Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 327: Nhờ đoán
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:59
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Bùi gia, đang một lòng cạnh Yến Tam Hợp, trố mắt cảnh tượng mặt.
Rõ ràng lúc nãy ở ngoài sân, hai còn kẻ , lạnh nhạt như cả đời mặt . Sao bước qua cánh cửa , Yến Tam Hợp chủ động gọi Tạ Ngũ Thập đến cạnh thế ?
Bùi Tiếu hậm hực xuống một ghế khác, tai dỏng lên Yến Tam Hợp mở lời: "Đường lão gia, ngài suy nghĩ kỹ ?"
Đường Kiến Khê hỏi ngược : "Yến cô nương những gì?"
"Muốn nhiều thứ. Ví dụ như Đường Chi Vị thời còn ở khuê phòng là như thế nào? Phụ Đường Kỳ Lệnh của nàng là ?" Yến Tam Hợp ngừng một chút, nhấn mạnh từng chữ: "Ta còn về học trò của Đường Kỳ Lệnh - Chư Ngôn Đình, và cả vai trò của Đường lão gia ngài trong cuộc đời của Đường Chi Vị. Tất nhiên, cũng thể bỏ qua vụ án chấn động của Đường Kỳ Lệnh năm xưa."
Mỗi một cái tên Yến Tam Hợp thốt đều như một nhát búa tạ giáng thẳng tim Đường Kiến Khê.
Đặc biệt là khi ba chữ "Chư Ngôn Đình" vang lên, thở của ông tự chủ mà trở nên dồn dập.
"Yến cô nương!" Đường Kiến Khê cố nén sự kinh hãi trong lòng: "Xin giới thiệu, đây là thê t.ử của , Đào Xảo Nhi."
Phụ nữ khi xuất giá thường gọi theo họ chồng, tên cúng cơm thời con gái ít khi tiết lộ với ngoài.
Đường Kiến Khê giới thiệu tên họ đầy đủ của vợ một cách tự nhiên, khiến khỏi ngạc nhiên.
Lúc , Đào Xảo Nhi mỉm thiện với sáu vị khách: "Ngoại trừ Yến cô nương , vẫn quý danh của những vị còn ."
Yến Tam Hợp chợt hiểu . Hóa Đường Kiến Khê dùng tên thật của vợ mồi nhử để thăm dò phận của Tam gia và Tiểu Bùi gia.
Nàng im lặng, nhường quyền quyết định cho Tạ Tri Phi.
Hắn thì cứ .
Nếu , nàng cũng cách để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
"Tại hạ họ Tạ, tên Tri Phi, tự Thừa Vũ, là con thứ ba trong nhà." Tạ Tri Phi chỉ sang Bùi Tiếu: "Vị họ Bùi, tên Tiếu, tự Minh Đình. Ba còn là thị vệ tín của chúng , hôm nay nếu vì họ đều thương thì cũng dám cùng bàn với chủ nhân ạ."
"Hóa là Tạ công t.ử và Bùi công tử, thất kính thất kính." Đào Xảo Nhi quan sát hai từ đầu đến chân, tấm tắc khen: "Nhìn qua là con nhà gia giáo, tướng mạo khôi ngô, cử chỉ lễ độ, thông minh lanh lợi nữa."
Đường Kiến Khê vợ khen hai gã trai trẻ thì tỏ vẻ vui: "Cũng thấy thông minh gì cho cam!"
Đào Xảo Nhi : "Chẳng lẽ lão gia còn khảo thí bọn họ ?"
Đường Kiến Khê liếc xéo Bùi Tiếu như vô tình: "Vậy mời Bùi công t.ử đoán thử xem, vì từ quan về quê ở ẩn?"
"Ngài hỏi thế thì chịu c.h.ế.t." Tiểu Bùi gia gượng gạo: "Ta con giun trong bụng Đường lão gia mà đoán tâm tư của ngài."
Đường Kiến Khê lập tức sa sầm mặt mày, bưng chén lên, thèm để ý đến ai nữa.
Bưng tiễn khách.
Đang yên đang lành dở chứng đuổi khách thế ?
Tiểu Bùi gia hoang mang sang Tạ Tri Phi cầu cứu: Huynh , trời đất chứng giám, cái gì sai cơ chứ!
Tạ Tri Phi cũng cảm thấy điều bất thường, bèn khẽ hắng giọng hiệu cho Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp cần nhắc, trong lòng nàng sớm đặt hàng vạn câu hỏi tại .
Chưa đến chuyện khác, chỉ riêng việc Đường Kiến Khê khi thấy nét chữ của Đường Chi Vị vội vã chạy xuống núi đón tiếp cũng đủ thấy ông coi trọng chuyện thế nào. Vậy mà giờ giở quẻ đuổi khách, thật vô lý hết sức.
"Có một chuyện, vẫn kịp với Đường lão gia." Yến Tam Hợp chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ gương mặt Đường Kiến Khê: "Quan tài của Tĩnh Trần khép , điều báo hiệu con cháu đời của nàng sẽ gặp tai ương. Nhẹ thì ốm đau bệnh tật, nặng thì mất mạng như chơi."
"Lại còn chuyện hoang đường thế nữa ?" Đường Kiến Khê bĩu môi: "Nàng là ni cô, cả đời chồng con thì lấy hậu duệ. Đứa dưỡng nữ duy nhất là Minh Nguyệt thì ghi gia phả họ Đường nhà , từ lâu chẳng còn liên quan gì đến nàng nữa ."
"Chẳng lẽ Đường gia còn hậu nhân nào khác ?"
"Hừ!" Đường Kiến Khê đập bàn cái rầm, quát lớn: "Hậu nhân Đường gia sống c.h.ế.t thì mặc xác chúng nó, liên quan quái gì đến cái đám ngu xuẩn các ngươi."
"Không thì thôi, mắng chứ?" Tiểu Bùi gia lầm bầm: "Mang tiếng là ẩn sĩ cao nhân mà chẳng chút phong độ nào cả."
"Thằng ranh con vắt mũi sạch, ngươi thì cái quái gì!" Đường Kiến Khê gầm lên, giận đến mức khói bốc lên tận đỉnh đầu.
Không đúng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-327-nho-doan.html.]
Cực kỳ đúng!
Yến Tam Hợp căng thẳng, định mở miệng thì Tạ Tri Phi nhanh hơn một bước: "Đường lão gia điều gì khó chăng?"
Cuối cùng cũng một kẻ thông minh.
Đường Kiến Khê liếc Tạ Tri Phi, giọng điệu bỗng trở nên bình thản đến lạ lùng: "Chuyện cũ năm xưa, thể , tuyệt đối thể ."
Tạ Tri Phi truy vấn: "Tại thể ?"
Đường Kiến Khê trả lời, chỉ ném cho một cái đầy ẩn ý kiểu "Các tự mà ngộ ".
Ngộ thế quái nào mà ngộ!
Tạ Tri Phi ngơ ngác sang Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp thăm dò: "Có Đường lão gia từng thề độc với ai đó ?"
Đường Kiến Khê Yến Tam Hợp chăm chú ánh nến lung linh, hồi lâu mới chậm rãi gật đầu: "Ta thề độc mặt Tĩnh Trần rằng những chuyện cũ năm xưa sẽ sống để c.h.ế.t mang theo, tuyệt đối hé răng nửa lời với bất kỳ ai."
"Cái gì gọi là chuyện cũ năm xưa?"
"Tất cả những chuyện liên quan đến Đường gia, những liên quan đến Đường gia, tất cả đều mang xuống mồ."
"Cho nên, ngài mới kiểm tra xem chúng đủ thông minh để tự suy luận ."
Yến Tam Hợp hỏi dồn kiểu "Tại thề độc như ", mà chuyển hướng: "Bởi vì tất cả chuyện tiếp theo đây, chúng chỉ thể tự đoán. Nếu đoán đúng thì ngài gật đầu, đoán sai thì ngài lắc đầu. Có ý ngài là như ?"
Đường Kiến Khê vuốt râu, vẻ mặt đầy tán thưởng thốt một chữ: "!"
Nhìn cái vẻ mặt đắc ý của ông lúc , Tiểu Bùi gia chỉ nhảy dựng lên đ.ấ.m cho một phát.
Đoán thế nào?
Đoán cái gì?
Ông , Đường Chi Vị, Chư Ngôn Đình, cả Đường Kỳ Lệnh nữa. Bao nhiêu con , bao nhiêu sự kiện chằng chịt như mạng nhện, kiếp, đoán đến tết Công gô ?
"Đường lão gia, cách hơn." Tiểu Bùi gia hiến kế: "Ngài cứ ngoài sân thắp hương khấn vái Bồ Tát, thành tâm sám hối một chút là . Bồ Tát đại từ đại bi chắc chắn sẽ tha thứ cho ngài thôi mà."
"Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy." Đường Kiến Khê lườm Bùi Tiếu: "Đạo lý đơn giản như mà Bùi công t.ử cũng hiểu ?"
Cái lão già cứng đầu cứng cổ !
Bùi Tiếu chồm qua, Yến Tam Hợp cầu cứu: Lão đại, nàng một câu , chúng đoán là bỏ về đây!
Yến Tam Hợp ném cho một cái lạnh lùng: Hỏi thừa! Chúng còn sự lựa chọn nào khác ?
"Đường lão gia, chúng chấp nhận đoán."
Yến "lão đại" quyết định dứt khoát, lãng phí thêm một giây nào nữa: "Câu hỏi đầu tiên, Đường Chi Vị khi còn ở trong khuê phòng là như thế nào?"
Nếu Đường Kiến Khê chỉ phụ trách gật đầu hoặc lắc đầu thì đưa phán đoán chính là nhóm bọn họ.
Tạ Tri Phi từng lục soát trai phòng của Tĩnh Trần, từng thẩm vấn Thanh Trúc và Như Chân, nên là tư cách đưa nhận định nhất.
"Là một tài nữ." Tạ Tri Phi dường như đoán Yến Tam Hợp sẽ nhường lời cho , tiếp: "Cầm kỳ thi họa đều tinh thông, làu thông kinh sử, giỏi thi từ ca phú. Đường lão gia, đúng ?"
Đường Kiến Khê lắc đầu cũng chẳng gật đầu, chỉ bình thản hỏi : "Dựa mà ngươi nghĩ thế?"
"Cầm kỳ thi họa thì khỏi bàn, phàm là cha chút tầm xa trông rộng đều sẽ cho con gái học qua." Tạ Tri Phi lập luận: "Là con gái rượu của Đường Kỳ Lệnh đại nhân, nếu chút tài lẻ cũng thì chẳng mất mặt Đường gia ?"
Hắn nghiêng đầu về phía Yến Tam Hợp, trong ánh mắt lóe lên tia tự hào kín đáo mà ai nhận thấy.
"Người thể thốt câu 'Trực như huyền, t.ử đạo biên; Khúc như câu, phản phong hầu' thì Tứ thư Ngũ kinh chắc chắn lòng trong bụng ."
"Còn về việc nàng giỏi thi từ ca phú là bởi vì trong cuộc thi hoa khôi năm đó, nàng sáng tác bài thơ trứ danh ." Yến Tam Hợp tiếp lời: "Đường lão gia, Tam gia đúng ?"
---