Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 33: Địa Ngục

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:33
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi nhận thư, lướt nhanh vài dòng, đôi mắt đào hoa từ từ giãn , cuối cùng mới nở một nụ nhẹ nhõm.

"Gia, sức khỏe Lão phu nhân khá hơn ?" Chu Thanh hỏi.

"Có thể ăn nửa bát cháo loãng ." Tạ Tri Phi liếc Yến Tam Hợp, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Bệnh tình thế mà bà vẫn còn dặn chăm sóc cho Yến cô nương, đừng để cô nương chịu thiệt thòi."

"Không dám nhận!" Yến cô nương lạnh lùng ném trả ba chữ.

Đồng hành năm ngày, Tạ Tri Phi ít nhiều cũng nắm tính tình Yến Tam Hợp. Không nhắc đến Tạ gia thì dù sắc mặt nàng lạnh lùng mấy cũng , nhưng hễ đụng đến hai chữ "Tạ gia" là nàng xù đầy gai nhọn.

Lúc , nhất là tránh voi chẳng mặt nào.

"Lấy giấy bút đây." Tạ Tri Phi nhẩm tính ngày tháng, bốn ngày gửi thư về nhà vì mải miết lên đường.

Chu Thanh gọi tiểu nhị lấy giấy bút: "Gia thêm vài câu tình cảm , Lão phu nhân nhận thư vui quá mà khỏi bệnh cũng nên."

"Gia!" Đinh Nhất tiến lên mài mực, can ngăn: "Đừng báo tin vui mà giấu tin buồn, chúng việc..."

"Ngươi bớt mồm !" Tạ Tri Phi sợ Yến Tam Hợp thấy, vội quát lớn, nhưng vẫn yên tâm lén liếc nàng một cái.

Vừa , tim thót lên một cái rõ mạnh.

Đồng t.ử Yến Tam Hợp đen kịt, bất động, đến nỗi cái bánh bao tay rơi xuống đất nàng cũng .

Lại nữa !

Tạ Tri Phi lúc chút kinh nghiệm, tiến lên vài bước, vẫy vẫy tay mặt nàng.

"Yến cô nương?”

“Yến cô nương?"

Khóe mắt Yến cô nương dần đỏ lên, trông như tủi . Chỉ là sự tủi đến nhanh mà cũng nhanh. Một lát , nàng nghiến răng ken két, tựa như đang dùng sức c.ắ.n xé một thứ gì đó vô hình.

Tạ Tri Phi kinh hãi đến mức nín thở. Chẳng lẽ Đinh Nhất đúng, nàng ma nhập thật ?

Thực Yến Tam Hợp thấy tiếng gọi, nhưng lồng n.g.ự.c nàng quá đau, như một con d.a.o găm xẻ đôi, một nửa là thể tin, nửa dám tưởng tượng. Khi hai nửa khép , nỗi đau đớn khiến nàng thiết sống nữa.

Nàng dùng sức véo một cái cho tỉnh táo, run giọng : "Về kinh thành."

Tạ Tri Phi kinh ngạc đến rớt cằm: "Ngươi... ngươi cái gì?"

Yến Tam Hợp nhấn mạnh từng chữ: "Về! Kinh! Thành!"

Đầu óc Tạ Tri Phi xoay chuyển liên hồi: "Ngươi ..."

Yến Tam Hợp: "Không chắc lắm..."

Tạ Tri Phi: "Vậy về ..."

Yến Tam Hợp lạnh lùng nhếch môi: "Ngươi thử một ?"

Tim Tạ Tri Phi đập dồn dập. Ta còn hết câu, nàng định gì?

Yến Tam Hợp thấy cứ ngây như phỗng liền tự lấy tay nải. Tay chạm , cái tay nải khác giật lấy.

"Khoan !" Tạ Tam gia căng thẳng: "Ngươi nắm chắc bao nhiêu phần?"

Yến Tam Hợp: "Một phần."

"Một phần?!" Ngọn lửa ấm ức dồn nén suốt năm ngày qua trong lòng Tạ Tam gia bùng lên dữ dội: "Lỡ như đúng, ngươi đây chẳng càng chậm trễ ?"

" nếu đoán đúng thì ?"

"..."

Yến Tam Hợp tiến lên một bước, thẳng mắt : "Ngươi dám cá ?"

"..."

"Tạ gia các ngươi dám đ.á.n.h cược ?"

"..."

"Lão tổ tông đang c.h.ế.t sống của ngươi, dám đ.á.n.h cược mạng sống ?"

"..."

Trên khuôn mặt tuấn tú của Tạ Tam gia, từng lỗ chân lông như bùng nổ. Đây là thổ phỉ sống, rõ ràng là Diêm Vương sống!

"Chuyện đó..." Tam gia thở hồng hộc mấy , quyết định liều mạng hỏi thêm nữa: "Có thể tiết lộ 'một phần nắm chắc' là gì ?"

"Ngươi cần !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-33-dia-nguc.html.]

"..."

Khuôn mặt Tạ Tam gia đỏ bừng trong nháy mắt, nóng đến mức gió thổi qua cũng thể bốc khói. Cái gì mà tính tình , cái gì mà miệng ngọt, cái gì mà phong thái con nhà thế gia... vứt hết !

Hắn thầm nghĩ: Thảo nào cái tên Tạ Tiểu Hoa khôn lỏi còn giơ chân đạp, Tam gia lúc còn g.i.ế.c đây !

---

Trên quan đạo, mấy con tuấn mã phi như bay, cuốn theo từng mảng bụi mù mịt.

Mặt trời mọc lặn. Gió lớn nổi lên, mưa trút xuống.

Liên tiếp bốn ngày, cả lẫn xe ngựa hề dừng , dốc lực chạy về kinh thành với tốc độ nhanh nhất.

Cho đến khi chiếc xe ngựa vốn xa hoa, chắc chắn bỗng phát vài tiếng "lộp bộp", hai bánh xe ầm ầm nứt toác, cả đoàn mới buộc dừng .

Yến Tam Hợp lồm cồm bò khỏi xe. Tuy mặt mày lấm lem bụi đất nhưng thần sắc nàng vẫn vô cùng trấn định.

"Không cần sửa, cưỡi ngựa."

Tạ Tam gia lau bụi mặt, nhảy xuống xe: "Sửa nhanh lắm, tốn nhiều thời gian . Cách kinh thành chỉ còn năm sáu trăm dặm, trời thế vẻ sắp tuyết..."

"Nói nhiều quá!”

Yến Tam Hợp giật lấy dây cương từ tay , đạp chân lên bàn đạp, và ngựa lao vút .

Tạ Tam gia: "..."

Hắn như thổ huyết, l.i.ế.m liếm răng cay đắng.

"Gia lớn thế mới gặp một nữ t.ử như thế đấy."

"Gia, nàng mà tính là nữ t.ử ?" Đinh Nhất bĩu môi: "Nữ t.ử đời nếu đều giống như nàng, thà ở cả đời còn hơn."

"Bớt nhảm!" Tạ Tam gia oán thán thì oán thán, nhưng vẫn phân biệt rõ nặng nhẹ: "Vứt xe , chúng cưỡi ngựa. Đừng để tốn thời gian nữa, nhanh lên!"

"Vâng!"

---

Tạ phủ, Từ Ân đường.

Tạ Nhi Lập ở cửa viện, như kiến bò chảo nóng.

"Đến , đến !”

Tạ Nhi Lập vội vàng nghênh đón: "Bùi thúc, tới !"

Bùi thái y trêu chọc: "Mấy ngày nay chạy tới Tạ gia các ngươi, chân cẳng teo một vòng đây. Nói , bây giờ là ai bệnh thế?"

Tạ Nhi Lập khổ: "Vẫn là Lão phu nhân. Chạng vạng tối bà kêu tim khó chịu ngủ , đến giờ vẫn thấy tỉnh ."

"Để xem."

"Mời ngài!"

Bùi thái y sương phòng phía Đông. Phu nhân Ngô thị đang túc trực bên giường vội hành lễ nhường chỗ đầu giường. Ba ngón tay đặt xuống mạch, sắc mặt Bùi thái y dần trở nên nặng nề.

Ngô thị lo lắng hỏi: "Thế nào ạ?"

Bùi thái y đáp, im lặng chẩn mạch hồi lâu mới gật đầu với Ngô thị, ý bảo ngoài hãy .

Ba bước gian ngoài. Bùi thái y nhíu mày: "Theo lý thì mấy hôm nay Lão phu nhân thể xuống giường , bệnh hẳn là gì đáng ngại. Chỉ là mạch tượng hôm nay..."

Ngô thị mở to mắt: "Mạch tượng ?"

Bùi thái y lắc đầu: "Hình như còn tệ hơn cả mấy ngày ."

"Sao tệ hơn !" Ngô thị kinh hô: "Hôm qua còn vui vẻ với chúng mà."

Bùi thái y cũng giải thích thế nào cho , chỉ trấn an: "Người lớn tuổi, bệnh tình tái phát cũng là chuyện thường tình, phu nhân vẫn nên chuẩn tinh thần ."

Ngô thị buột miệng hỏi: "Tình huống nhất là gì?"

Bùi thái y kiên trì đáp: "Những thứ cần chuẩn , thì nên lo liệu ."

Ngô thị như sét đ.á.n.h ngang tai, tự chủ lùi nửa bước.

Bùi thái y thấy thế bèn sang với Tạ Nhi Lập: "Phương t.h.u.ố.c sẽ kê đơn khác, cứ uống như cũ. Nếu Đại gia yên tâm thì cứ mời thái y khác đến khám cho Lão phu nhân xem ."

Tạ Nhi Lập cảm thấy như vạn tiễn xuyên tim. Bùi thúc là tay nghề hàng đầu trong Thái y viện, khám bệnh cho Tạ gia suốt hai mươi năm nay, từng chẩn đoán sai nào, còn cần mời ai khác nữa chứ?

Bảy bảy bốn mươi chín ngày qua, chẳng lẽ Tạ gia thật sự gặp vận rủi? Lão tổ tông là đầu tiên? Nếu đúng là , ai sẽ là tiếp theo đây?

---

 

Loading...