Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 340: Sắc thuốc

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:12
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Qua sông, lên ngựa, cả đoàn phi nước đại về hướng huyện Sơn Quan.

Khi đến huyện Sơn Quan thì trời tối mịt. Yến Tam Hợp quyết định nghỉ một đêm để hồi phục sức lực, đặc biệt là để nhóm Chu Thanh dưỡng thương thêm một chút, đó mới chạy một mạch về kinh thành.

Vì mục đích dưỡng thương nên họ chọn một khách trạm điều kiện nhất trong thị trấn. Ăn cơm xong, Yến Tam Hợp giục về phòng nghỉ ngơi sớm.

Trước khi , ông lang trung đầu trọc kê đơn t.h.u.ố.c uống trong bảy ngày cho bốn thương. Nàng mượn nhà bếp của chưởng quầy, tự sắc t.h.u.ố.c cho họ.

bài học xương m.á.u từ vụ bát canh thịt nên Yến Tam Hợp cảnh giác cao độ, dám rời mắt khỏi ấm t.h.u.ố.c nửa bước.

Phía tiếng bước chân khe khẽ.

Vừa đầu bắt gặp ánh mắt híp của Tiểu Bùi gia.

"Ngươi xuống đây gì?"

Thì xuống để gần gũi với nàng chứ gì!

Không tiếp cận thì mà tán đổ nàng ?

Tiểu Bùi gia thầm oán trách trong lòng, tiến gần: "Ta thương, xuống đây giúp ngươi một tay."

"Hai cái bếp lò giao cho ngươi canh chừng đấy, cẩn thận đừng để t.h.u.ố.c trào ngoài." Yến Tam Hợp hất hàm chỉ về phía bếp lò: "Ngồi xổm mỏi chân lắm, ngươi lấy cái ghế trúc ."

Nghe xem, nàng ân cần bao!

Chuyến , thái độ của Yến Tam Hợp đối với ôn hòa chu đáo, còn lạnh lùng, xua đuổi như nữa.

Ngày càng hy vọng !

Tiểu Bùi gia hí hửng bê ghế trúc đến, ngoan ngoãn xuống bên cạnh nàng, len lén liếc sườn mặt nàng, trong lòng rạo rực niềm vui sướng.

.

Cũng thể cứ im như hến thế , chuyện gì đó chứ?

Bàn chuyện thi từ ca phú ư? Tiểu gia mù tịt khoản đó!

Nói về vụ án của Tĩnh Trần? Nặng nề quá, mất vui!

Tán gẫu chuyện trăng gió yêu đương? Sến súa quá, mang tiếng lẳng lơ!

Hay là... chuyện kinh Phật , món tiểu gia rành nè.

"Yến Tam Hợp..."

"Bùi Minh Đình..."

Hai giọng cất lên cùng một lúc.

Máu trong Tiểu Bùi gia sôi lên sùng sục vì phấn khích. Ha ha ha, cái gọi là gì nhỉ?

Gọi là tâm linh tương thông đấy!

"Yến Tam Hợp, chuyện gì ngươi ."

Yến Tam Hợp sang với vẻ mặt khó hiểu: "Ta định cái gì cơ?"

"Chẳng ngươi gọi tên ..."

"À, định bảo..."

Tiểu Bùi gia đang dỏng tai lên thì một giọng đáng ghét vang lên cắt ngang: "Họ Tạ , ngươi mò xuống đây cái gì?"

"Thì một chán quá, xuống xem các ngươi đang trò gì!" Tạ Tri Phi ho khan một tiếng lấp liếm, nghiêm mặt : "Ngày mai lên đường, chúng bán ngựa , thuê hai chiếc xe ngựa mà , như tốc độ sẽ nhanh hơn và đỡ mệt hơn."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Có vết thương của mấy Chu Thanh trở nặng ?"

"Ừ!" Tạ Tri Phi gật đầu: "Tên khốn kiếp tay tàn độc thật."

Nghe , Yến Tam Hợp mới sực nhớ quên hỏi Đường lão gia xem Bệ Chiêu rốt cuộc là thần thánh phương nào mà võ công cao cường đến thế.

Tạ Tri Phi tới, cũng kéo một cái ghế trúc, ngang nhiên chen giữa Yến Tam Hợp và Tiểu Bùi gia.

" Yến Tam Hợp, lúc ở núi ngươi và Đường lão gia những chuyện gì thế?"

"Ta..."

"Ơ kìa, Tam gia và Tiểu Bùi gia đều tụ tập ở đây cả ?"

Lý Bất Ngôn cũng bê ghế xuống, phịch xuống bên cạnh Yến Tam Hợp: "Cái bếp nhỏ tồi tàn hôm nay vinh dự quá, cả hai vị gia hạ cố ghé thăm, đúng là rồng đến nhà tôm!"

Tạ Tam gia: "..." Lại thêm một kẻ phá đám.

Tiểu Bùi gia: "..." Cút hết cho gia nhờ!

Lý Bất Ngôn chọn một tư thế thoải mái nhất: "Đang buôn chuyện gì xôm tụ thế, cho với."

"Chúng cũng !"

Ngoài cửa, Hoàng Kỳ tò mò thò đầu . Chu Thanh bên cạnh vẻ mặt áy náy, ánh mắt như : Ta là tên lôi kéo xuống đây đấy nhé.

Tiểu Bùi gia tức nổ phổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-340-sac-thuoc.html.]

Cái quái gì thế ?

Tiểu gia khó khăn lắm mới kiếm cơ hội ngàn năm một để "thả thính" trong mộng, các thì , cả lũ kéo xuống đây phá đám, cố tình chọc tức ?

"Mọi tìm chỗ xuống !" Yến Tam Hợp phân công: "Bùi Minh Đình, ngươi thương, cửa canh gác , đề phòng lén."

"Cái gì cơ?" Tiểu Bùi gia chỉ tay mũi , ấm ức: Có còn tôn ti trật tự gì hả? Ta là thiếu gia đấy nhé!

"Vất vả cho ngươi ."

"Ngươi gì thế, vất vả gì , chuyện nhỏ mà." Tiểu Bùi gia lườm nàng một cái đầy oán trách pha lẫn nuông chiều, lầm lũi dậy cửa: "Tạ Ngũ Thập, ngươi trông chừng mấy ấm t.h.u.ố.c đấy, đừng để nó trào ngoài."

Tạ Tri Phi cúi đầu lò thuốc, che miệng trộm.

Tên nhóc tương lai chắc chắn sẽ Yến Tam Hợp bắt nạt cho "lên bờ xuống ruộng", mà còn là kiểu cam tâm tình nguyện, bao giờ dám bật nữa cơ.

Yến Tam Hợp đợi nhóm Chu Thanh yên vị mới bắt đầu kể: "Ở núi, Đường Kiến Khê chủ động kể cho về Lục Thời."

Tạ Tri Phi: "Cái gì?"

Lý Bất Ngôn: "Thật á?"

Tiểu Bùi gia: "Trời đất ơi!"

Hoàng Kỳ: "Tại ?"

Chu Thanh: "Lạ nhỉ!"

"Hắn là vì lo cho Đường Minh Nguyệt. Hắn tránh nhắc đến những chuyện đau lòng của Tĩnh Trần mà chỉ kể một vài chuyện quá khứ của Lục Thời thôi." Giọng Yến Tam Hợp bình thản, cố gắng thuật lời Đường Kiến Khê một cách khách quan nhất, xen lẫn cảm xúc cá nhân.

Kể xong, cả gian bếp chìm im lặng, chỉ còn thấy tiếng t.h.u.ố.c sôi sùng sục bếp lò.

Hồi lâu , Tiểu Bùi gia mới thốt lên đầy căm phẫn: "Cái tên Lục Thời còn là con nữa ?"

Tạ Tri Phi đầu : "Thảo nào Đường Kiến Khê căm ghét nhắc đến cái tên đó."

Hoàng Kỳ: "Ta phi! Mẹ kiếp, đúng là đồ vong ân phụ nghĩa, ăn cháo đá bát."

Chu Thanh: "Quá đáng! Thật sự quá đáng!"

"Minh tao dễ tránh, ám tiện khó phòng." Lý Bất Ngôn đảo mắt một vòng, khẩy: "Đàn ông mà đê tiện thì đến súc vật cũng chào thua."

Các nam nhân: "..." Nói cái gì thế ?

Lý Bất Ngôn hết, bồi thêm một câu: "Hèn gì nương cứ dạy mãi: Là phụ nữ thì phòng cháy, phòng trộm, phòng... đàn ông như phòng súc sinh."

"Này, bảo..." Tiểu Bùi gia rốt cuộc nhịn nữa: "Nương của ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào mà phát ngôn những câu..."

"Chân lý cuộc đời, đúng ?" Lý Bất Ngôn vênh mặt tự hào: "Bởi vì bà xuyên , đến từ thế kỷ hai mươi mốt hiện đại. Ở chỗ họ đầy rẫy những câu danh ngôn vàng ngọc kiểu . Ví dụ như: 'Mười dặm gió xuân chẳng bằng yêu cũ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử'; là 'Đàn ông mà đáng tin thì heo nái cũng leo cây'..."

Các nam nhân: "..." Ngươi đang cái ngôn ngữ quái quỷ gì thế, bọn chẳng hiểu mô tê gì cả!

Yến Tam Hợp thấy sắc mặt các đấng nam nhi lúc xanh lúc trắng, cố nhịn : "Khoan hãy mắng c.h.ử.i Lục Thời . Mọi nghĩ xem khi về kinh chúng sẽ tiếp cận bằng cách nào đây? Ta định sẽ trực tiếp đến phủ tìm gặp ."

"Không !" Tạ Tri Phi sực tỉnh khỏi cơn choáng váng vì những "danh ngôn" của Lý Bất Ngôn, vội ngăn cản.

"Nhất cử nhất động của Lục phủ đều cả thành Tứ Cửu dòm ngó. Nếu chúng đường đột tìm đến cửa thì e rằng sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, những chuyện giấu cũng giấu ."

"Vậy ý của Tam gia là..."

"Ta nghĩ cách cụ thể, nhưng kiên quyết thể đến tìm trực tiếp như thế ."

Yến Tam Hợp chần chừ.

Con Tạ Tri Phi đôi khi hành xử khốn nạn, nhưng đụng đến chuyện triều chính quan trường thì cực kỳ cẩn trọng và nhạy bén.

Lời khuyên của thể xem thường.

"Được!" Yến Tam Hợp gật đầu đồng ý, đồng thời nêu thắc mắc trong lòng: "Có một chuyện cảm thấy kỳ lạ."

Tiểu Bùi gia sốt sắng: "Chuyện gì?"

Yến Tam Hợp chỉ tay về hướng kinh thành Tứ Cửu xa xôi: "Vị ngai vàng tại dám trọng dụng một cựu thần của cố nhân mà trong lòng hề chút đề phòng nào như thế?"

Lời tuy ẩn ý nhưng ai cũng hiểu.

"Vị " ám chỉ Hoàng đế.

"Cố nhân" là chỉ tiền Thái tử.

"Cựu thần" chính là Lục Thời.

"Còn nữa!"

Yến Tam Hợp thẳng mắt Tạ Tri Phi: "Quan nhị phẩm là chức vị cực lớn, ai . Phụ ngươi thánh thượng ân sủng đến thế mà cũng chỉ giữ chức Tam phẩm thôi."

Tạ Tri Phi biến sắc, vẻ mặt đầy kinh hãi.

, Lục Thời dựa cái gì mà leo lên vị trí cao ngất ngưởng đó?

Chẳng lẽ... bán Đường gia... Ôi trời ơi!

 

Loading...