Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 339: Vong ân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:20:11
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ của Lục Thời là hạng lăng loàn trắc nết như ?

Yến Tam Hợp mím chặt môi, một lời.

"Lúc đó Lục Thời đỗ Cử nhân. Mẹ ruột của Cử nhân mà gây chuyện tày đình, ô uế thanh danh như thì cô nương thử nghĩ xem, Lục Thời còn mặt mũi nào, còn tư cách gì mà tham gia khoa thi nữa?"

"Đường lão gia, am hiểu lắm về chuyện khoa cử. Người tham gia khoa thi mùa xuân bắt buộc thế trong sạch ?"

"Thân thế trong sạch là yêu cầu cơ bản nhất." Đường Kiến Khê bổ sung thêm: "Đương nhiên nhiều chuyện xa khuất tất, nếu trong cuộc , , thì quan cũng chẳng gì. đằng của Lục Thời ầm ĩ lên tận nha môn quan phủ, chuyện vỡ lở thì thể nào giấu giếm nữa."

"Cũng chính vì thế mà quan huyện nha lập tức tấu chương gửi gấp về kinh thành. Lễ bộ họp bàn nhiều đến quyết định hủy bỏ tư cách dự thi của Lục Thời."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Hủy bỏ tư cách là chỉ cấm thi khoa đó thôi là cấm thi vĩnh viễn?"

"Chỉ khoa đó thôi." Giọng Đường Kiến Khê chùng xuống: " cô nương thử đặt cảnh đó mà xem, liệu thể ngẩng cao đầu sống tiếp giữa những ánh mắt khinh bỉ, dè bỉu và những lời đàm tiếu cay nghiệt của đồng môn ?"

"Sau đó sự việc diễn biến thế nào?"

"Là tay cứu vớt . Sau kỳ thi Đình, tại yến tiệc Khúc Giang, mặt đông đảo quan viên Lễ bộ và các tân khoa Tiến sĩ, công khai khen ngợi tài năng của Lục Thời vài câu." Đường Kiến Khê đến đây, hai hàm răng nghiến chặt kèn kẹt: "Tiên sinh của là bậc đại nho uy tín lẫy lừng, đang giữ chức Thái sư của Thái tử, lời của sức nặng tựa ngàn cân."

Yến Tam Hợp đồng ý với điểm .

Xưa nay, càng quyền cao chức trọng thì càng kiệm lời, quý chữ như vàng. một khi họ mở miệng giúp ai đó thì đủ sức xoay chuyển cả vận mệnh của .

Vận mệnh của Lục Thời cũng vì vài câu ngắn ngủi của Đường Kỳ Lệnh mà đổi.

Ân đức mà Đường Kỳ Lệnh dành cho quả thực sánh ngang với công ơn cha tái sinh.

"Vậy khi Đường gia gặp nạn, Lục Thời vong ân phụ nghĩa như thế nào?"

Đường Kiến Khê nhắm mắt , dường như khơi vết thương lòng quá khứ, nhưng nỗi đau vẫn luôn hiện hữu, thể nào quên .

"Khi Đường gia xảy biến cố, đám học trò chúng đều tin tưởng tuyệt đối nhân phẩm của , tin rằng oan uổng. Vì thế chúng liên danh dâng thư kêu oan, mong góp chút sức mọn để giải oan cho thầy. Tất cả học trò của đều mặt đông đủ, chỉ duy nhất Lục Thời là..." Đường Kiến Khê đột ngột mở mắt, ánh sắc lạnh: "... bặt vô âm tín, đến cái bóng cũng chẳng thấy ."

"Tại ?" Yến Tam Hợp nhíu mày khó hiểu: "Theo lý mà ... thì nên như thế chứ!"

"Bởi vì vội vã phủi sạch quan hệ. Lúc Lục Thời đỗ Thám Hoa, con đường quan lộ đang rộng mở thênh thang, mấy tháng nữa là thể Hàn Lâm Viện nhậm chức. Trong khi đó tống giam, trở thành tù nhân trọng tội."

Chuyện qua bao nhiêu năm mà khi nhắc , lòng Đường Kiến Khê vẫn lạnh buốt như băng.

"Yến cô nương, bàn đến mối quan hệ tình cảm giữa và sư , chỉ riêng cái ơn tri ngộ, cái tình thầy trò mà dành cho năm xưa... Hắn cũng nên tuyệt tình tuyệt nghĩa đến mức ."

ám ảnh bởi tâm ma của Yến Hành nên Yến Tam Hợp ghét cay ghét đắng nhất là loại vô ơn bội nghĩa: "Nếu đúng như thì quả thực là kẻ lòng lang sói, ăn cháo đá bát."

mắng cho , Đường Kiến Khê cảm thấy hả hê trong lòng, bèn kể thêm một chuyện nữa.

"Đêm sư tranh giải hoa khôi, bài thơ mà Ngôn Đình dùng để giúp nàng là 'Tuế Hàn Tam Hữu'."

"Chuyện ."

" Yến cô nương rằng, đó Ngôn Đình tìm Lục Thời, hy vọng đêm đó thể mặt giúp đỡ."

"Nguyên nhân gì mà nhờ mặt?"

"Ngôn Đình sợ sư chịu đựng nổi cú sốc nên Lục Thời đến gặp nàng một . Cho dù là dối trái với lương tâm vài câu an ủi cũng , miễn là để cho sư thêm động lực mà sống tiếp. Huống chi..." Đường Kiến Khê mấp máy môi, khó khăn lắm mới thốt : "Huống chi lúc đó sư vẫn còn tấm trong trắng, mà nàng yêu thương nhất..."

Nói đến đây, ông nghẹn ngào thể tiếp nữa.

Yến Tam Hợp thầm hiểu và tính toán trong đầu.

Một con gái từ khi sinh đến lúc c.h.ế.t , nếu chọn một sự kiện quan trọng nhất trong đời thì đó chính là đêm động phòng hoa chúc.

Đối với Đường Chi Vị đang giam cầm trong chốn lầu xanh nhơ nhớp thì đêm động phòng hoa chúc của nàng chính là đêm nàng trở thành hoa khôi, đêm nàng bán " đầu tiên" của .

Thay vì để cho một gã đàn ông xa lạ nào đó chà đạp, chi bằng trao nó cho đàn ông mà yêu thương, thể dịu dàng, trân trọng nàng trong đêm định mệnh .

Chư Ngôn Đình suy tính quả thực chu đáo. Lục Thời chính là sự lựa chọn nhất, nhân đạo nhất trong cảnh bi đát đó.

"Lý do từ chối là gì?" Yến Tam Hợp hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-339-vong-an.html.]

Đường Kiến Khê một tiếng khô khốc, vô hồn: "Không gặp, thể gặp, nên gặp!"

Dù Yến Tam Hợp là từng trải, kiến thức rộng rãi cũng ba chữ "" tàn nhẫn cho kinh hãi, lùi nửa bước.

Quả nhiên là vô tình vô nghĩa đến cực điểm!

Thảo nào Đường Chi Vị khi rời khỏi Giáo Phường Ti liền thẳng đến Am Thủy Nguyệt nương nhờ cửa Phật. Trao trọn trái tim cho lầm , nỗi đau đúng là thấu tận tâm can.

"Sau đó thực sự Hàn Lâm Viện ?"

"Không!"

"Tại ?"

"Chuyện chỉ thể là ông trời mắt, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt."

"Ta hiểu . Vụ án gian lận khoa thi mùa xuân nổ thì nghi ngờ về tính trung thực trong kết quả thi Thám Hoa của Lục Thời."

"Cô nương thật là thông minh." Sắc mặt Đường Kiến Khê lạnh lẽo: "Trên đời nhiều chuyện cứ trốn tránh là . Nhạn bay qua để tiếng kêu, qua để dấu vết. Càng che giấu thì càng dễ lộ tẩy."

Thảo nào ngay cả Tiểu Bùi gia cũng hề Lục Thời từng đỗ Thám Hoa, hóa uẩn khúc như .

Yến Tam Hợp sang Đường Kiến Khê: "Đường lão gia, địa vị của Lục Thời bây giờ còn cao hơn cả ngày xưa, ngài lường điều ?"

"Dựa thủ đoạn tàn độc và tâm địa thâm sâu của , nếu leo lên vị trí quan nhị phẩm thì đó mới là điều khiến ngạc nhiên đấy."

"Vậy ngài dùng cách nào để thăng tiến nhanh như ?"

"Không rõ chi tiết, chỉ loáng thoáng từ một bạn cũ." Đường Kiến Khê cố nén vẻ mỉa mai mặt: "Cái thời thế nó thế đấy: kẻ g.i.ế.c phóng hỏa thì đeo đai vàng quan lớn, kẻ sửa cầu đắp đường thì c.h.ế.t thây. Đen tối, mịt mù thấy ánh sáng."

Vừa dứt lời, phía chân trời đằng Đông bừng lên một vệt sáng vàng rực rỡ.

Yến Tam Hợp sóng vai với ông, cùng về phía ánh bình minh đang lên, : "Ngài kìa, chẳng trời sáng ?"

Đường Kiến Khê ngẩn , sang Yến Tam Hợp...

Gương mặt nghiêng của thiếu nữ tắm trong ánh nắng sớm mai, toát lên vẻ non nớt thanh xuân tràn đầy khí thế quật cường, hy vọng...

...

Trong núi một ngày, thế gian ngàn năm... Đó là lời cảm thán chung của sáu khi xuống núi.

Vợ chồng Đường lão gia đích tiễn bọn họ tận bến sông.

Yến Tam Hợp thấy Đào Xảo Nhi cứ ngập ngừng thôi bèn chủ động: "Phu nhân gì cứ thẳng."

"Là thế , Yến cô nương." Đào Xảo Nhi khổ: "Minh Nguyệt Tĩnh Trần nuôi nấng mười mấy năm trời, tình cảm con sâu nặng gì sánh bằng. Với tính cách của con bé, một khi chuyện quan tài Tĩnh Trần nứt, chắc chắn nó sẽ tìm cách gặp cô nương để hỏi cho lẽ."

"Ý phu nhân là ..."

"Con bé đang mang thai, tròn ba tháng, t.h.a.i khí định. Nhờ cô nương lúc chuyện với nó hãy lựa lời, đừng để nó kích động quá mức."

"Phu nhân cứ yên tâm!" Yến Tam Hợp chắp tay chào Đường Kiến Khê: "Vậy xin cáo từ tại đây."

"Cô nương dừng bước." Đường Kiến Khê tiến lên, cung kính khom hành đại lễ của thư sinh đối với Yến Tam Hợp: "Chuyện của sư xin trăm sự nhờ cậy cô nương. Nếu việc thuận lợi, phiền cô nương gửi thư báo tin cho một tiếng."

"Đó là việc nên ." Yến Tam Hợp đáp ngắn gọn xoay bước xuống thuyền. Năm cũng lục tục theo .

"Lão Kiều, nhổ neo thôi!"

Lão Kiều trố mắt cảnh tượng mặt.

Hắn chèo đò con sông non nửa đời , đây là đầu tiên thấy Đường lão gia đích xuống núi tiễn khách, và cũng là đầu tiên thấy vị ẩn sĩ cao ngạo khom lưng hành lễ với một tiểu cô nương hỉ mũi sạch.

Chuyện đây?

Tiểu cô nương rốt cuộc là thần thánh phương nào mà ghê gớm ?

---

 

Loading...