Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 342: Mạch tượng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:14
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Diệc Thời vội vã tới cung Yến An. Vừa ngẩng đầu lên thấy Hoàng đế đang lặng lẽ mái hiên, xung quanh lấy một hầu hạ.
Hắn vội xách vạt áo chạy tới, định hành lễ thì lão Hoàng đế đưa tay đỡ lấy.
"Thái tôn dạo cùng trẫm một lát."
"Vâng!" Triệu Diệc Thời thấy sắc mặt Hoàng đế xanh xao nhợt nhạt, lo lắng : "Bệ hạ đưa tay đây, tôn nhi bắt mạch cho xem ."
Hồi nhỏ, từng theo học y thuật từ Thẩm thái y nên cũng chút ít về xem mạch.
"Trẫm đau bệnh, khỏe mạnh lắm." Lão Hoàng đế phẩy tay, chắp tay lưng vài bước dừng , dặn dò: "Con nhớ kỹ, mạch tượng của đế vương thể tùy tiện để khác bắt ."
Triệu Diệc Thời lão Hoàng đế dạy dỗ từ nhỏ, nên chỉ cần qua là hiểu ngay hàm ý sâu xa trong lời .
"Mạch nhanh chậm, trầm phù. Nhanh biểu thị tâm loạn. Chậm biểu thị chột . Kẻ khác bắt mạch cho con sẽ nắm điểm yếu của con."
Lão Hoàng đế đứa cháu nội yêu quý nhất của , giọng nghiêm nghị.
"Cho dù là cha , em, bạn bè chí cốt, thậm chí là đầu ấp tay gối, cũng đừng bao giờ để họ thấu điểm yếu của con. Một khi họ nắm thóp, họ sẽ dễ dàng đằng chân lân đằng đầu."
Mấy lời dạy bảo khiến Triệu Diệc Thời toát mồ hôi lạnh.
Tuy từ nhỏ theo hầu bên cạnh lão Hoàng đế, nhưng bao giờ ông những lời trần trụi đến thế. Ngẫm nghĩ , e rằng chuyện liên quan đến Nghiêm Như Hiền.
Đang mải suy nghĩ, cổ tay bất chợt nắm chặt. Vừa ngẩng lên bắt gặp đôi mắt hổ sáng rực của lão Hoàng đế.
"Bệ hạ?"
"Tay vững, mạch trầm, tâm tàn nhẫn. Đó mới là đạo vua."
Dù hồi nhỏ bao lão Hoàng đế nắm tay, nhưng lúc Triệu Diệc Thời vẫn khỏi kinh hãi. Bàn tay từng cầm kiếm xông pha trận mạc quá mạnh mẽ, khiến tài nào vùng vẫy thoát . điều khiến kinh hãi hơn cả là câu tiếp theo của ông.
"Thái tôn điện hạ, việc điều tra phủ Nghiêm Như Hiền ngày mai, trẫm giao phó cho con."
...
Khi Triệu Diệc Thời rời khỏi hoàng cung thì trời về khuya. Thẩm Trùng đợi ở cổng cung, thấy chủ t.ử liền vội vàng chạy tới đón.
"Điện hạ?"
"Lên xe ."
Thẩm Trùng nhanh nhẹn dắt xe ngựa tới, đỡ Thái tôn lên xe. Đang do dự nên cùng thì Triệu Diệc Thời lệnh: "Lên đây."
Thẩm Trùng nhảy phắt lên xe ngựa: "Điện hạ, bây giờ chúng hồi phủ là..."
"Đến Cẩm Y Vệ. Ngày mai tiến hành khám xét Nghiêm phủ."
Chỉ một câu ngắn gọn nhưng khiến sắc mặt Thẩm Trùng biến đổi liên tục.
Triệu Diệc Thời day day huyệt thái dương đang đau nhức: "Cửa Nghiêm phủ giao cho Bạch Yến của Binh Mã Tư Ngũ Thành canh giữ."
Thẩm Trùng nhớ yêu cầu ngày sinh nhật của Tam gia, bèn hỏi: "Ngài Bạch đại nhân canh giữ nghiêm ngặt lơi lỏng?"
Triệu Diệc Thời : "Bạch Yến Lâm là của ai cài ?"
Thẩm Trùng đáp: "Là của Thái t.ử điện hạ."
Triệu Diệc Thời suy tính một lát: "Vậy để canh giữ nghiêm ngặt điều chuyển chỗ khác. Vị trí đó giao cho Tam gia."
"Vâng."
"Bệnh tình của Tạ lão tam chắc cũng 'khỏi' đấy nhỉ. Sáng mai bảo đến nha môn phục chức ngay."
Thẩm Trùng hiểu rõ dụng ý của điện hạ. Đây là mượn cơ hội khám xét Nghiêm phủ để Tam gia lập công, tạo đà thăng chức lên Tổng chỉ huy Binh Mã Tư Ngũ Thành.
"Tiểu nhân sẽ cho báo tin để Tam gia ngày mai canh cửa khéo léo một chút."
"Mau sắp xếp ."
"Vâng!"
Thẩm Trùng đợi xe ngựa dừng hẳn, vén rèm nhảy xuống đất.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa đến phủ Cẩm Y Vệ. Phùng Trường Tú đích đón.
Vào bên trong, Triệu Diệc Thời nín thở, rút từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy vàng, trao tận tay Phùng Trường Tú.
"Phùng đại nhân, xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-342-mach-tuong.html.]
Phùng Trường Tú mở , thầm hít sâu một lạnh.
"Việc Hoàng thượng chỉ giao cho và ông, để Tam Ti nhúng tay . Nhân lực thiếu hụt nên điều động thêm Binh Mã Tư Ngũ Thành đến hỗ trợ."
"Mọi việc xin theo sự sắp xếp của điện hạ."
"Phùng đại nhân hãy lo liệu cho việc ngày mai ." Triệu Diệc Thời thu thánh chỉ: "Trước khi trời sáng, tuyệt đối để lộ tin tức ngoài."
"Vâng."
"Đi việc ."
"Điện hạ xin dừng bước." Phùng Trường Tú bước lên, hạ giọng hỏi nhỏ: "Chỉ khám xét nhà thôi ạ?"
Triệu Diệc Thời định hỏi "Lời ý gì", nhưng Phùng Trường Tú tiếp: "Thế còn Nghiêm công công, bệ hạ chỉ thị xử lý thế nào ạ?"
Triệu Diệc Thời khựng .
Xưa nay, khám nhà thường đôi với bắt .
hiện tại Nghiêm Như Hiền vẫn đang ở trong cung, Hoàng đế hề đả động gì đến việc ở của .
"Bệ hạ , phận thần t.ử chúng cứ bổn phận giao là ."
"Điện hạ dạy ." Phùng Trường Tú gật đầu, tiễn tận cửa.
Nhìn theo bóng lưng của Thái tôn điện hạ, vẻ mặt Phùng Trường Tú trở nên đăm chiêu khó đoán.
Hoàng đế chỉ cho khám nhà mà bắt , rốt cuộc là dụng ý gì?
Lần điều tra Quý phủ là Thái tôn, khám xét Nghiêm phủ cũng là Thái tôn. Vậy Thái t.ử thì ?
Cẩm Y Vệ chịu sự chỉ huy trực tiếp của Hoàng đế, mà kế vị ngai vàng tiếp theo là Thái tử.
Bệ hạ vun vén quan hệ giữa Cẩm Y Vệ và Thái tử, mà kéo gần cách giữa Cẩm Y Vệ và Thái tôn... Rốt cuộc là toan tính điều gì?
Triệu Diệc Thời bước xuống bậc thềm phủ Cẩm Y Vệ thì Thẩm Trùng hớt hải chạy tới, ghé tai thì thầm:
"Điện hạ, Tam gia ở kinh thành."
Sắc mặt Triệu Diệc Thời biến đổi hẳn.
...
Giáo Phường Ti.
Tạ Bất Hoặc cầm chén rượu, tựa lan can, chán nản ngắm trăng.
Vốn sở hữu dung mạo tuấn tú nên mấy nàng kỹ nữ trong phòng cứ cúi đầu e thẹn, thỉnh thoảng len lén liếc trộm .
Có tiếng bước chân phía , cần đầu cũng là Hách Quân, bởi cái mùi Long Diên Hương nồng nặc đặc trưng quanh năm suốt tháng lẫn .
"Bỏ mặc các tiểu nương tử, tiểu quan nhân trong phòng mà chạy đây uống rượu giải sầu một ? Nhị gia của thế, đang tương tư ai ?" Hách Quân sấn tới nắm lấy cổ tay Tạ Bất Hoặc, cợt nhả: "Nào, cho xem, là cô nương nhà ai, là công t.ử nào?"
Tạ Bất Hoặc hất tay : "Đừng đoán mò."
"Xem tám chín phần là vì Yến cô nương nhà ngươi ." Hách Quân ghé sát mặt , soi xét biểu cảm của Tạ Bất Hoặc.
"Theo thấy thì chuyện đơn giản lắm. Cứ chuốc rượu bỏ t.h.u.ố.c gì đó, chọn ngày lành tháng mà 'xử lý' nàng là xong. Lão tam nhà ngươi mà tranh với ngươi."
Tạ Bất Hoặc giận tím mặt: "Còn ăn hàm hồ nữa là xé xác ngươi đấy."
"Gớm, ngươi giận dữ kìa." Hách Quân đá nhẹ chân : "Ta đây chẳng đang bày mưu tính kế giúp ngươi ?"
Tạ Bất Hoặc thấy phiền phức, chỉ bịt miệng tên nên bừa: "Ta hứng thú với nàng ."
"Thế ngươi hứng thú với ai?"
"Với ngươi!"
"Thế thì đây nào!" Hách Quân chẳng những sợ mà còn hì hì: "Để chịu thiệt thòi một , chiều đấy."
"Càng càng bậy bạ." Tạ Bất Hoặc đá trả một cái phòng. Chưa kịp xuống ghế thì thấy Ô Hành thò đầu cửa.
Tạ Bất Hoặc dậy ngoài.
---