Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 343: Giới hạn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:15
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gia!" Ô Hành kéo Nhị gia một góc khuất: "Đã điều tra rõ ạ. Yến cô nương và Lý cô nương một bước, mấy canh giờ Tam gia cũng rời khỏi thành bằng cửa Nam."
Một một ?
Là để tránh tai mắt thiên hạ ?
"Có điều tra bọn họ , gì ?"
"Ra khỏi cửa thành là mất dấu luôn ạ." Vẻ mặt Ô Hành khó xử, thầm nghĩ vị Yến cô nương chỉ phận bí ẩn mà hành tung cũng vô cùng quỷ dị, rốt cuộc nàng là thần thánh phương nào?
Tạ Bất Hoặc ném chén rượu cho Ô Hành: "Đi theo đến một nơi."
"Thế còn bên phía Thế t.ử gia..."
"Hôm nay bệnh, cứ lờ ."
Nơi mà Nhị gia đến chính là căn nhà riêng của Tiểu Bùi gia trong thành, hiện tại là nơi ở của Yến Tam Hợp.
Ngày Yến Tam Hợp rời khỏi Tạ phủ, Tạ Nhị gia từ sớm tinh mơ đến điền trang, chạng vạng tối mới về, lúc đó mới tin ở Tĩnh Tư Cư dọn .
Đêm hôm , cửa Tĩnh Tư Cư trống hoác, bỗng thấy thứ thật hư ảo, cứ như một giấc mộng. Trong mộng, thiếu nữ thanh lãnh dùng giọng điệu hờ hững hỏi : "Nhị gia, tâm của ngài đoan chính ?"
"Ô Hành, gõ cửa ."
"Vâng!"
Một lát , Tạ Bất Hoặc trong đại sảnh, vẻ mặt ôn hòa Thang Viên.
"Ta vẫn đến thăm Yến cô nương nhưng bận rộn quá thu xếp . Khó khăn lắm mới rảnh rỗi một chút thì cô nương vắng, thật là khéo."
Thang Viên đáp: "Lần thiếu phu nhân đến cũng y hệt như ạ."
"Nói là Đại tẩu cũng Yến Tam Hợp ?" Tạ Bất Hoặc nheo mắt , dậy: "Vậy hôm khác ghé."
"Để nô tỳ tiễn Nhị gia."
Ra đến tiểu sảnh, Tạ Bất Hoặc chợt dừng bước: "À đúng , cô nương nhà ngươi khi nào thì về? Để đường mà đến, kẻo lỡ dở công việc."
Thang Viên thật thà đáp: "Cô nương dặn là trong vòng mười ngày chắc chắn sẽ về ạ."
Đi một chuyến mất mười ngày, nơi đó quá xa, chắc chỉ quanh quẩn mấy châu phủ phía Nam kinh thành Tứ Cửu thôi.
Nàng gì nhỉ?
Tại cả lão Tam và Bùi Tiếu đều theo?
Còn Lý Bất Ngôn rốt cuộc là ai?
Tại một tỳ nữ thể xuất khẩu thành thơ, những vần thơ tuyệt xướng thiên cổ như ?
Khi xe ngựa lăn bánh đến Tứ Hạng, những câu hỏi vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu Tạ Bất Hoặc.
lúc , Ô Hành đang đ.á.n.h xe bỗng ghì cương ngựa, nhỏ: "Gia, phía kìa."
Cách đó vài trượng, một cỗ kiệu đang đỗ. Tạ Bất Hoặc nhận khiêng kiệu chính là tỳ nữ Nghê Nhi.
Tìm đến tận đây ?
Trong khoảnh khắc, vẻ lạnh lùng mặt Tạ Nhị gia giấu .
Hắn nhảy xuống xe, rảo bước tới, vén rèm kiệu lên.
Dưới ánh sáng dìu dịu của Dạ Minh Châu, khuôn mặt ửng hồng của Đỗ Y Vân hiện cùng nụ tươi tắn: "Nhị ca, lên kiệu chuyện chút ."
Tạ Bất Hoặc quan sát nàng một lượt từ đầu đến chân khom chui , song song với nàng.
"Đỗ Y Vân." Giọng lạnh băng chút che giấu: "Chuyện ở phòng bếp nhỏ là do cô sai khiến Lý Chính Gia ?"
Đỗ Y Vân hỏi ngược : "Sao Nhị ca dùng giọng điệu lạnh nhạt như thế chuyện với ?"
"Lý Chính Gia c.h.ế.t ."
"Một con tiện nô bán chúa cầu vinh, c.h.ế.t cũng đáng đời. Huống chi cái c.h.ế.t của ả khiến phu nhân cấm túc, địa vị của Nhị ca và Liễu di nương trong lòng Tạ lão gia nâng lên một bậc, thì cái c.h.ế.t quá giá trị còn gì."
Tạ Bất Hoặc phắt , chằm chằm khuôn mặt xinh khả ái mặt, trong lòng dâng lên nỗi ghê tởm nên lời.
Hắn tự nhận , cũng từng ít chuyện xa, Hách Quân cũng . chuyện ác thể khoác lên vẻ mặt thánh thiện, đường hoàng như thế thì cả và Hách Quân đều chịu thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-343-gioi-han.html.]
"Nói , tìm việc gì?" Giọng càng thêm lạnh lẽo.
"Nhị ca vẫn cho một câu trả lời dứt khoát mà!" Đỗ Y Vân mỉm dịu dàng: "Muội là nóng tính, chờ đợi lâu , nên đành đến tận nơi xin Nhị ca một lời chắc chắn."
Sắc mặt Tạ Bất Hoặc trầm xuống.
Hắn một uống rượu giải sầu ở Giáo Phường Ti, thực cũng là đang cân nhắc xem nên bắt tay hợp tác với Đỗ gia .
Điều kiện Đỗ gia đưa quá hấp dẫn: Kéo đàn bà ngu ngốc Ngô thị xuống khỏi vị trí chính thất, đưa Liễu di nương lên thế, để Tạ Nhị gia đường đường chính chính trở thành con dòng đích.
Chưa hết, Đỗ Kiến Học còn hứa sẽ nâng đỡ bước con đường quan lộ.
Đổi , chỉ cần tay trong, báo cáo động tĩnh lớn nhỏ trong Tạ gia cho Đỗ gia .
Một vốn bốn lời!
ngẫm sâu xa hơn, Đỗ Kiến Học cần chuyện nhà Tạ gia để gì?
Đứng Đỗ Kiến Học là Hán Vương, mục đích của chắc chắn là lôi kéo phụ về phe Hán Vương.
Phụ và Đỗ Kiến Học giao du bao năm nay nhưng vẫn giữ thái độ trung lập, ngả về Hán Vương, chứng tỏ phụ đ.á.n.h giá cao phe cánh .
Trên đời chỉ đạo lý " phúc cùng hưởng, họa cùng chia", chứ gì chuyện " ai nấy lo".
Nhị gia tuy đê tiện vô sỉ, lòng thâm sâu khó lường nhưng vẫn giới hạn của riêng .
"Nói cho cùng, một nét bút nên hai chữ Tạ." Tạ Nhị gia nhạt: "Ta ghét lão Tam, ghét cái danh phận con thứ đeo bám , nhưng đó là chuyện nội bộ Tạ gia chúng . Cô nương hãy tự lo , đừng vươn tay dài quá."
Sắc mặt Đỗ Y Vân biến đổi: "Nhị ca đang gì ?"
"Ta tiếng đấy!" Tạ Bất Hoặc khẩy: "Đỗ cô nương dùng một Lý Chính Gia để khơi mào mâu thuẫn giữa đại phòng và nhị phòng Tạ gia. Nhìn bề ngoài thì vẻ lợi cho nhị phòng , nhưng ai dám đảm bảo Tạ Bất Hoặc sẽ trở thành Lý Chính Gia thứ hai?"
"Sao thể đ.á.n.h đồng Nhị ca với Lý Chính Gia chứ?"
"Sao ?" Tạ Bất Hoặc gằn từng chữ: "Ăn cây táo rào cây sung, phản chủ cầu vinh, cam tâm quân cờ trong tay kẻ khác."
Mặt Đỗ Y Vân xám ngoét.
...
Đỗ phủ.
Thư phòng.
Đỗ Y Vân kể sự tình đến khô cả cổ, bưng chén lên nhấp một ngụm chán nản : "Cha, nguyên văn là như thế đấy. Coi như chúng uổng công vô ích với quân cờ Tạ lão nhị ."
Đỗ Kiến Học nhẹ: "Con gái , đời gì là uổng công cả. Hai nước cờ tuy thất bại nhưng giúp thăm dò thực hư của Tạ phủ."
"Ý cha là ạ?"
"Thứ nhất, tên tổng quản Tạ phủ là một kẻ đáng gờm." Đỗ Kiến Học trầm ngâm: "Kẻ chỉ mất vài ngày tìm Lý Chính Gia, chứng tỏ thông minh sắc sảo. Hắn vững ở vị trí tổng quản Tạ phủ bao năm nay chắc chắn bản lĩnh thực sự."
"Thứ hai là gì ạ?"
"Tạ Đạo Chi là một tên ngụy quân tử, lầm ."
"Cha, lời nghĩa là ?"
"Nếu bọn họ tra Lý Chính Gia thì ắt hẳn cũng giật dây. Với tính cách của bình thường thì liệu thể nuốt trôi cục tức ?"
Đỗ Y Vân lắc đầu.
"Thế mà nhịn ." Đỗ Kiến Học nhạt: "Cái c.h.ế.t của Lý Chính Gia là để cho ai xem? Là cho Đỗ gia chúng xem đấy, là lời cảnh cáo cha con đừng vươn tay quá dài. Một mặt ngoài sáng thì nhẫn nhịn, mặt khác trong tối thì tay tàn độc, tính toán kỹ lưỡng lắm."
Đỗ Y Vân vỡ lẽ:
Tạ Đạo Chi nhẫn nhịn ngoài mặt là để giữ gìn thanh danh, dù cha nàng cũng từng là cấp cũ của ông . Còn việc g.i.ế.c Lý Chính Gia trong bóng tối chính là đòn phản kích dằn mặt Đỗ gia.
"Còn điều thứ ba ạ?"
"Còn!" Đỗ Kiến Học tiếp tục: "Tạ Đạo Chi dạy con khéo. Dù trong nhà em đấu đá đến c.h.ế.t sống , nhưng ngoài vẫn bao che, bảo vệ lẫn , việc cân nhắc nặng nhẹ, chừng mực."
Nói đến đây, ông bỗng nảy một ý nghĩ: Nếu cánh đàn ông nhà họ Tạ dốc lòng phò tá Thái tử, ở thế đối lập với Hán Vương, thì cục diện sẽ ?
---