Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 322: Thần trợ giúp

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:54
Lượt xem: 271

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao thủ phân tâm chỉ trong một ý niệm.

Tập trung , cũng chỉ cần một ý niệm mà thôi.

Chu Thanh mới đỡ hai chiêu cảm thấy rõ ràng tên áo xám gạt bỏ tạp niệm. Kiếm khí bao trùm như lưới trời lồng lộng, dày đặc và sắc bén bổ xuống. Hóa lúc nãy vẫn còn nương tay chán.

Chu Thanh nghiến răng ken két, thầm nghĩ: Chỉ còn cách cố sống cố c.h.ế.t mà chống đỡ thôi.

Lý Bất Ngôn lùi về đến bên cạnh Tam gia, ngẩng đầu lên thì thấy tình hình , thở còn kịp định hổn hển : "Nguy to , hình như chọc giận quá đà ."

"Quá thì cũng quá , ."

"Hả?"

Lý Bất Ngôn ngạc nhiên : "Ngươi mắng ?"

Tạ Tri Phi liếc nàng: "Hôm nay ngươi phá đám đúng lúc, đáng khen thưởng."

Lý Bất Ngôn: "..." Sao cứ như đang c.h.ử.i khéo thế nhỉ?

Tạ Tri Phi quan sát những biến chuyển sân đấu: "Lát nữa nghỉ tay thì để lên."

"Đừng!" Lý Bất Ngôn nhe răng : "Tiểu thư dặn , Tam gia là nhân vật mấu chốt. Nhân vật mấu chốt mà đến thời khắc quyết định thì thể..."

"Chu Thanh!" Tạ Tri Phi đột ngột hét lên thất thanh: "Cẩn thận!"

quá muộn.

Mũi kiếm sắc lẹm xẹt qua cánh tay Chu Thanh, m.á.u tươi b.ắ.n xối xả.

Lý Bất Ngôn trợn trừng mắt, rút kiếm lao lên ứng cứu.

"Lý Bất Ngôn, cho !" Tạ Tri Phi chộp lấy vai nàng giữ , đầu về phía gốc cây, dám đối diện với ánh mắt lo lắng của Bùi Tiếu đang hướng về phía .

Tạ Tri Phi mấp máy môi hỏi tiếng: "Còn bao nhiêu nữa?"

Bùi Tiếu giơ lên ba ngón tay.

Vậy là còn bảy trăm chữ nữa. Đồng t.ử Tạ Tri Phi co rút : Nàng chứ?

Bùi Tiếu gật đầu chắc nịch: Ổn!

Lý Bất Ngôn, Yến Tam Hợp đang bình tĩnh, ngươi cũng bình tĩnh cho . Đừng kích động, nếu ngươi manh động hỏng chuyện thì nàng sẽ sốt ruột đấy.

Đừng , Tam gia , hai chúng kẻ tám lạng nửa cân thôi.

Lý Bất Ngôn thầm đáp trả, ánh mắt vô thức liếc về phía Yến Tam Hợp, sắc mặt bỗng chốc tái mét: "Tam gia, mau kìa, Tiểu Bùi gia thế?"

"Tiểu Bùi gia ?"

Tiểu Bùi gia thể bình tĩnh nổi nữa .

Yến Tam Hợp bỗng nhiên tăng tốc độ lên chóng mặt. Hắn còn kịp xong câu kinh thì nàng sang câu tiếp theo, mà câu nào đúng câu đấy mới tài.

Câu tiếp theo, đúng!

Câu tiếp theo nữa, cũng đúng!

Thêm một câu nữa, kiếp, vẫn đúng y chang!

Trời ơi, nàng... nàng... thế mà thuộc lòng kinh Kim Cang!

Lại nét chữ... Đẹp! Đẹp! Quá !

Tiểu Bùi gia lồm cồm bò dậy, xách vạt áo chạy như điên về phía Tạ Tri Phi, chạy gào lên:

"Nàng thuộc lòng ! Viết nhanh lắm! Rất nhanh! Rất ! Cố lên! Chống đỡ thêm chút nữa!"

Nói xong như một kẻ điên cuồng lao ngược trở .

Người như kẻ điên, lời càng giống kẻ điên, nhưng Tạ Tri Phi hiểu hết. Tận đáy lòng dâng lên niềm kiêu hãnh và vui sướng tột độ.

thấy ? Bà đồng bảo chúng cố gắng chống đỡ đấy!

Bà đồng là ai cơ chứ?

thể hiểu tâm sự của c.h.ế.t, đóng nắp quan tài cho vong linh, và tạo những kỳ tích tưởng.

Lời như liều t.h.u.ố.c kích thích khiến m.á.u huyết trong Chu Thanh sôi sục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-322-than-tro-giup.html.]

Cố lên! Có bà đồng phù hộ !

Yến Tam Hợp cúi đầu, múa bút như rồng bay phượng múa, đắm chìm trong thế giới riêng của .

Tiếng binh khí va chạm chan chát ngay bên tai cũng lọt tâm trí, ánh kiếm loang loáng mắt cũng chẳng mảy may quan tâm. Mặc kệ bọn họ đang ở thế đường cùng tìm lối thoát, tất cả đều liên quan đến nàng lúc .

Tay nàng nâng lên hạ xuống nhịp nhàng, từng hàng chữ đều đặn hiện mặt giấy.

"Chúng sinh tướng, thọ giả tướng, tức phi Bồ Tát..."

Những lời kinh Phật tựa như khắc sâu trong tâm khảm nàng từ kiếp nào, cứ thế tuôn trào đầu ngọn bút dù nàng từng cố công học thuộc lòng.

Khi con hạ quyết tâm một việc gì đó đến cùng cực, ắt sẽ thần linh trợ giúp.

Yến Tam Hợp cảm nhận rõ ràng đang giúp nàng chính là Đường Chi Vị - con gái tài hoa bạc mệnh, dù nương nhờ cửa Phật nhưng vẫn khao khát ngắm ánh nắng, đón gió mưa, yêu tuyết trắng của chốn nhân gian.

Ngươi cũng thể chờ đợi thêm nữa, ?

Đừng vội.

Đừng vội!

Gặp Đường Kiến Khê , chúng sẽ tiến gần hơn tới chân tướng sự thật.

Nét chữ cuối cùng dứt, cây bút tay Yến Tam Hợp rơi xuống đất "cạch" một tiếng khiến Tiểu Bùi gia giật b.ắ.n . Ngay đó, òa nức nở và gào lên:

"Đừng đ.á.n.h nữa! Viết xong ! Mẹ kiếp, xong ! Thằng cháu , bảo lão sư phụ nhà ngươi dừng tay cho ông... Dừng tay ..."

Tiếng hét dứt thì một bóng vụt đến mặt như một cơn gió, vèo một cái biến mất tăm.

Tiểu Bùi gia định thần , bàn đá trống trơn, tờ giấy cánh mà bay.

Tên cháu trai cũng giữ chữ tín đấy, nhưng tay tàn độc quá trời!

Tiểu Bùi gia gào chạy kiểm tra từng một, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Chu Thanh thương một tay một chân, đầm đìa máu.

Vai Hoàng Kỳ kiếm đ.â.m xuyên qua một lỗ, m.á.u chảy ròng ròng cầm .

Lý Bất Ngôn cắt mất một mảng tóc lớn, đầu tóc rũ rượi như nữ quỷ, miệng còn đang trào m.á.u tươi, rõ ràng là lãnh trọn một chưởng nội lực thâm hậu.

Còn Tam gia... mặt đ.ấ.m sưng vù một bên, hai dòng m.á.u mũi đang từ từ chảy xuống. Sau lưng áo rách toạc, lộ hai vết kiếm c.h.é.m sâu hoắm, một vết dài ba tấc, vết dài đến năm tấc.

Tiểu Bùi gia đau lòng chịu nổi, ngẩng đầu c.h.ử.i vọng lên đỉnh núi:

"Mẹ kiếp Đường Kiến Khê! Diêm Vương ngủ gật mà thả cái thứ súc sinh đội lốt như ngươi xuống trần gian gây họa thế hả? Cái loại tạp chủng như ngươi xứng đỉnh núi cao, chỉ xứng chui xuống hố phân mà ở thôi! Còn bày đặt ẩn thế lánh đời, ẩn cái mả cha nhà ngươi ... Lát nữa ông đây sẽ tống cho ngươi hai cân hoàng liên để lọc bớt cái ruột gan thối nát của ngươi , tặng thêm hai cân long diên hương để át cái mùi đê tiện ngươi..."

Bốn vốn đang đau mệt, đến nhấc tay cũng nổi. Tiểu Bùi gia c.h.ử.i quá, trong lòng đồng loạt trỗi dậy một ý nghĩ: Đừng ai cản , để c.h.ử.i cho sướng mồm, chúng mà thấy khỏe cả !

"Đừng c.h.ử.i nữa!" Yến Tam Hợp tới, giọng trầm xuống: "Mau mang t.h.u.ố.c ngươi đem theo đây, cứu quan trọng hơn."

", đúng, đúng!" Tiểu Bùi gia vỗ trán bép một cái: "Ây da, tay nải của ? Trong tay nải t.h.u.ố.c trị thương, linh đan diệu dược... Á á á, tay nải của ?"

Bốn Tiểu Bùi gia chạy tán loạn như gà mắc tóc tìm hành lý khắp nơi, trong lòng đồng loạt nảy sinh một nghi vấn: Liệu chúng sống đến lúc tìm t.h.u.ố.c đây?

Yến Tam Hợp Bùi Minh Đình như kẻ điên, sải bước gốc cây, xách cái tay nải chỏng chơ gầm bàn lên.

"Ở đây ." Nàng chạy về phía , ném tay nải cho Bùi Tiếu: "Mở mau lên."

"Sao ngươi tự mở?"

Tiểu Bùi gia lao tới như một cơn lốc: "Chuyện đơn giản thế mà cũng để , tiết kiệm thời gian cứu hiểu hả?"

Yến Tam Hợp đáp, chỉ dùng tay trái ném tay nải cho , còn tay thì giấu nhẹm lưng.

Tạ Tri Phi cảm thấy điều bất thường, quệt vệt m.á.u mặt, cố rướn lưng Yến Tam Hợp... Bàn tay giấu phía đang buông thõng vô lực và run rẩy ngừng.

Tim thắt đau nhói.

Yến Tam Hợp nhận ánh mắt của Tạ Tri Phi, vội xoay , cố giấu cánh tay kỹ hơn.

"Giấu cái gì mà giấu?" Tạ Tri Phi bỗng nhiên nổi cáu: "Tay mỏi tay đau thì kêu lên chứ, cái miệng mọc chỉ để trút giận thôi ? Đến cái hồ lô cưa miệng còn kêu, ngươi cứ im ỉm thế hả!"

Yến Tam Hợp: "..."

Mọi : "..."

---

 

Loading...