Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 347: So chiêu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:19
Lượt xem: 271
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Ngụ trố mắt kinh ngạc.
Sao việc của ông chứ? Là ông dẫn , nhỡ mệnh hệ gì thì ăn với thằng con trời đánh, còn cả Tam gia nữa..."
"Bùi thái y, ông ngoài ." Yến Tam Hợp dậy, ánh mắt lạnh lùng ông: "Đi thật xa ."
Thế chẳng là ơn mắc oán ? Không lòng của ?
Máu nóng dồn lên não, Bùi Ngụ ngoắt bỏ . đến sân, bước chân ông bỗng chậm .
Không đúng.
Con bé đuổi ông xa là vì liên lụy đến ông!
Kỳ lạ thật, tâm ma của một ni cô thì liên quan quái gì đến Lục Thời chứ?
Vậy ni cô đó rốt cuộc là ai?
Yến Tam Hợp đợi Bùi Ngụ khuất, hít sâu vài lấy bình tĩnh vén vạt áo xuống chiếc ghế tròn cạnh giường.
Ánh mắt cô thẳng đàn ông già nua đang giường.
Người đàn ông từ từ mở mắt .
Khi bốn mắt chạm , Yến Tam Hợp thẳng lưng : "Am Thủy Nguyệt một ni cô pháp danh Tĩnh Trần. Trước khi xuất gia, bà tên là... Đường Chi Vị."
Gương mặt Lục Thời vẫn trơ như đá, chút biến sắc, cứ như thể ông chẳng thấy lời nào Yến Tam Hợp .
"Đường Chi Vị là con gái của Đường Kỳ Lệnh. Đường Kỳ Lệnh từng là ân sư của ngài. Năm đó ngài lên kinh ứng thí từng tá túc tại Đường phủ. Lục đại nhân, chuyện cũ năm xưa ngài còn nhớ quên?"
Vẻ mặt Lục Thời cuối cùng cũng chút đổi.
Sự đổi , nếu dùng một từ để hình dung, thì đó là: Vi diệu.
"Nói , ngươi giả danh y đồng của Bùi Ngụ trộn Lục phủ là mục đích gì?"
Giọng ốm lâu ngày thường khàn đặc, nhưng giọng Lục Thời ngoài khàn còn toát lên vẻ mệt mỏi rã rời.
Tuy nhiên, điều thu hút sự chú ý của Yến Tam Hợp là câu hỏi ngược của ông .
Giả danh...
Trà trộn...
Mục đích gì?
Tuyệt nhiên đả động nửa chữ đến mối quan hệ giữa ông và Đường gia.
Yến Tam Hợp thầm đ.á.n.h giá: Con Lục Thời cẩn trọng xảo quyệt.
"Nếu Lục đại nhân nhớ chuyện xưa, thể cho ngài mục đích của . Còn nếu ngài nhớ..." Yến Tam Hợp nheo mắt, bắt chước dáng vẻ ngạo nghễ của Tạ Tri Phi, chậm rãi vắt chéo chân: "Thì nhiều cũng bằng thừa."
Chiêu gọi là Khương Thái Công câu cá, nguyện giả thượng câu. Nàng đ.á.n.h cược sự tò mò của Lục Thời đối với nàng.
Giả y đồng. Trà trộn Lục phủ.
Sau đó thì ? Lục Thời chẳng lẽ lý do ư?
Yến Tam Hợp dường như nhận thấy biểu cảm gương mặt Lục Thời chút biến chuyển.
điều nàng thấy là Lục quản sự phía lặng lẽ tiến lên một bước, chỉ chờ chủ nhân lệnh là sẽ bẻ gãy cổ nàng ngay lập tức.
Đôi mắt đục ngầu của Lục Thời chằm chằm Yến Tam Hợp. Một lúc lâu , ông bất chợt hỏi: "Ngươi tên gì?"
"Yến Tam Hợp."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Mười bảy."
"Người ở ?"
"Phủ Vân Nam."
"Tìm gì?"
"..."
Yến Tam Hợp im lặng.
Không chỉ im lặng, nàng còn lạnh lùng thẳng Lục Thời mà hề tỏ sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-347-so-chieu.html.]
Trong lòng Lục Thời dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Người mặt ông dường như là một tiểu cô nương mười bảy tuổi, mà là một lão hồ ly lăn lộn chốn quan trường hàng chục năm trời.
Thật hiếm thấy!
Biết bao văn thần võ tướng trong triều còn chẳng dám thẳng mắt Lục Thời , mà cô nương lấy cái gan to tày đình ?
"Đường Kỳ Lệnh từng là thầy của . Đường Chi Vị từng là sư của . Năm đó quả thực tá túc ở Đường phủ." Ánh mắt ông sắc : "Ngươi tìm việc gì?"
" tìm ngài đương nhiên là việc quan trọng." Ánh mắt Yến Tam Hợp càng thêm sâu thẳm: "Lục đại nhân thật. Đường Chi Vị chỉ đơn thuần là sư của ngài."
Sắc mặt Lục Thời đột ngột biến đổi.
Nhìn thấy phản ứng đó, Yến Tam Hợp quyết định thừa thắng xông lên: "Ngài và bà tư định chung , ?"
Lục Thời chống tay dậy, quát lớn: "Nói mau, rốt cuộc ngươi là ai?"
" là Yến Tam Hợp." Nàng hất cằm, lật bài ngửa.
"Quan tài của Tĩnh Trần khi hạ huyệt nứt. Quan tài c.h.ế.t nứt là do lúc còn sống trong lòng chấp niệm, chấp niệm hóa thành tâm ma. của Am Thủy Nguyệt mời đến để hóa giải tâm ma cho Tĩnh Trần."
Đôi mắt Lục Thời mở to hết cỡ.
Căn phòng chìm tĩnh lặng đáng sợ.
Yến Tam Hợp thêm gì nữa, đôi mắt đen láy bình thản Lục Thời, kiên nhẫn chờ đợi ông lên tiếng.
Có những chuyện từ lúc thấy đến khi chấp nhận cần thời gian. Yến Tam Hợp thể nóng vội.
Ánh mắt Lục Thời dần nheo , cho đến khi mí mắt rũ xuống chỉ còn một khe hở nhỏ, ông mới cất tiếng.
"Yến Tam Hợp, tâm ma của nàng là . Ngươi tìm nhầm ."
Yến Tam Hợp sớm đoán ông sẽ , liền hỏi vặn : " tâm ma của bà là gì, Lục đại nhân tìm nhầm ?"
"Rất đơn giản." Lục Thời nhạt: "Ta và nàng từng tư định chung . Chúng chỉ là quan hệ sư sư trong sáng."
"Lục Thời, ngài chắc chứ?" Muốn Yến Tam Hợp ghét một đàn ông , cứ cách xưng hô của nàng là rõ.
Lục Thời thản nhiên đáp: "Ngoài quan hệ đó thì chẳng còn gì khác."
Ngài hổ là gì ?
"Được!" Yến Tam Hợp cố nén cơn giận: "Ngài hai là quan hệ sư sư , giờ quan tài của sư ngài khép , ngài sư thể giúp một tay ?"
"Yến Tam Hợp, ngươi điều tra đến tận đây thì hẳn nhiều chuyện." Giọng Lục Thời lạnh băng.
"Lục Thời là kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa. Đối với một kẻ tiểu nhân thì việc quan tài nàng khép liên quan gì đến ?"
Yến Tam Hợp kinh hãi: "Ngài thể trơ mắt quan tài bà mãi mãi khép ?"
"Có thể!"
"Ngài sợ đầu ba thước thần linh soi xét ư?"
"Đường Kỳ Lệnh nhúng tay khoa thi mùa xuân, gian lận giúp khác, tịch biên gia sản là đáng đời. Đường Chi Vị là con gái ông , lúc Đường gia hưng thịnh thì hưởng hết vinh hoa phú quý, lúc Đường gia suy tàn thì gánh chịu hậu quả là lẽ đương nhiên. Thần linh cũng chẳng trách ." Lục Thời khẩy: "Hơn nữa c.h.ế.t là hết, nàng chẳng nên chấp niệm tâm ma gì cả. Tất cả đều là gieo gió gặt bão, tại giúp?"
"Ngài..." Yến Tam Hợp nghẹn lời.
"Ngươi cần đến tìm nữa. Chuyện coi như từng thấy." Lục Thời liếc Lục Đại. Lục Đại hiểu ý bước lên, đưa tay hiệu tiễn khách.
Yến Tam Hợp vẫn yên nhúc nhích.
Làm nghề Hóa Niệm Giải Ma bao năm nay, nàng từng gặp kẻ nào như Lục Thời. Người chỉ vong ân phụ nghĩa, mà quả thực là mất hết tính .
Thảo nào Đường Kiến Khê đến cái tên .
Thực sự quá bẩn tai.
"Yến cô nương, khuyên ngươi nên rời ngay thì hơn." Lục Thời từ từ nhắm mắt : "Đừng liên lụy đến đang ở ngoài sân . Dù đây cũng là Lục phủ, tự ý dẫn lạ , thể cáo buộc mưu đồ bất chính."
"Họ Lục , ngài sống cho hồn một chút !" Yến Tam Hợp nắm thóp, giận dữ phắt dậy. Chân bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt nàng tối sầm , nghiến răng buông một câu:
"Lục Thời, sẽ còn tìm ngài."
"Yến cô nương." Giọng Lục Thời vang lên lạnh lùng lưng: "Lần đừng để thấy mặt ngươi nữa. Nếu ... hậu quả ngươi gánh nổi !"
Trái tim Yến Tam Hợp rơi tõm xuống vực sâu.
---