Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 341: Vô năng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:13
Lượt xem: 258

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cơn mưa thu, thành Tứ Cửu càng thêm lạnh giá.

Nếu là năm, thời điểm , Thập Lục Giám bắt đầu rục rịch chuẩn y phục mùa đông cho các quý nhân trong cung.

năm nay tình thế rối ren, Thập Lục Giám như rắn mất đầu, chẳng ai dám manh động càn.

Thái giám Tùy Đường của Ti Lễ Giám là Tần Khởi đang đau đầu nhức óc.

Tuy tạm thời thế vị trí Đại thái giám của Nghiêm Như Hiền, nhưng danh chính thì ngôn thuận, việc gì cũng thấy vướng víu.

Thế nhưng công việc thì vẫn chạy, vẫn cáng đáng. Các quý nhân trong cung chỉ cần phật ý, tâu lên Hoàng đế, thì lôi chịu trận cuối cùng chẳng ?

Tần Khởi thầm oán thán lạch bạch chạy tới Ngự Thư Phòng. Nào ngờ tới cửa tiểu nội thị chặn .

Tần Khởi chỉ tay trong, tiểu nội thị vẫy vẫy tay hiệu bảo lát nữa hãy .

Tần Khởi sầm mặt, ho khan một tiếng oai.

Tiểu nội thị nể mặt Hoàng đế trọng dụng, vội vàng ghé tai thì thầm: "Gần một nửa của Thái Y Viện đang ở bên trong đấy ạ."

Gần một nửa Thái Y Viện tụ tập ở đây, ắt hẳn là vì chuyện của lão Ngự Sử. Mà lão Ngự Sử liên quan dây mơ rễ má đến Nghiêm Như Hiền...

Tần Khởi hai lời, gật đầu chào tiểu nội thị vội vã rời .

Bên trong Ngự Thư Phòng đèn đuốc sáng trưng.

Trên long ngai, Vĩnh Hòa Đế nhíu mày kiếm, chằm chằm đang quỳ ngự án: "Bùi thái y, ngươi !"

Bùi Ngụ khó xử tâu: "Bẩm bệ hạ, chẩn đoán của thần cũng giống như các vị đại nhân khác. Sức khỏe Lục đại nhân hiện yếu, mạch tượng rối loạn, hơn nữa..."

"Bùi thái y, trẫm ngươi thao thao bất tuyệt mấy lời sáo rỗng đó. Ngươi chỉ cần trả lời trẫm, bao lâu nữa thì Lục đại nhân thể thượng triều?"

Bùi Ngụ vội dập đầu xuống đất: "Thần... vô năng."

Trên sàn nhà lúc quỳ rạp một đám thái y. Viện chính Thái Y Viện Triệu thái y sợ hãi đến mức rạp xuống đất, chẳng dám ngẩng đầu lên.

Dám ngẩng lên ?

Chỉ một căn bệnh phong hàn cỏn con mà chữa trị ròng rã nửa tháng trời vẫn thuyên giảm. Chuyện đồn ngoài thì cái mặt già của ông giấu !

Người duy nhất còn vững là Thẩm lão thái y.

Lão thái y tuổi cao đức trọng, tư lịch thâm niên, Hoàng đế cũng nể mặt mà để ông trả lời cùng.

Thẩm thái y đợi Hoàng đế mở miệng, tự run rẩy quỳ xuống: "Bệ hạ, lão thần vô năng!"

Đôi mắt hổ của Hoàng đế cụp xuống, đám đang run rẩy chân. Sắc mặt ngài bình thản đến lạ lùng, ai đoán cơn thịnh nộ đang cuộn trào bên trong.

"Đã vô năng thì phạt. Tất cả của Thái Y Viện phạt bổng lộc ba tháng, Viện chính phạt nửa năm. Nửa tháng nữa, nếu bệnh tình của lão Ngự Sử vẫn tiến triển, thì đừng trách trẫm nể tình xưa nghĩa cũ."

Triệu Viện chính xong, mặt cắt còn giọt máu, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Trong lòng ông thầm kêu khổ: Bệ hạ ơi, Diêm Vương c.h.ế.t canh ba thì ai dám giữ đến canh năm? Đừng là Thái Y Viện, đến thần tiên giáng trần cũng bó tay chịu trói thôi!

"Lui hết ."

"Vâng!" Đám thái y như đại xá, đồng loạt lui ngoài. Thẩm lão thái y tuy tuổi cao sức yếu nhưng lui nhanh nhất.

"Cái lão già ..." Vĩnh Hòa Đế giận buồn , bật một tiếng khẩy.

Lúc , tiểu nội thị bên ngoài bẩm báo: "Bệ hạ, Phùng đại nhân cầu kiến."

"Tuyên."

Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Trường Tú vội vã bước tới ngự án hành lễ, lập tức rút từ trong n.g.ự.c áo một xấp giấy tờ trình lên Hoàng đế.

"Bệ hạ, mời ngự lãm."

"Là cái gì?" Vĩnh Hòa Đế thản nhiên , đưa tay nhận.

"Bẩm bệ hạ, chứng cứ mà Lục đại nhân trình lên, hạ quan cho kiểm tra kỹ lưỡng, và đây là kết quả."

"Trẫm xem, ngươi cứ thẳng ."

Phùng Trường Tú lén quan sát sắc mặt Hoàng đế, đáp: "Chứng cứ xác thực, sai một ly."

Hoàng đế dường như đoán kết quả, sắc mặt vẫn bình thản, giọng điệu cũng chút gợn sóng: "Kết quả bên Tam Ti thế nào?"

"Thần phụng mệnh bệ hạ chỉ âm thầm điều tra, kết quả bên Tam Ti thần rõ, nhưng..." Giọng Phùng Trường Tú trở nên kiên định: "Cẩm Y Vệ điều tra án bao giờ sai sót."

Không sai sót, đồng nghĩa với việc Lục Thời buộc tội Nghiêm Như Hiền là chính xác.

Lúc , gương mặt Vĩnh Hòa Đế mới thoáng hiện nét giận dữ.

Phùng Trường Tú tiến lên một bước, hạ thấp giọng: "Bệ hạ, Cẩm Y Vệ còn điều tra một chuyện khác nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-341-vo-nang.html.]

Lão Hoàng đế ngẩng phắt đầu lên.

Phùng Trường Tú thì thầm: "Nghiêm công công... còn nhúng tay ít nhất hai kỳ thi mùa xuân."

Lão Hoàng đế nheo mắt đầy nguy hiểm: "Ngươi bằng chứng xác thực ?"

"Hiện tại thần mới chỉ nắm một nửa bằng chứng, nửa còn đang tiếp tục truy tìm. tối đa mười ngày nữa, chắc chắn sẽ tìm manh mối."

"To gan! Quá to gan!" Lão Hoàng đế xuất võ tướng, đập bàn cái rầm khiến giật nảy .

Phùng Trường Tú im bặt, kiên nhẫn chờ cơn thịnh nộ của Hoàng đế lắng xuống.

Thực chẳng cần tìm nốt nửa bằng chứng , chỉ với những gì đang trong tay, Cẩm Y Vệ thừa sức cạy miệng Nghiêm Như Hiền. Nếu bệ hạ chịu giao Nghiêm Như Hiền cho , thể đào sâu hơn nữa, chừng chuyện dâm loạn cung đình cũng sẽ phơi bày ánh sáng.

Hoàng đế nhanh lấy bình tĩnh: "Theo ý ngươi, việc nên xử lý thế nào cho thỏa đáng?"

Phùng Trường Tú leo lên chức Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ chỉ dựa chút khôn vặt. Dù trong lòng tính toán, vẫn chỉ dám hé lộ một phần nhỏ.

"Chuyện hệ trọng, thần dám lạm bàn, kính xin bệ hạ định đoạt."

Vĩnh Hòa Đế chằm chằm hồi lâu phán: "Chuyện gian lận thi cử dừng ở đây, cần điều tra thêm nữa."

Phùng Trường Tú thầm kinh hãi.

Không những hạ lệnh điều tra tiếp mà còn bắt dừng ...

Chẳng lẽ bệ hạ bao che cho Nghiêm Như Hiền?

"Trẫm bao che cho ." Vĩnh Hòa Đế day day trán vẻ mệt mỏi: "Chuyện thi cử liên quan đến sĩ t.ử trong thiên hạ. Trẫm chỉ cần thấy đám học trò đó tụ tập gây sự là đau đầu nhức óc ..."

Thần cũng ngán ngẩm đám thư sinh đó lắm, đ.á.n.h , mắng cũng xong, cả lũ ngựa non háu đá trời cao đất dày là gì.

Phùng Trường Tú quan sát sắc mặt Hoàng đế dò hỏi: "Vậy thần về sẽ... xóa bỏ chuyện đó ạ?"

Hoàng đế buông một tiếng nhẹ tênh: "Ừ."

"Thần xin cáo lui."

"Đi ."

Phùng Trường Tú hành lễ lui . Chân bước qua ngưỡng cửa, thấy phía im ắng lạ thường, kìm đầu liếc .

Lão Hoàng đế ngay ngắn long ngai, đôi mắt hổ khép hờ, hình oai vệ tĩnh lặng tựa như ngọn núi Thái Sơn sừng sững.

Phùng Trường Tú dám lâu, vội vã bước nhanh ngoài.

Ngự Thư Phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên trống trải. Hoàng đế thẫn thờ một lúc lâu mới cất tiếng gọi: "Người , truyền Hoàng thái tôn đến đây."

"Vâng!" Tiểu nội hầu bên ngoài đáp lời vội vã truyền chỉ.

Lão Hoàng đế dậy, nội thị bên cạnh vội tiến tới đỡ: "Bệ hạ, ..."

"Trẫm ngoài hít thở chút khí."

Vĩnh Hòa Đế liếc một cái: "Đừng kinh động đến khác."

"Vâng!"

Nội thị cố ý chậm , giữ cách phía Hoàng đế. Đi mãi, mãi, chợt nhận điều gì đó đúng. Con đường dẫn tới...

Lúc , thị vệ canh cửa tinh mắt thấy Hoàng đế, vội vàng chạy tới nghênh đón.

"Bệ hạ?"

Vĩnh Hòa Đế chỉ tay cánh cửa đóng kín phía : "Hắn ở bên trong ?"

"Vâng."

"Tình hình thế nào ?"

"Bẩm bệ hạ, Nghiêm công công ngoại trừ việc ăn uống, gầy rộc thì thứ vẫn bình thường ạ."

Thị vệ lén sắc mặt Hoàng đế: "Bệ hạ thăm ạ?"

Vĩnh Hòa Đế gật đầu. Vừa định bước chân thì bên trong vọng tiếng xé ruột xé gan.

Mặt thị vệ tái mét, vội giải thích: "Nghiêm công công thỉnh thoảng quá đau lòng nên mới bật như ạ."

"Hắn mà cũng còn mặt mũi để ?"

Vĩnh Hòa Đế phất tay áo, lưng bỏ thẳng.

---

 

Loading...