Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 325: Cát vụn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:57
Lượt xem: 267
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Kiến Khê ngẫm từ lúc thấy tờ kinh Phật, vội vàng theo Bệ Chiêu xuống núi, gặp Yến Tam Hợp, cho đến lúc hai chuyện...
Ông bỗng giật nhận , đường đường là một bậc tiền bối mà một con nhãi ranh mười bảy tuổi dắt mũi suốt nửa chặng đường.
Chuyện cũng kiếp thú vị quá chứ!
Yến Tam Hợp thấy sắc mặt Đường Kiến Khê biến đổi vi diệu, quyết định tung con át chủ bài.
"Nàng c.h.ế.t . Không bệnh đau, tự tính toán ngày giờ, mặc áo Thủy Điền, giày thêu hoa, tô son điểm phấn, thanh thản."
"Ồ!" Đường Kiến Khê đáp một tiếng hờ hững, mặt lộ vẻ bi thương quá độ.
Đáy lòng Yến Tam Hợp khỏi dấy lên nghi ngờ. Am Thủy Nguyệt phát tang cho Minh Nguyệt, theo lý thì ông thể tin chứ!
thái độ bình thản của ông , dường như ông chuyện từ .
"Ta đoán là ngài , ?"
Tiểu nha đầu đang thăm dò .
Đường Kiến Khê nén sự khiếp sợ trong lòng, buông một câu trả lời lấp lửng: "Ồ?"
" một chuyện chắc chắn ngài ." Yến Tam Hợp lười đoán già đoán non tâm tư ông , trực tiếp tung đòn sát thủ: "Sau khi nàng c.h.ế.t... quan tài nứt ."
"Cái gì?" Đường Kiến Khê khựng , kinh hãi tột độ.
"Về phần vì quan tài nứt..." Yến Tam Hợp chuyển hướng: "Trước tiên ngài cho , rốt cuộc ngài tin nàng c.h.ế.t ?"
Đường Kiến Khê đôi mắt đen thẳm của thiếu nữ, cảm giác như con cá thớt, chỉ chờ vung dao.
"Ta cũng chắc, nhưng mấy ngày con gái mơ, thấy phía Am Thủy Nguyệt mọc thêm một ngôi mộ mới. Trực giác mách bảo chuyện chẳng lành."
Thì là thế!
"Quan tài của Tĩnh Trần khép là vì trong lòng nàng còn vướng bận chấp niệm. Lâu ngày, niệm hóa thành tâm ma. Đường lão gia chẳng tò mò là ai ?" Yến Tam Hợp ngẩng cao đầu: "Ta là Am Thủy Nguyệt mời đến để hóa giải tâm ma cho Tĩnh Trần."
"Nàng tâm ma?" Nội tâm Đường Kiến Khê như vỡ vụn. Sao như nàng tâm ma chứ?
"Tâm ma của nàng liên quan đến một tiếng la: Tang, tang, tang... Đường lão gia, bây giờ ngài hiểu vì tìm đến ngài ?" Yến Tam Hợp cho ông cơ hội thở dốc, dồn dập tấn công: "Bởi vì tâm ma của nàng ở Am Thủy Nguyệt, ở Giáo Phường Ti, mà ở ngay tại Đường gia ."
Vừa dứt lời, biểu cảm mặt Đường Kiến Khê vỡ tan tành.
Đường?
Gia?
...
Dưới chân núi.
Biểu cảm của Tiểu Bùi gia cũng vỡ nát như tương bần. Cái tên Bệ Chiêu c.h.ế.t tiệt chỉ thả xuống bốn cái cáng tre, còn phán xanh rờn: "Ai thương thì lên, ai thương thì tự bò lên."
Thực cũng chẳng thể gọi là kiệu cáng, chỉ là một cái ghế tre buộc giữa hai cây trúc dài.
Mẹ kiếp, trèo thì trèo, sợ gì!
Tiểu Bùi gia leo một đoạn, biểu cảm tiếp tục vỡ vụn.
Cái đám thế nhỉ?
Lý đại hiệp thì mặt hằm hằm như "bà đây đang đến tháng".
Tạ Ngũ Thập thì treo biển "cấm phiền gia".
Hoàng Kỳ thương nặng, thoi thóp chẳng còn sức mà .
Chu Thanh thì tiếp tục đóng vai cái hồ lô câm.
...
Chẳng ai thèm mở miệng với ai câu nào!
"Một đội ngũ mà Yến Tam Hợp thì chỉ là một đống cát vụn rời rạc..." Cuối cùng Tiểu Bùi gia đúc rút một chân lý.
Núi quá cao, leo chừng non nửa canh giờ thấy thấp thoáng những nếp nhà xây dựa vách núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-325-cat-vun.html.]
Lúc trời ngả về chiều, khói bếp từ các mái nhà bay lên nghi ngút.
Người dân miền núi kết thúc một ngày việc vất vả, đang chuẩn cơm chiều. Ai nấy đều cửa nhà, tò mò đám khách lạ cáng khiêng lên.
Gà bay nhảy, vịt kêu quàng quạc, ch.ó sủa inh ỏi, trâu thò đầu khỏi chuồng, dê ngừng gặm cỏ, lợn ủn ỉn trong chuồng...
Tiểu Bùi gia tới bên cạnh Bệ Chiêu, bắt chuyện: "Nói thật nhé, cái chốn khỉ ho cò gáy của các ngươi cũng hương vị khói lửa nhân gian phết đấy."
Bệ Chiêu lạnh lùng đáp, chỉ ném cho một ánh kiểu: Ngươi tưởng bọn ở âm phủ chắc?
Tiếp tục leo lên cao, khi bước qua bậc thang đá cuối cùng, tầm mắt bỗng chốc trở nên thoáng đãng.
Trên đỉnh núi là một mảnh đất bằng phẳng rộng lớn, lát đá xanh phẳng lì. Một tòa đại trạch cổ kính sừng sững hiện , cổng còn hai con sư t.ử đá uy nghi trấn giữ.
Phóng tầm mắt xa, núi non trùng điệp nối tiếp , mãi thấy điểm dừng.
Nhìn xuống chân núi là những đồi chè xanh mướt, làng mạc trù phú, ruộng đồng thẳng cánh cò bay...
Nghĩ đến việc tất cả những thứ đều thuộc sở hữu của Đường gia, Tiểu Bùi gia khỏi cảm thán: Đường Kiến Khê đúng là đại thổ hào ngầm!
Lúc , một lão hán đầu trọc lốc đón: "Năm vị khách quý, mời theo ."
Dọc đường ai nấy đều im thin thít. Tạ Tam gia đang im lặng bỗng nhiên lên tiếng: "Lão gia nhà ngươi ?"
Tiểu Bùi gia ngớ . Không nên hỏi Yến Tam Hợp ở ?
"Lão gia đang ở thư phòng, Yến cô nương và Chu lang trung đang đợi ở sảnh viện. Cơm nước một canh giờ nữa sẽ dọn lên." Lão hán đầu trọc với Tạ Tri Phi, để lộ hai chiếc răng cửa vàng khè khấp khểnh: "Công t.ử còn thắc mắc gì nữa ?"
"Không." Tạ Tri Phi gượng gạo nhếch mép: "Dẫn đường ."
...
Chân Tam gia bước trạch viện thì cửa thư phòng cũng đồng thời mở .
Một phụ nữ bước , đôi lông mày thanh tú nhíu .
Trong phòng thắp đèn, tối đen như mực. Người đàn ông nghiêng giường, dường như ngủ say.
Người phụ nữ tới, nhẹ nhàng đắp chăn cho ông.
Đường Kiến Khê mở mắt . Động tác của phụ nữ khựng . Nhìn thấy giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt đàn ông, bà nghẹn lời, mãi lúc mới thốt lên: "Lão gia, ?"
"Xảo Nhi, nàng ... thực sự ."
Đào Xảo Nhi sững sờ hồi lâu thở dài: "Thảo nào Minh Nguyệt mơ thấy điềm gở, hóa là mẫu t.ử liền tâm."
"Lần nàng đến, cảm thấy điều chẳng lành, sắc mặt nàng kém quá. Ta bảo Lão Chu bắt mạch cho, nàng ..." Đường Kiến Khê nắm lấy tay vợ, áp lên mắt : "Nàng gạt , chỉ tủm tỉm bảo là Diêm Vương gọi canh ba thì ai dám chần chừ đến canh năm, còn khuyên nên nghĩ thoáng , đừng bận tâm."
"Nàng xưa nay vẫn luôn là xa trông rộng mà." Đào Xảo Nhi lau nước mắt cho chồng: "Vậy mấy trẻ tuổi ngoài là thế nào?"
"Bao nhiêu năm nay tiếp khách lạ, cho dù vượt qua ba cửa ải thì cũng tự leo lên núi."
"Quan tài của nàng nứt, bảo là do tâm ma, hóa giải tâm ma thì quan tài mới khép . Nhóm trẻ tuổi đến đây là để giúp nàng giải tâm ma."
Đào Xảo Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, giọng run rẩy: "Trăn ca."
Đường Kiến Khê ôm vợ lòng vỗ về: "Đừng sợ, đừng sợ..."
"Ta sợ chuyện đó, chỉ sợ cho con bé Minh Nguyệt thôi. Nó đang bụng mang chửa, lỡ như tin..."
Đào Xảo Nhi vội vàng dậy: "Ta bảo Bệ Chiêu đưa nó xuống núi tránh một thời gian."
"Khoan ." Đường Kiến Khê giữ tay vợ : "Còn một chuyện nữa, nàng cũng cần chuẩn tinh thần."
"Chuyện gì?"
"Tâm ma mà bọn họ nhắc đến... liên quan đến Đường gia chúng ."
Lời nổ tung bên tai Đào Xảo Nhi khiến đầu óc bà ù . Mãi một lúc lâu bà mới tìm giọng của :
"Việc ... ... chúng nên gì bây giờ?"
Đường Kiến Khê dậy, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng buông thõng một câu bất lực:
"Ta cũng nữa."