Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 315: Cãi nhau

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:04
Lượt xem: 294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Xin khách quan, phòng cuối cùng đặt mất , phiền ngài chỗ khác xem thử."

"Tìm hai nhà , nhà nào cũng bảo hết phòng, đúng là xui xẻo thật."

"Cô gia, cô gia, thiếu phu nhân kêu đói bụng."

"Chưởng quầy, quán các món gì thanh đạm, dầu mỡ thì mau ngay . Nương t.ử nhà đang mang thai, thể chịu đói dù chỉ một khắc, các nhanh tay lên chút." Dứt lời, cũng đợi chưởng quầy kịp phản ứng, đó vội vã ngoài.

Yến Tam Hợp ngoảnh , chỉ kịp thấy một vạt áo màu xanh xám khuất cánh cửa.

Vừa về đến phòng, hai tiểu nhị mang nước nóng , chẳng bao lâu , thức ăn cũng bưng lên.

lúc , Lý Bất Ngôn cho ngựa ăn xong trở về. Yến Tam Hợp bảo nàng bình phong tắm rửa , còn thì xuống dùng cơm.

Lý Bất Ngôn tắm xong thì Yến Tam Hợp cũng ăn xong.

Nước nguội, Yến Tam Hợp chỉ tắm qua loa, đợi tóc khô hẳn ngã vật xuống giường.

Cũng ngủ bao lâu, bên tai bỗng truyền đến tiếng la lối om sòm. Nàng mơ màng mở mắt hỏi: "Bên ngoài là ai thế, mà ồn ào ?"

"Còn ai đây nữa? Là cái tên thiếu gia ngốc nghếch chứ ai." Lý Bất Ngôn đỏ ngầu đôi mắt, tức giận như bùng nổ: "Làm như đời chỉ vợ bằng. Nương t.ử của là vàng là ngọc, chốc chốc kêu ca đồ ăn nhiều dầu mỡ, lát chê cơm quá cứng. Vừa nương t.ử nôn nghén, đổ tại nước sạch sẽ."

"Cũng là một thương vợ đấy chứ!"

"Thương cái khỉ mốc!" Lý Bất Ngôn đưa tay sờ lên thanh nhuyễn kiếm, lẩm bẩm rằng cái loại đàn ông mồm mép tép nhảy thế nàng chỉ c.h.é.m cho một đao là xong chuyện.

lúc , bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào nhốn nháo.

"Ối giời ơi, thiếu gia ơi, thiếu phu nhân nôn nữa !"

"Ta bảo nước sạch sẽ mà!"

"..."

"Chưởng quầy ! Nương t.ử của mệnh hệ gì, liều mạng với !"

"..."

"Nương tử, nương tử, nàng thấy thế nào ?"

"..."

"Có nước sạch ? Nước sạch ..."

"..."

"Mau vuốt lưng cho thiếu phu nhân !"

"..."

"Trời ơi là trời, một lũ vô dụng, tránh hết, để ..."

Lý Bất Ngôn bật dậy như lò xo.

Nhịn hết nổi , cắt lưỡi tên đó tính .

Một cánh tay vươn ôm lấy eo nàng, kéo giật . Yến Tam Hợp dụi đầu lưng nàng, ngái ngủ : "Có ồn ào chút, nhưng tính cách cũng chân thật, thôi kệ ."

"Hắn chân thật cái nỗi gì, bà cô đây mất cả ngủ."

Người luyện võ giấc ngủ vốn nông, bên ngoài gió thổi cỏ lay nàng đều rõ mồn một, cái tên ngốc thể nhỏ giọng một chút ?

Lúc , tiếng gõ cửa vang lên.

Lý Bất Ngôn nhíu mày, quấn thanh nhuyễn kiếm quanh eo, thắp nến lên khoác thêm áo ngoài bước mở cửa.

Cánh cửa mở ...

Ái chà!

Chính là kẻ mà nàng đang cắt lưỡi đây mà.

"Cô... cô nương." Người nọ xoa xoa hai tay , vẻ mặt nhăn nhó như táo bón: "Nương t.ử nhà thấy trong khỏe, thể cho nàng phòng các cô nương nghỉ ngơi một lát ?"

"Ngươi c.h.ế.t hả!" Lý Bất Ngôn dựng ngược lông mày liễu.

"Ta trả bạc, trả gấp đôi, , gấp ba luôn." Người nọ cuống quýt kêu lên: "Nương t.ử nhà hiền lắm, sẽ ồn đến các cô nương . Nếu cả cái khách trạm chỉ mỗi phòng nữ nhân ở thì cũng chẳng dám mạo thế ."

Điên khùng!

Lý Bất Ngôn chẳng buồn thêm lời thứ hai, định đóng sầm cửa .

cái tên ngốc phản ứng cũng nhanh, thò ngay cái chân dài chặn cửa: "Cô nương, cô nương ơi, phúc mà, nương t.ử của ..."

"Có tiền thì ngon ? Bớt lải nhải , bà cô đây..."

"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp thấy ồn ào nhức cả đầu, cũng chẳng ngủ nữa, bèn dứt khoát : "Trả phòng , chúng lên đường. Coi như hành thiện tích đức cho những vị khách khác trong cái khách trạm nhờ."

"Được, , hai vị trả phòng nhé." Người nọ vui sướng hoa chân múa tay, đầu chạy biến xuống cầu thang, chạy gào toáng lên: "Nương tử, nương t.ử ơi! Có khách trả phòng , chúng chỗ nghỉ !"

Lý Bất Ngôn: "..." Thật sự là đ.ấ.m cho một phát!

Yến Tam Hợp: "..." Vừa nãy lỡ lời quá nhỉ?

lời như bát nước đổ , hối hận cũng vô ích. Hai đành thu dọn hành lý xuống lầu.

Lúc , nọ trở cầu thang, tay dìu một nữ nhân trẻ tuổi.

Khi lướt qua , nữ nhân Yến Tam Hợp, khẽ cúi đầu: "Đa tạ nhị vị cô nương trượng nghĩa giúp đỡ, xin nhận của một lạy."

Nữ nhân dung mạo toát lên vẻ khí, đôi mắt cong cong duyên khiến dễ sinh thiện cảm, chỉ là sắc mặt nhợt nhạt khó coi.

Tướng công của nàng qua cũng vẻ ôn nhu như ngọc, miệng luôn nở nụ mỉm, chẳng giống chút nào với cái kẻ mở miệng là la lối om sòm lúc nãy.

Thôi thôi, bỏ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-315-cai-nhau.html.]

Yến Tam Hợp cũng lười đôi co, kéo tay Lý Bất Ngôn thẳng xuống lầu.

Hai đến quầy trả phòng, nhận hai lượng bạc tiền đặt cọc bước khỏi cửa khách trạm.

Vừa ngẩng đầu lên, thấy cửa quán trọ bốn con ngựa, lưng ngựa là bốn đàn ông lù lù.

Người đầu khoác áo choàng đen, khuôn mặt tuấn tú sầm sì như Quan Công, trong đôi mắt hoa đào rực lên ngọn lửa giận dữ thèm che giấu.

Sao đuổi theo tới tận đây?

Yến Tam Hợp khỏi nhíu mày.

Nàng mà còn mặt mũi nhíu mày với ?

Tạ Tri Phi nhảy xuống ngựa, sải bước tới mặt Yến Tam Hợp, gằn giọng: "Lời , ngươi coi như gió thoảng bên tai ?"

"Không !" Giữa đêm hôm khuya khoắt, Yến Tam Hợp quyết định bình tĩnh giải quyết vấn đề: "Ta để lời nhắn cho Thang Viên mà."

"Cho nên ngươi định chơi trò tiền trảm hậu tấu chứ gì?"

"Không ."

"Nếu thì tại lén lút bỏ ?"

"Chê hai các ngươi vướng víu." Yến Tam Hợp chỉ tay Tiểu Bùi gia: "Người vướng víu là , !"

"... Ta á..."

Tiểu Bùi gia cảm thấy oan uổng thấu trời xanh. Chuyến ăn uống giữ gìn, tiêu chảy, cũng chẳng đau mông, vướng víu chỗ nào chứ?

"Ngươi cũng chẳng khá hơn là bao !"

"Yến Tam Hợp, ngươi đừng kiếm cớ."

"Biết còn hỏi."

Khóe miệng Tạ Tri Phi giật giật: "Cho nên, lý do thực sự là gì?"

Yến Tam Hợp hỏi dồn đến phát bực: "Tam gia, đừng bám dai như đỉa đói, hỏi đến tận gốc rễ như thế. Ngươi chừng mực hả?"

Bốn chữ "bám dai như đỉa đói" như đổ thêm dầu lửa giận trong lòng Tạ Tri Phi: "Ông đây cứ thích bám dai đấy, cứ thích hỏi cho ngô khoai đấy, thì nào!"

"Ngươi điều hả?"

Lồng n.g.ự.c Yến Tam Hợp phập phồng kịch liệt, cố nén cơn giận : "Tránh đường."

"Ngươi dám thử xem?"

"Ngươi dám cản thử xem?"

Tạ Tri Phi dang rộng hai tay, chặn lối : "Thử thì thử."

Yến Tam Hợp từng thấy ai vô như thế : "Ngươi lưu manh nhập hả!"

Tạ Tri Phi tỉnh bơ: " đấy!"

Ánh mắt Yến Tam Hợp chợt lạnh xuống như băng.

Lý Bất Ngôn thấy tình hình căng thẳng, vội lên tiếng hòa giải: "Ta Tam gia..."

"Đồ phá đám, câm miệng cho ông!"

Lý Bất Ngôn chỉ mũi , ngơ ngác: "... Ta phá đám ?"

"Người nên câm miệng là ngươi đấy, Tạ Tri Phi!" Yến Tam Hợp khẩy một tiếng: "Ngươi hãy nghĩ cho những lưng ngươi ."

Tạ Tri Phi cũng khẩy đáp trả: "Ta cảm ơn ngươi lo nghĩ chu cho nhé, nhưng kiếp, ông đây cần."

"Hôm nay ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c s.ú.n.g hả?"

Yến Tam Hợp nghiến răng nhả hai chữ: "Đồ điên!"

" !"

Tạ Tri Phi gào lên: "Còn điên nhẹ đấy!"

"Bốp!"

Cửa sổ lầu bật mở, một chiếc giày vải bay vèo xuống đất, ngay đó là một cái đầu thò .

"Nửa đêm nửa hôm còn gào thét cái gì, lương tâm hả? Nương t.ử nhà đang m.a.n.g t.h.a.i cần nghỉ ngơi đấy, kiếp, câm mồm hết cho ông nhờ!"

Trời đất bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.

Lý Bất Ngôn: "..." Cái tên cháu chắt mà cũng dám mở mồm nhắc đến hai chữ lương tâm ?

Hoàng Kỳ: "..." Thằng ôn con ném suýt trúng đầu !

Tiểu Bùi gia: "..." Tên dám quát Tam Hợp nhà á?

Chu Thanh: "..." Tên ăn gan hùm mật gấu ?

"Bốp!"

Tiếng cửa sổ đóng sập , giọng của tên "cháu trai" vọng rõ mồn một:

"Nương tử, nàng đừng lo, chỉ là đôi vợ chồng trẻ cãi thôi mà, chẳng ai chịu nhường ai cả mà."

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp: "..."

Không gian tĩnh lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

---

 

Loading...