nhũn: "Đừng mà lẻo mép, đến lúc đó đùn đẩy việc nướng thịt cho đấy."

Tam gia tỉnh bơ chối bay biến: "Ai mặt dày đến mức dám sai bảo Thái tôn điện hạ nướng thịt chứ."

Tiểu Bùi gia bồi thêm một câu chí mạng: "Loại mặt dày vô liêm sỉ , đáng giẫm nát quăng cho ch.ó ăn."

Triệu Diệc Thời: "..."

Được lắm, giờ thì hết giận thật .

 

 

Loading...